Vòng vây cạm bẫy 1: Chiến cục

Lượt đọc: 125 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Tại phòng họp lớn nhất trong trụ sở Tập đoàn Phổ Phát, buổi giới thiệu giải pháp phần mềm của công ty Duy Tây Nhĩ sắp sửa bắt đầu. Đây là vòng giới thiệu cuối cùng của các đơn vị phần mềm trước khi hạn chót đấu thầu khép lại, sau lần này sẽ không còn cơ hội nào nữa. Ba công ty phần mềm là Duy Tây Nhĩ, ICE và Khoa Mạn, mỗi bên được dành trọn một buổi sáng để thuyết trình, cách sắp xếp này vừa khít khao lại vừa công bằng. Hồng Quân vốn hy vọng Duy Tây Nhĩ được xếp trình bày đầu tiên, vì thế đã cất công nhắn gửi cả Trưởng phòng Tôn lẫn Kỹ sư Diêu, kết quả vẫn bị đẩy xuống cuối cùng, đơn vị thuyết trình đầu tiên là ICE. Hồng Quân thầm nghĩ, xem ra đây lại là chiêu trò của Du Uy nhằm đối đầu với mình.

Tối hôm trước, Hồng Quân hẹn Tiểu Đàm ra một quán bar ở Hậu Hải để uống rượu. Kể từ khi rời khỏi ICE, Hồng Quân vẫn chưa gặp lại người cấp dưới cũ này. Hồng Quân biết Tiểu Đàm vốn không được Du Uy tin tưởng và trọng dụng, cậu ta đã không còn phụ trách dự án Phổ Phát nữa mà bị Du Uy điều sang một vị trí nhàn rỗi. Hồng Quân muốn thông qua Tiểu Đàm để nắm bắt những động thái của Du Uy tại dự án Phổ Phát. Tuy Tiểu Đàm vẫn đang làm việc cho ICE, nhưng trong lòng chẳng còn mong đợi gì ở công ty này nữa, cậu ta chỉ mong Du Uy thất bại trong thương vụ Phổ Phát. Tiểu Đàm cung cấp cho Hồng Quân hai thông tin quý giá: Thứ nhất, Du Uy đã thuyết phục được Phó tổng Liễu của Phổ Phát; thứ hai, Du Uy sẽ không giảm giá nhiều cho Phổ Phát, bởi lẽ kể từ sau khi đánh mất hợp đồng của Tập đoàn Hợp Trí, Peter đang ép công ty ICE Trung Quốc phải ký bằng được một hợp đồng lớn.

Hồng Quân đang vui mừng vì thu hoạch được thông tin quan trọng thì Tiểu Đàm lại báo cho anh một tin khác: Linda đã qua lại với Du Uy!

Nghe xong, lòng Hồng Quân dậy lên bao cảm xúc lẫn lộn, nhưng lại chẳng thể gọi tên đó là cảm giác gì. Tại sao lại cứ phải là Du Uy? Anh lại nghĩ, ai bảo mình bại dưới tay Du Uy, đành phải trơ mắt nhìn hắn leo lên vị trí vốn dành cho mình, rồi còn thâu tóm tất cả mọi thứ? Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến Hồng Quân toát mồ hôi hột: Liệu Linda có kể cho Du Uy nghe về những chuyện giữa cô và anh không? Cô ấy có đem những điểm yếu của anh ra để lấy lòng Du Uy hay không? Hồng Quân không dám nghĩ tiếp nữa, anh cảm thấy như mình đã bị lột trần trước mặt kẻ đối đầu, không còn lấy một chút riêng tư nào.

Nghĩ đến đây, Hồng Quân hiểu ra, chắc chắn là Du Uy chủ động trước. Người trong giới ai cũng biết chuyện giữa anh và Linda, Du Uy đương nhiên cũng biết, vì vậy chẳng có gì khiến Hồng Quân nhục nhã hơn việc chiếm đoạt lấy cô ấy.

