Hồng Quân đứng khựng lại, anh ngẩn người nhìn Phỉ Bỉ, cứ như thể người con gái trước mặt là một người xa lạ vậy. Câu nói cuối cùng của Phỉ Bỉ thực sự nằm ngoài dự liệu của Hồng Quân. Kể từ ngày đầu gặp gỡ cô nhân viên cấp dưới này, hai người họ lúc nào cũng như những đồng đội sát cánh chiến đấu trong chiến hào, Hồng Quân thực lòng chỉ coi Phỉ Bỉ là một chiến binh. Câu nói vừa rồi của cô là lần đầu tiên nhắc nhở Hồng Quân rằng, Phỉ Bỉ cũng là một cô gái.
Điều khiến Hồng Quân kinh ngạc hơn cả là, chính anh vừa mới dạy bảo Phỉ Bỉ rằng "con người đều có nhiều mặt", vậy mà giờ đây anh lại nhận ra mình cũng mắc phải sai lầm tương tự. Cho đến tận lúc này, anh vẫn chỉ nhìn thấy một mặt của Phỉ Bỉ, còn câu nói cuối cùng của cô đã cho anh thấy một khía cạnh hoàn toàn khác biệt.
Hồng Quân hiểu ra, Phỉ Bỉ không hề đơn thuần, càng không hề ngây thơ. Chính bản thân anh trong quá trình tiếp xúc với cô mới là người quá đơn thuần, quá ngây thơ. Anh chưa từng nghĩ xem liệu Phỉ Bỉ có ý gì đặc biệt với mình hay không. Đầu óc Hồng Quân càng lúc càng rối bời, kiểu bị động này là điều anh ghét nhất. Anh thầm nhủ với lòng mình, từ nay về sau mỗi hành động, lời nói của Phỉ Bỉ đều phải suy xét thêm một tầng ý nghĩa nữa.
Hồng Quân bỗng thấy hơi bực bội. Anh đoán liệu có phải Phỉ Bỉ cố tình "tấn công bất ngờ" vào lúc anh mệt mỏi sau cả ngày dài và trạng thái tinh thần không tốt hay không. Nghĩ đến đây, Hồng Quân sa sầm mặt mày, lạnh lùng nói với Phỉ Bỉ một câu: "Đừng quên, chúng ta làm nghề kinh doanh, chưa bao giờ có khái niệm tan làm cả."
Phỉ Bỉ nghe thấy câu này, khuôn mặt vốn đang đỏ bừng bỗng chốc chuyển từ đỏ sang xanh, rồi từ xanh sang trắng bệch, sắc mặt còn khó coi hơn cả lần bị kỹ sư Diêu ngắt lời trước mặt mọi người. Sau một thoáng im lặng, cô đột nhiên vẫy tay về phía sau lưng Hồng Quân. Anh lập tức nghe thấy tiếng phanh xe rít lên chói tai. Theo phản xạ, anh ngoái đầu lại nhìn thì thấy một chiếc taxi đang bật đèn nóc đã dừng lại bên đường.
Phỉ Bỉ đi tới, mở cửa sau xe. Hồng Quân cũng bước theo. Phỉ Bỉ ngồi vào ghế sau rồi định đóng cửa, Hồng Quân vội đưa tay giữ lấy tay nắm cửa: "Này, để anh đưa em về."
Phỉ Bỉ vừa cố sức kéo cửa để đóng lại, vừa lớn tiếng nói với Hồng Quân: "Không cần đâu, em lớn rồi, tự về được."
Hồng Quân hơi do dự, lực tay lỏng đi một chút, Phỉ Bỉ nhân đà đó đóng sập cửa xe lại.
Hồng Quân ngẩn ngơ nhìn chiếc xe đi xa dần, mất một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn. Cuối cùng, anh lắc đầu, khoác chiếc áo gió trên tay lên vai rồi lủi thủi bước đi dọc theo mép đường.
Sáng thứ Bảy, Phỉ Bỉ cùng Lý Long Vỹ và vài người khác đang tăng ca. Hồng Quân ngồi trong phòng khách nhỏ của công ty, gõ bàn phím máy tính xách tay, xử lý đống thư điện tử đã tích tụ mấy ngày nay. Anh đang đợi một người.
Ngày hôm trước, Phỉ Bỉ nhận được fax từ Tập đoàn Phổ Phát thông báo họ quyết định chính thức đấu thầu, ngày một tháng mười hai sẽ phát hồ sơ mời thầu, ngày mười lăm chốt sổ và công khai mở thầu. Hồng Quân đang phân công cho nhóm của Phỉ Bỉ viết hồ sơ thầu thì điện thoại reo, là Phạm Vũ Trụ. Hồng Quân biết Phạm Vũ Trụ và công ty Phiếm Chu của ông ta, cũng từng nghe nhiều chuyện về ông ta nhưng chưa bao giờ gặp mặt. Qua điện thoại, Phạm Vũ Trụ nói muốn trò chuyện về việc đấu thầu của Tập đoàn Phổ Phát. Hồng Quân tất nhiên rất hứng thú, lúc này anh quan tâm đến bất cứ ai có khả năng giúp đỡ Duy Tây Nhĩ trúng thầu. Phạm Vũ Trụ đề nghị đi ăn cùng nhau, Hồng Quân lịch sự từ chối và hẹn ông ta hôm sau đến công ty đàm phán.
Mười giờ, đúng hẹn, Hồng Quân nghe thấy tiếng Phỉ Bỉ bên ngoài đang chào hỏi ai đó, anh biết Phạm Vũ Trụ đã đến đúng giờ. Rất nhanh sau đó, Phỉ Bỉ gõ vào cánh cửa phòng khách nhỏ đang mở. Hồng Quân ngẩng đầu lên, thấy Phỉ Bỉ đứng cạnh một người đàn ông vạm vỡ. Hồng Quân đứng dậy, Phạm Vũ Trụ đã chìa tay ra, cười nói: "Ôi chao, Tổng giám đốc Hồng, cuối tuần mà vẫn bận rộn thế này, tôi lại đến làm phiền, ngại quá đi mất."
Hồng Quân bắt tay Phạm Vũ Trụ, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh món chân gấu vừa mới bưng ra khỏi xửng hấp, miệng đáp: "Không có gì, chỉ là chút việc vặt thôi. Cuối tuần mà bắt anh chạy đến đây, phải là tôi thấy ngại mới đúng." Nói xong, anh mời Phạm Vũ Trụ ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn tròn nhỏ.
Phỉ Bỉ hỏi Phạm Vũ Trụ muốn uống gì, Phạm Vũ Trụ ngước nhìn thẳng vào Phỉ Bỉ, há miệng ngẩn người ra một chút rồi nói: "À, tùy đi, gì cũng được." Phỉ Bỉ nhìn Hồng Quân bằng ánh mắt kỳ lạ rồi quay người đi ra ngoài.
Phạm Vũ Trụ ngồi ngay ngắn, nói với Hồng Quân: "Thư ký của cậu à? Cô bé này xinh thật đấy."
Hồng Quân giải thích: "Không phải thư ký, là quản lý khách hàng của chúng tôi, chính cô ấy phụ trách dự án Phổ Phát."
Phạm Vũ Trụ vừa lấy danh thiếp ra vừa nói: "Văn phòng các cậu không lớn, xem ra là nơi tàng long ngọa hổ nhỉ, à không, là tàng long ngọa phượng mới đúng."
Hồng Quân nghe xong cảm thấy cả người khó chịu. Giờ anh mới hiểu ý nghĩa ánh mắt của Phỉ Bỉ lúc nãy, gã Phạm Vũ Trụ này đúng là khiến người ta thấy ngấy.
Hồng Quân không đáp, lặng lẽ nhìn tấm danh thiếp vừa nhận từ tay Phạm Vũ Trụ. Phỉ Bỉ quay lại, đặt một cốc nước lọc trước mặt Phạm Vũ Trụ. Phạm Vũ Trụ lập tức ngước cái mặt béo lên, vừa nói cảm ơn vừa dõi theo bóng lưng Phỉ Bỉ đi ra ngoài.
Sự khó chịu trong lòng Hồng Quân đã chuyển thành bực bội. Anh hắng giọng rồi nói: "Tổng giám đốc Phạm, vào việc chính đi. Tin tức của anh nhạy thật đấy, chúng tôi vừa nhận được fax chuẩn bị đấu thầu của Phổ Phát là anh gọi điện ngay."
Phạm Vũ Trụ mặc bộ vest màu nâu, thắt chiếc cà vạt màu vàng chanh chói mắt, hai tay đặt trên bàn tròn nhỏ, đôi bàn tay mập mạp đang xoay xoay chiếc điện thoại di động nhỏ xíu, mặt đầy tươi cười nói: "Tổng giám đốc Hồng đang mắng tôi đấy à? Cậu trách tôi không đến thăm sớm, đợi Phổ Phát đấu thầu mới đến ôm chân Phật chứ gì." Hồng Quân vừa định mở miệng giải thích thì Phạm Vũ Trụ đã nói tiếp: "Ha ha, Tổng giám đốc Hồng đừng để bụng, tôi đùa chút thôi. À đúng rồi, cậu cứ gọi tôi là lão Phạm đi, mọi người đều gọi thế."