Hồng Quân cố gắng không nghĩ đến những chuyện đó nữa, công việc trước mắt mới là thứ cần anh dồn toàn lực. Anh và Phoebe đứng ngoài cửa phòng họp, chào hỏi từng người đi vào. Lý Long Vĩ đang đứng trên bục chỉnh máy chiếu, Tiêu Bân thì đi phân phát tài liệu giữa các hàng ghế. Sắp đến chín giờ, phòng họp mới chỉ ngồi lác đác chưa đầy một nửa, thỉnh thoảng vẫn có người thong dong bước tới. Trưởng phòng Tôn từ trong phòng họp đi ra, cười bảo Hồng Quân: "Tổng giám đốc Hồng, cũng gần đến giờ rồi, thế nào? Hay là các anh cũng vào trong đi? Rồi chúng ta bắt đầu luôn."

Hồng Quân cũng cười rồi tiện miệng hỏi một câu: "Tổng giám đốc Kim của các anh không đến à?" Anh lại nói đùa: "Tôi vẫn luôn muốn diện kiến Chủ tịch của các anh, lần này lại không có cơ hội rồi, xem ra chỉ có thể đợi đến lúc ký hợp đồng mới gặp được thôi."

Trưởng phòng Tôn cười nửa miệng đáp lời: "Sẽ có cơ hội, sẽ có cơ hội thôi. Tổng giám đốc Kim bận quá, nên hội nghị này không mời ngài ấy tham gia. Hai đơn vị trước đến trình bày, Tổng giám đốc Kim cũng không có mặt, rất công bằng mà."

Hồng Quân mỉm cười nhưng không hề di chuyển, anh không vội vào phòng họp. Hồng Quân cố tình nhìn về phía cuối hành lang, như thể đang tự nói với chính mình: "Không biết hôm nay Tổng giám đốc Kim có ở công ty không nhỉ." "Công ty" mà Hồng Quân nhắc đến chính là văn phòng của Tổng giám đốc Kim. Những công bộc này thường coi công ty, văn phòng như nhà mình, nói nghe cũng thân thiết, Hồng Quân cũng đành nhập gia tùy tục.

Đúng lúc đó, Kỹ sư Diêu cũng từ trong phòng họp bước ra, vừa nghe thấy câu này của Hồng Quân liền đáp ngay: "Có chứ, có chứ, tôi thấy xe của Tổng giám đốc Kim đỗ dưới lầu, ngài ấy lại không đi công tác, chắc chắn là đang ở đây."

Lời vừa dứt, Hồng Quân nhìn thấy cửa một văn phòng ở phía xa mở ra, hai người từ bên trong bước ra, họ đang đi về phía văn phòng của Tổng giám đốc Kim nằm đối diện với phòng họp. Kỹ sư Diêu cũng nhìn thấy, lập tức nói: "Kia chẳng phải là Tổng giám đốc Kim sao? Chắc là vừa từ phòng Phó tổng Liễu ra nhỉ? À, Phó tổng Liễu cũng nên đến nghe buổi này mới đúng."

Hồng Quân nhanh chóng nói với Trưởng phòng Tôn và Kỹ sư Diêu: "Tôi qua chào hỏi một tiếng." Không đợi họ kịp phản ứng, anh đã bỏ mặc cả hai người họ cùng Phoebe ở lại, sải bước về phía cuối hành lang.

Hai người ở phía xa dừng lại trước cửa văn phòng Tổng giám đốc Kim, đứng đối diện nhau nói gì đó. Hồng Quân vừa đi vừa nghĩ, đúng là trời giúp mình. Anh chỉ sợ mình chưa kịp tới nơi thì họ đã vào văn phòng đóng cửa lại, khi đó anh đành phải đánh liều gõ cửa, như vậy thì chẳng tự nhiên bằng cuộc "tình cờ gặp gỡ" trên đường thế này. Hồng Quân cố gắng sải bước thật dài, tăng tần suất bước chân lên mức tối đa, nhưng tuyệt đối không được chạy, dù chỉ là chạy chậm cũng không được, nếu không thì trông chẳng khác nào nhân viên giao hàng. Hồng Quân chợt có cảm giác, mấy chục mét hành lang này sao mà dài thế, đi mãi chẳng thấy điểm cuối.

Hai người kia đang nói chuyện, chắc chắn đã nghe thấy tiếng bước chân từ xa tiến lại gần, khóe mắt họ cũng nhìn thấy một bóng người đang sải bước tới. Họ đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy một người dáng vóc trung bình, mặc âu phục chỉnh tề đang đi tới, liền theo bản năng ngừng nói chuyện, chăm chú nhìn Hồng Quân.

Hồng Quân thấy họ đã phát hiện ra mình thì lòng nhẹ nhõm hơn hẳn, anh yên tâm vì họ sẽ không bỏ mặc anh mà vào văn phòng. Gương mặt Hồng Quân lập tức nở nụ cười, vừa tiếp tục sải bước vừa nhanh chóng quan sát hai người kia. Một cao một thấp, một béo một gầy, một già một trẻ, anh đoán người già, béo và thấp kia chắc là Tổng giám đốc Kim. Anh nhớ lại bức ảnh của Tổng giám đốc Kim dán trên tường ở sảnh tầng một và xác định được mục tiêu.

Khi còn cách hai người khoảng ba, bốn mét, Hồng Quân đã giơ tay phải ra về phía Tổng giám đốc Kim. Đến trước mặt ngài ấy, anh dừng lại và nói: "Chào Tổng giám đốc Kim, tôi là người của công ty phần mềm Duy Tây Nhĩ, tôi họ Hồng. Hôm nay chúng tôi đến để giới thiệu với Phổ Phát giải pháp phần mềm mà chúng tôi đã xây dựng, rất vinh dự được gặp ngài."

Tổng giám đốc Kim tuy có chút bất ngờ nhưng vì lịch sự vẫn đưa tay ra bắt lấy tay Hồng Quân. Hồng Quân liếc nhìn người bên cạnh Tổng giám đốc Kim, tuổi tác có vẻ trẻ hơn mình một chút, anh cũng giơ tay ra và hỏi: "Chào anh, tôi là Hồng Quân, người của công ty Duy Tây Nhĩ, xin hỏi anh là?"

Người kia vừa bắt tay vừa đáp: "Tôi họ Hàn, Hàn Tương, là trợ lý của Tổng giám đốc Kim."

Hồng Quân lại quay sang Tổng giám đốc Kim, dùng cả hai tay đưa danh thiếp của mình ra. Trong lúc Tổng giám đốc Kim nhận lấy danh thiếp và xem qua, Hàn Tương nói: "Họ đều là các đơn vị phần mềm, đều muốn tham gia dự án phần mềm của chúng ta, hôm nay chắc là công ty Duy Tây Nhĩ đến trình bày giải pháp của họ."

Hồng Quân đứng bên cạnh cười nói: "Đúng vậy, tôi đến đây là muốn mời Tổng giám đốc Kim ghé qua nghe thử, dù chỉ nghe một phần thôi cũng được." Nói xong, anh lại đưa danh thiếp cho Hàn Tương, Hàn Tương cũng lấy danh thiếp từ trong túi ra để trao đổi với Hồng Quân.

Tổng giám đốc Kim mỉm cười nhìn Hồng Quân nói: "Được, chào mừng các anh. Hoan nghênh các anh mang những tư tưởng quản lý tiên tiến quốc tế đến cho chúng tôi, cũng cảm ơn các anh đã ủng hộ công việc của chúng tôi." Sau đó, ngài hơi ngập ngừng, vẻ mặt khó xử nói: "Ừm, lát nữa tôi lại có một cuộc họp, nên không qua nghe các anh giới thiệu được rồi."