Hồng Quân cũng cười theo: "Được thôi, lão Phạm, tôi đoán anh cũng không thích gọi người khác bằng tên tiếng Anh đâu nhỉ, vậy anh cũng gọi tôi là lão Hồng đi. Tôi tuyệt đối không có ý trách anh, càng không dám mắng anh. Trước đây chưa có cơ hội hợp tác, lần này xem ra là có duyên rồi."
Phạm Vũ Trụ nghe vậy rất vui, liên tục nói: "Duyên phận, chúng ta có duyên phận, nào nào, lần này chúng ta hợp tác một phen. Lão Hồng, lần đấu thầu này của Phổ Phát, cậu giao phần mềm của Duy Tây Nhĩ cho tôi đấu thầu đi."
Hồng Quân cũng cười nhiệt tình nhưng không đáp ngay. Anh gập máy tính xách tay lại, thong thả nói: "Lão Phạm, Phổ Phát đã gửi thông báo mời thầu cho các anh chưa?"
Phạm Vũ Trụ lắc đầu: "Chưa, chưa. Họ chỉ gửi cho ba công ty phần mềm là các cậu, ICE và Khoa Mạn, còn gửi cho mấy công ty phần cứng như IBM, HP, SUN nữa. Những bên làm tích hợp hệ thống như chúng tôi, ngày nào cũng xoay quanh họ, không cần họ gửi thông báo chúng tôi cũng biết hết. Thực ra những công ty nước ngoài được thông báo kia, dù là làm phần mềm hay phần cứng thì họ cũng sẽ không trực tiếp đấu thầu đâu, như IBM chắc chắn đều tìm đại lý của họ để đấu thầu thôi."
Hồng Quân khẽ gật đầu, hỏi tiếp: "Theo anh, Phổ Phát sẽ chọn phần mềm của ai?"
Phạm Vũ Trụ lại lắc đầu: "Câu này không nên hỏi tôi chứ, các cậu làm phần mềm mà trong lòng còn không rõ sao?"
Hồng Quân ngẩn ra, anh thấy người đối diện này đúng là kiểu "đại trí nhược ngu", không thể xem thường, liền nói: "Tất nhiên tôi tin Phổ Phát sẽ mua phần mềm của Duy Tây Nhĩ chúng tôi, nếu không có lòng tin đó thì tôi đã không mời anh đến để lãng phí thời gian của đôi bên. Chắc chắn anh cũng sẽ không chủ động đòi đấu thầu phần mềm của chúng tôi."
Phạm Vũ Trụ cười: "Lão Hồng, chúng ta mới gặp nhau mà cậu đã dọa tôi rồi à? Không được tử tế lắm đâu nhé. Tôi không giống cậu, tôi là người thực tế, nghĩ sao nói vậy. Tôi thấy trong ba bên phần mềm này, Duy Tây Nhĩ là bên ít hy vọng nhất. Tôi nói vậy cậu đừng giận nhé."
Trong lòng Hồng Quân "cạch" một tiếng, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, hỏi: "Ừm, vậy anh nói thử xem, tại sao anh lại cho rằng cơ hội của chúng tôi thấp nhất?"
Phạm Vũ Trụ dùng điện thoại gõ nhẹ lên mặt bàn như muốn tăng thêm sức nặng cho lời nói của mình: "Chúng tôi còn quan tâm hơn cả các cậu xem Phổ Phát sẽ mua phần mềm của ai. Phần mềm là của các cậu, dù có hy vọng hay không các cậu vẫn phải bán, còn chúng tôi thì khác, phần mềm của ai cũng không phải của chúng tôi, nhưng phần mềm của ai chúng tôi cũng bán được, chúng tôi chỉ cần bán cái mà Phổ Phát muốn mua. Tôi có không ít bạn bè trong Phổ Phát, tôi đã nghe ngóng khắp nơi rồi, không có lấy một người bạn nào khuyên tôi làm đại lý cho các cậu để đấu thầu cả. Cậu nói xem, thế chẳng phải là cơ hội của các cậu thấp nhất sao?"
Hồng Quân cảm thấy không thoải mái chút nào, anh không thích thế bị động này, nhưng trong tay anh đúng là không còn quân bài nào để đánh. Tuy nhiên, anh vẫn cố chấp hỏi một câu: "Nếu anh đã thấy Duy Tây Nhĩ chúng tôi không có cửa, vậy tại sao còn muốn đấu thầu phần mềm của chúng tôi làm gì?"
Phạm Vũ Trụ lại cười, lộ ra vẻ đắc ý: "Cho nên tôi mới nói đây là duyên phận của chúng ta. Chúng ta hợp tác làm cùng nhau, tôi giúp các cậu thì cơ hội của các cậu sẽ lớn hơn nhiều. Tất nhiên tôi cũng không giúp không, cậu phải cho tôi giá thầu thấp nhất, ai mang lại lợi nhuận lớn nhất cho tôi, tôi sẽ đấu thầu phần mềm của người đó."
Hồng Quân hỏi ngay: "Anh có thể giúp thế nào?"
Phạm Vũ Trụ cười ha hả, toét miệng nói: "Lão Hồng, việc là do người làm ra, không phải do miệng nói ra. Quan hệ của tôi trong Phổ Phát đến mức nào, tôi không cần khoe khoang với cậu, đến lúc đó cậu muốn gặp ai tôi đều có thể hẹn ra cho cậu; cậu tặng quà, người ta không dám nhận, tôi thay cậu tặng, người ta chắc chắn nhận ngay không nói hai lời."
Hồng Quân bỗng cảm thấy cuộc trò chuyện với Phạm Vũ Trụ cũng giống như hồi anh nói chuyện với Jason về việc gia nhập Duy Tây Nhĩ, anh không có nhiều lựa chọn, anh chỉ có thể nói "muốn" hoặc "không muốn", mà anh lại không thể nói "không muốn". Anh vẫn muốn tranh thủ thêm, liền hỏi: "Làm sao anh đảm bảo sẽ dốc toàn lực hỗ trợ Duy Tây Nhĩ chúng tôi?"
Phạm Vũ Trụ lại lắc cái đầu to của mình: "Tôi không đảm bảo được. Tôi nói thật, phần mềm của cả ba nhà các cậu tôi đều sẽ đấu thầu, tôi sẽ dùng danh nghĩa công ty Phiếm Chu và hai công ty khác của tôi để đấu thầu phần mềm cho ba nhà các cậu. Tôi cũng không biết đám mây nào sẽ đổ mưa, tôi chỉ có thể đấu thầu tất cả thôi."
Hồng Quân hiểu rõ tính toán của Phạm Vũ Trụ. Những người làm tích hợp hệ thống như họ thực chất chỉ là dân kinh doanh thuần túy, đều muốn giữ mình ở thế bất bại, bắt cá nhiều tay, bất kể Phổ Phát quyết định mua phần mềm của ai họ đều có cơ hội trúng thầu. Hồng Quân không muốn nói chuyện thêm nữa, vì anh nhận ra gã Phạm Vũ Trụ trông có vẻ xuề xòa, hào sảng này thực chất miệng rất kín, giờ sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì có giá trị. Hồng Quân đành nói: "Tôi thấy thế này đi, lão Phạm, hôm nay chúng ta cứ xác định đạt được ý định hợp tác trước đã, tôi hoan nghênh các anh làm đại lý cho phần mềm Duy Tây Nhĩ trong dự án Phổ Phát, chi tiết cụ thể chúng ta sẽ trao đổi sau, hôm nay không cần bàn quá kỹ đâu nhỉ?" Nói xong, anh đứng dậy.
Phạm Vũ Trụ cũng đứng lên, bắt tay Hồng Quân, hai người đi ra khỏi phòng khách nhỏ. Hồng Quân đang định tiễn khách thì Phạm Vũ Trụ chỉ vào Phỉ Bỉ đang đứng gần đó, lớn tiếng nói: "Lão Hồng cứ ở lại đi, cô gái này tiễn tôi ra là được rồi, cậu cứ bận việc của mình đi."
Phỉ Bỉ nghe thấy câu này của Phạm Vũ Trụ, nhìn sang Hồng Quân. Hồng Quân đành gượng cười một cái, Phỉ Bỉ bĩu môi một cách khó nhận ra rồi bước tới. Phạm Vũ Trụ lập tức chìa tay về phía Phỉ Bỉ, gần như kéo lấy tay cô bắt một cái, rồi theo Phỉ Bỉ đi về phía thang máy.