Hồng Quân không đợi Hàn Tương và Tổng giám đốc Kim kịp bước đi, liền tiếp lời ngay: "Tổng giám đốc Kim, việc tôi trực tiếp đến chào hỏi ngài đã là mạo muội lắm rồi, vậy thì tôi xin được bạo gan mạo muội thêm một lần nữa. Tôi muốn hỏi, dự án phần mềm lần này của Tập đoàn Phổ Phát là muốn giải quyết vấn đề 'bộ mặt' hay là giải quyết vấn đề 'cái bụng' ạ?"

Tổng giám đốc Kim ngẩn người, Hàn Tương cũng ngẩn người. Hồng Quân bình thản cười giải thích: "Tôi dùng một cách ví von hơi không phù hợp lắm. Vấn đề 'bộ mặt' nghĩa là bỏ tiền mua một bộ phần mềm về để trưng bày, cũng chẳng quan trọng việc thực tế sử dụng ra sao; còn vấn đề 'cái bụng' nghĩa là thực sự muốn dùng phần mềm để nâng cao trình độ quản lý của Phổ Phát, tạo ra lợi nhuận, giúp Phổ Phát có thể luôn no đủ và phát triển trong sự cạnh tranh thị trường khốc liệt sau này."

Tổng giám đốc Kim kiên nhẫn nghe Hồng Quân nói xong, khẽ mỉm cười, Hàn Tương cũng cười theo. Tổng giám đốc Kim nhìn thẳng vào mắt Hồng Quân hỏi: "Vậy theo cậu thì sao?"

Hồng Quân đón lấy ánh mắt của Tổng giám đốc Kim, bình tĩnh nói: "Tôi hy vọng Phổ Phát có thể chọn đúng phần mềm và quan trọng hơn là sử dụng tốt phần mềm đó. Tôi tin rằng Phổ Phát quyết tâm thực hiện dự án này là để nhận lại kết quả xứng đáng và đạt được thành công, vì thế sự tham gia của ngài là vô cùng quan trọng, nên tôi mới đến mời ngài. Nếu chỉ để giải quyết vấn đề 'bộ mặt' thì dự án này quá dễ làm, ngài cũng không cần phải tốn quá nhiều thời gian vào nó làm gì."

Tổng giám đốc Kim cũng rất bình tĩnh, đôi mắt không rời khỏi Hồng Quân. Hàn Tương nhìn Hồng Quân rồi lại nhìn Tổng giám đốc Kim, định nói gì đó với Hồng Quân thì Tổng giám đốc Kim chợt lên tiếng: "Tiểu Hàn, cậu vào lấy giúp tôi cuốn sổ trên bàn, tôi sẽ qua nghe thử trước."

Hàn Tương lập tức cười đáp lời, nhìn Hồng Quân một cái rồi quay người bước vào văn phòng lớn của Tổng giám đốc Kim. Tổng giám đốc Kim giơ tay ra hiệu cho Hồng Quân cùng đi tới phòng họp.

Hồng Quân vốn đã vui mừng khôn xiết, giờ đây suýt chút nữa là nhảy cẫng lên vì phấn khích. Vừa rồi thấy bóng dáng Tổng giám đốc Kim, anh chạy tới mời ngài đi nghe buổi giới thiệu của Duy Tây Nhĩ hoàn toàn là vì chớp lấy thời cơ để đánh cược một phen, không ngờ Tổng giám đốc Kim lại đồng ý dứt khoát như vậy, hơn nữa còn chủ động sánh vai cùng anh đi tới phòng họp. Hành động này truyền đi những thông điệp vô cùng quan trọng đến tất cả mọi người.

Hồng Quân cố gắng kiềm chế sự phấn khích, hơi cúi người đi bên cạnh Tổng giám đốc Kim. Tổng giám đốc Kim bước những bước không lớn cũng không nhanh, rất vững vàng. Hồng Quân không cần phải sải bước dài như lúc nãy nữa, cũng điềm tĩnh bước theo.

Tổng giám đốc Kim quay đầu cười với Hồng Quân: "Vừa nãy xem danh thiếp của cậu, cậu là Trạng nguyên đấy nhỉ."

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »