Vòng vây cạm bẫy 2: Mê cục

Lượt đọc: 70 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Sân bay quốc tế Franz Josef Strauss nằm ở phía đông bắc ngoại ô Munich, là sân bay lớn thứ hai của nước Đức. Nhân vật Strauss được đặt tên cho sân bay này không có mối liên hệ huyết thống nào với những nhạc sĩ cùng họ nổi tiếng người Áo. Strauss này là một chính trị gia, từng là sĩ quan quân đội Đức trong Thế chiến II. Sau chiến tranh, trong thời gian quân Đồng minh chiếm đóng Đức, ông kết thân với vị tướng Patton lừng danh, nhờ đó mà tiếp tục thăng tiến trên chính trường và sau này từng giữ chức Thủ tướng bang Bavaria.

17 giờ 30 phút chiều ngày 17 tháng 9 theo giờ địa phương, một chiếc Airbus A340 của hãng hàng không Lufthansa đáp xuống nhà ga số 2 sân bay Munich đúng lịch trình. Tiểu Tiết xách chiếc túi đựng máy tính xách tay mà công ty Visir vừa cấp, hòa vào dòng người bước ra khỏi cabin, lần đầu tiên đặt chân lên mảnh đất xứ người. Sau mười tiếng rưỡi bay, Tiểu Tiết không hề cảm thấy mệt mỏi mà vô cùng phấn khích. Mọi thứ đều mới lạ, chỉ có điều buổi chiều này dường như kéo dài bất tận. Chuyến bay LH723 khởi hành lúc một giờ trưa giờ Bắc Kinh, bay lâu như vậy, anh đã ăn tới hai bữa trưa trên máy bay, thế mà Munich lúc này vẫn đang là buổi chiều. Tiểu Tiết vừa ngạc nhiên vừa cảm nhận được cái thú vị của việc bay lượn như "Khoa Phụ đuổi mặt trời".

Tiểu Tiết quan sát xung quanh, tâm trạng từ phấn khích nhanh chóng chuyển sang căng thẳng. Đoàn 13 người của Phổ Phát sẽ bay tới Munich vào ngày 18, anh đến trước một ngày để tiền trạm và liên lạc với hướng dẫn viên địa phương. Nhà ga đông đúc, Tiểu Tiết bám sát đoàn người cùng chuyến bay vì sợ lạc. Phía trước là hành lang dài hun hút tưởng chừng không thấy điểm cuối, anh đi qua hết thang cuốn tự động này đến thang cuốn khác. Khi Tiểu Tiết bắt đầu nghi ngờ liệu mọi người có đi nhầm hướng không, thì đúng lúc đó, anh nhìn thấy băng chuyền hành lý ở phía trước.

Chiếc vali ký gửi của Tiểu Tiết nhanh chóng xuất hiện trên băng chuyền. Đây là chiếc vali anh mua riêng cho chuyến xuất ngoại này. Đợi đến khi đặt được vali lên xe đẩy, một tảng đá trong lòng anh mới hạ xuống; điều khiến anh lo lắng nhất trước đó chính là hành lý không cùng mình lên chuyến bay. Thủ tục nhập cảnh và hải quan diễn ra suôn sẻ khiến Tiểu Tiết thấy nhẹ nhõm. Anh thầm nghĩ: "Ha ha, từ giờ trở đi mình có thể tung hoành khắp mười lăm quốc gia châu Âu rồi!"

Tiểu Tiết tìm một quầy đổi ngoại tệ trong sảnh, thận trọng mở túi máy tính, rút tờ 100 USD trong ví ra đổi được chưa đầy 90 Euro. Anh không định đổi thêm vì đồng nghiệp đã dặn trước rằng đổi tiền ở sân bay rất thiệt, hướng dẫn viên sẽ tìm được nơi có tỷ giá hời hơn trong thành phố. Tiểu Tiết cất kỹ số USD và mấy tờ Euro, vừa ngẩng đầu lên đã thấy biển chỉ dẫn "TAXI", thế là anh men theo đó đi ra cửa nhà ga.

Ra khỏi cửa rẽ phải là nơi xếp hàng đón taxi. Tiểu Tiết hạ vali xuống, ngước mắt nhìn về phía trước rồi chết lặng. Những chiếc taxi đang xếp hàng chờ khách hầu hết là xe Mercedes, xen lẫn vài chiếc BMW và Volvo. Thân xe mới tinh, rộng rãi, được sơn màu trắng sữa không tì vết, phía trên có biển "TAXI" chữ đen nền vàng. Tiểu Tiết ngẩn người, cảnh tượng này hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của anh. Anh cứ nghĩ taxi ở Đức chắc là "Santana" hoặc Jetta, cùng lắm là Passat, không ngờ lại là cả một dàn "xe sang"! Đi một chiếc "xe sang" hàng chục cây số vào khách sạn trong thành phố thì tốn bao nhiêu tiền đây?! Tiểu Tiết không dám hỏi, cũng chẳng dám tính toán, chỉ thấy xót xa trong lòng. Anh xách vali, cúi đầu lùi khỏi hàng chờ rồi quay lại sảnh nhà ga.

Anh nhìn quanh, định tìm quầy thông tin xem có loại phương tiện nào rẻ hơn như xe buýt sân bay không thì bắt gặp một biểu tượng hình tròn nổi bật: nền xanh lá có chữ "S" màu trắng, bên cạnh ghi chữ "Train". Tiểu Tiết nảy ra ý tưởng, anh nhớ trong email công ty du lịch gửi có nhắc đến khách sạn đặt cho anh và đoàn khảo sát tên là InterCityHotel, tiêu chuẩn 3 sao rưỡi, gần 4 sao, nằm ngay gần ga tàu hỏa trung tâm, cách chưa đầy 50 mét. Đã tiện như vậy, tại sao không đi tàu thẳng tới đó? Quyết định xong, Tiểu Tiết đi theo biển báo "S" xanh trắng để tới ga tàu điện nằm ở khu trung tâm giữa hai nhà ga.

Đến nơi, Tiểu Tiết thấy khung cảnh xung quanh khá quen thuộc, rất giống ga tàu điện ở Bắc Kinh. Anh mua vé với giá chưa đầy 9 Euro, kiểm tra bản đồ lộ trình và xác nhận dù là tuyến "S1" hay "S8" đều đến được ga trung tâm. Chỉ vài phút sau, anh đã ngồi trong toa tàu điện sạch sẽ, ngắm nhìn phong cảnh đồng quê xinh đẹp bên ngoài cửa sổ. Anh không khỏi đắc ý, mọi thứ thật suôn sẻ, người mới đến như mình mà đã tìm được giải pháp di chuyển tiện lợi thế này.

Khoảng bốn mươi phút sau, tàu đến ga trung tâm nằm hơi lệch về phía tây trung tâm thành phố Munich. Tiểu Tiết xách hành lý đứng trên sân ga, anh lại chết lặng, một thử thách mới lại hiện ra. Tiểu Tiết chưa từng thấy nhà ga nào như thế này, trông nó giống một phân xưởng nhà máy khổng lồ hơn là nhà ga. Mười mấy đường ray tàu hỏa đỗ ở cuối giống như dây chuyền sản xuất trong xưởng; dưới mái che sáng choang là những cửa hàng san sát, trông chẳng khác nào một khu chợ đầu mối khổng lồ. Tiểu Tiết bị lạc.

Đúng vào giờ cao điểm cuối tuần, nhà ga đông nghịt người qua lại. Tiểu Tiết đứng giữa dòng người như một cây cột giữa dòng thác, muốn tìm ai đó hỏi đường. Anh đoán người càng trẻ thì khả năng nói tiếng Anh càng cao, nhưng người trẻ lại đi rất vội. Anh đành đánh liều, chặn một chàng trai tóc nâu trạc tuổi mình lại một cách khá bất lịch sự. Vì quá vội nên miệng anh líu lại, lắp bắp mãi mới nói rõ được ý định và tên khách sạn. Chàng trai kia phản ứng rất nhanh, chỉ tay về phía sau, dùng tiếng Anh phát âm hơi cứng nhưng lưu loát bảo Tiểu Tiết: đi thẳng, rẽ phải, đi thẳng tiếp, ra khỏi cửa lớn, InterCityHotel nằm ngay phía trước.

Tiểu Tiết vội vàng cảm ơn, miệng lẩm nhẩm lộ trình vừa hỏi được rồi kéo hành lý đi tiếp. Anh va vào cửa kính một cửa hàng rồi rẽ phải, đi mãi, cuối cùng băng qua một cánh cửa có treo biển quảng cáo "Coca-Cola" khổng lồ để ra đến con phố bên ngoài nhà ga.

Lúc này đã qua bảy rưỡi tối, hoàng hôn vừa buông, ánh đèn đường và đèn từ các tòa nhà xung quanh chiếu sáng rực rỡ cả con phố. Tiểu Tiết hoàn toàn mất phương hướng, không hề biết mình vừa bước ra từ cửa nam nhà ga, đang hướng về phía nam. Anh nhìn sang phía tay phải, đó là khu vực chờ taxi, toàn là xe Mercedes, không thấy bóng dáng BMW hay Volvo. Tiểu Tiết biết không cần phải đi taxi nữa, khách sạn chỉ cách đó chưa đầy 50 mét.

Tiểu Tiết nhìn sang bên kia đường, phía trước bên phải là một khách sạn. Anh nhận ra biển hiệu nổi bật trên tường: Le Meridien, không phải cái anh cần tìm. Ở góc phố, anh thấy biển tên đường, hai tấm biển treo vuông góc trên một cây cột. Tấm biển đối diện có mấy chữ cái đầu là "Bayer", Tiểu Tiết lập tức mừng rỡ. Anh nhớ ra khách sạn mình đặt nằm trên phố Bayer, vì trong ấn tượng của anh, công ty dược Bayer của Đức hình như là khách hàng của Visir nên anh đã ghi nhớ cái tên này. Không kịp suy nghĩ nhiều, anh băng qua đường, đi dọc theo con phố ngay trước mặt.

Thực ra, Tiểu Tiết đã bỏ lỡ khách sạn InterCity mà mình cần tìm, vốn dĩ chỉ cách trong gang tấc, nay lại càng đi càng xa. Ngay tại vị trí cửa nam nhà ga nơi anh vừa đứng, bên tay trái chính là khách sạn này. Đó là một tòa nhà không mấy bắt mắt với tầng trệt màu xám và bốn tầng trên màu đỏ. Dưới chân anh thực ra chính là phố Bayer, nhưng anh lại băng qua phố Bayer để đi về phía nam, tiến vào phố Goethe - con phố đặt theo tên đại văn hào Đức. Vừa rồi Tiểu Tiết rõ ràng đã nhìn thấy biển tên đường, nhưng tấm biển phố Goethe với mấy chữ cái đầu là "Goethe" đã bị tấm biển phố Bayer che khuất. Có lẽ Tiểu Tiết không ngờ khách sạn của mình lại gần ga đến vậy, hoặc có lẽ khách sạn trong tưởng tượng của anh không phải dáng vẻ này, anh đã bị ma xui quỷ khiến mà bỏ lỡ rồi đi nhầm đường.

Mặt đường phố Goethe không rộng rãi như các trục đường chính ở Bắc Kinh, nhưng cũng không phải kiểu ngõ nhỏ hẹp trong các thành phố cổ châu Âu. Ở giữa là làn đường cho xe cơ giới, hai bên trồng rải rác vài cái cây không cao cũng chẳng xum xuê, trông tuổi đời chưa lâu. Thỉnh thoảng giữa hàng cây lại xuất hiện một khoảng trống, vài chiếc ô tô đỗ ở đó. Các tòa nhà hai bên phố đều mang phong cách cổ kính, cao tối đa sáu, bảy tầng, không quá cao nhưng sát vai nhau không một kẽ hở, mặt tiền như những bức tường thành liên tiếp khiến con phố trông giống như một con ngõ ở Bắc Kinh được phóng đại, tạo cảm giác áp bức.

Tiểu Tiết kéo vali, đi dọc vỉa hè bên trái, vừa đi vừa thỉnh thoảng liếc nhìn biển hiệu trên các tòa nhà để tìm khách sạn trong vô vọng. Đèn đường sáng trưng, thỉnh thoảng có ô tô chạy qua, trên vỉa hè thỉnh thoảng bắt gặp vài nhóm người qua đường, cũng có những quán bia bày sạp nhỏ ra lề đường. Tuy không gọi là tấp nập nhưng tuyệt đối không phải nơi tối tăm vắng vẻ. Tiểu Tiết đi được chưa đầy một trăm mét, vừa đúng đến đoạn giữa khu phố thì thấy một người đàn ông đeo ba lô du lịch khổng lồ đang nhìn vào biển hiệu tòa nhà, rồi lại nhìn vào tấm bản đồ trên tay dưới ánh đèn đường, rõ ràng cũng đang mất phương hướng. Thấy Tiểu Tiết đi tới, anh ta vội vã tiến lại gần, nói một tràng địa danh bằng tiếng Anh, có vẻ như muốn nhờ Tiểu Tiết chỉ đường. Tiểu Tiết nhìn chàng trai tóc vàng mắt xanh này, trong lòng cười khổ: gã người nước ngoài này thật ngốc, chẳng lẽ không nhìn ra mình cũng là người nước ngoài lạ nước lạ cái sao? Anh dừng lại, dùng tiếng Anh nói với gã ba lô: "Xin lỗi, tôi không biết."

Gã ba lô không bỏ cuộc, như vớ được cọc, dí tấm bản đồ vào trước mặt Tiểu Tiết, chỉ trỏ rồi lầm bầm gì đó, Tiểu Tiết chỉ nghe thấy gã thỉnh thoảng thốt ra vài chữ "please". Tiểu Tiết ban đầu kiên quyết từ chối, nhưng bỗng nhiên nảy sinh cảm giác "đồng bệnh tương lân", nghĩ bụng biết đâu hai kẻ khốn khổ này có thể giúp nhau tìm được đích đến, thế là anh đặt chiếc vali đang kéo xuống, ghé đầu vào xem bản đồ, hy vọng mình có thể giúp gì đó.

Đột nhiên, phía sau có người hét lên một tiếng. Cả hai cùng quay đầu lại, thấy hai người đàn ông bước nhanh ra từ bóng cây cách đó không xa. Người đi trước hét một câu bằng tiếng Đức, thấy cả hai không phản ứng, liền đổi sang tiếng Anh: "Cảnh sát! Đứng yên!"

Tiểu Tiết giật mình, không hiểu chuyện gì xảy ra. Hai cảnh sát đã đi tới trước mặt, họ đều mặc áo khoác đen, quần bò, vóc dáng trung bình như nhau nhưng mái tóc thì rõ ràng là "người giàu kẻ nghèo". Người vừa hét là một gã hói, người kia thì râu ria xồm xoàm. Gã hói rút một chiếc ví da từ túi trong áo khoác, mở ra đưa trước mắt Tiểu Tiết và gã ba lô. Tiểu Tiết thấy trong ví một bên là thẻ có dán ảnh gã hói, bên kia là huy hiệu hình khiên có hình con đại bàng. Gã hói nói một tràng tiếng Anh, Tiểu Tiết đoán gã đang giới thiệu thân phận, còn câu cuối nghe như câu hỏi, chắc là đang hỏi hai người đang làm gì.

Gã ba lô rõ ràng cũng bị biến cố này làm cho căng thẳng, vội giải thích bằng tiếng Anh: "Chúng tôi chẳng làm gì cả, tôi đang nhờ anh ấy chỉ đường."

Tiểu Tiết nghe hiểu, vừa gật đầu vừa nói "yes". Gã hói đầy vẻ nghi ngờ nói với gã ba lô: "Mày đùa à? Chẳng lẽ mày không nhìn ra nó không phải người bản địa sao? Nó làm sao mà chỉ đường cho mày được?"

Tiểu Tiết nghe hiểu, đây chính là điều anh vừa thấy kỳ lạ. Anh quay sang nhìn gã ba lô, gã này mặt mũi vô tội, đỏ mặt nhún vai, nhìn về hai đầu vỉa hè, ý là xung quanh đúng là không còn ai khác để hỏi.

Gã hói nói tiếp: "Khu vực này an ninh không tốt, nhiều khách du lịch đều biết không nên đến đây, nhất là vào ban đêm. Tao nghi ngờ chúng mày đang mua bán ma túy!"

Tiểu Tiết thấy mình nghe hiểu, nhưng từ "drug" cuối cùng lại khiến anh không tin vào tai mình. "Ma túy"? Lạy chúa! Đây đâu phải chuyện đùa! Anh vừa vội vừa hoảng, vội xua tay hét lên: "No! No! No!"

Gã hói hỏi Tiểu Tiết: "Nó nói chuyện với mày trước à?" Thấy Tiểu Tiết gật đầu, gã chỉ vào chiếc vali trên đất nhắc nhở: "Hãy trông chừng hành lý của mày." Sau đó cùng gã râu xồm bao vây gã ba lô vào giữa.

Tiểu Tiết kẹp chiếc vali vào giữa hai chân, ôm chặt túi máy tính trước ngực, nghe gã hói nói với gã ba lô bằng tiếng Anh: "Vui lòng xuất trình giấy tờ."

Gã ba lô vội kẹp tấm bản đồ vào nách, rảnh tay tháo ba lô xuống, mở khóa kéo bên cạnh lấy ra một cuốn hộ chiếu màu đen đưa cho gã hói. Gã hói mở hộ chiếu, đối chiếu ảnh với khuôn mặt gã ba lô, lại dùng một vật nhỏ trong tay so sánh trên hộ chiếu, rồi đưa hộ chiếu cho gã râu xồm, hỏi gã ba lô: "Mày có bán ma túy cho nó không?" Gã ba lô lắc đầu như trống bỏi. Gã hói lại nói: "Vui lòng lấy ví của mày ra."

Gã ba lô vì muốn chứng minh sự trong sạch, nhanh chóng mở một ngăn khác của ba lô, lấy ra một cái ví đưa cho gã hói. Gã hói lấy từ ví ra mấy tờ USD, vê vê rồi nghi ngờ hỏi: "Mày chỉ có chừng này tiền mà dám đến Đức du lịch?"

Gã ba lô chỉ vào ví nói: "Tôi không có nhiều tiền mặt, tôi toàn dùng thẻ tín dụng." Gã hói lấy lại hộ chiếu từ tay gã râu xồm, cùng với ví trả lại cho gã ba lô rồi hỏi: "Nó có bán ma túy cho mày không?" Gã ba lô xòe tay phủ nhận.

Gã hói quay sang Tiểu Tiết: "Vui lòng xuất trình giấy tờ."

Tiểu Tiết thấy gã ba lô có vẻ đã vượt qua, mà sự chú ý của cảnh sát chuyển sang mình thì càng hoảng sợ, thậm chí có vài phần kinh hãi. Anh vội học theo gã ba lô, phối hợp với cảnh sát. Anh mở túi máy tính, lấy cuốn hộ chiếu đỏ thẫm mới tinh ra. Gã hói nhận lấy hộ chiếu, vừa đối chiếu ảnh vừa rút vật nhỏ trong tay ra. Lần này Tiểu Tiết nhìn rõ, vật đó rất giống chiếc bút laser anh dùng khi thuyết trình cho khách hàng. Gã hói đặt vật giống bút laser lên trang giấy trong hộ chiếu rồi bật lên, quả nhiên một chấm đỏ chiếu lên mặt giấy. Gã hói dùng chấm đỏ quét qua mặt giấy, đoán chừng là đang kiểm tra tính chân thực của hộ chiếu thông qua các dấu hiệu chống giả như hình chìm.

Gã hói trả lại hộ chiếu trực tiếp cho Tiểu Tiết, điều này khiến anh nhẹ nhõm hơn nhiều. Gã hói lại nói: "Vui lòng lấy ví của mày ra." Tiểu Tiết lấy ví từ ngăn khác trong túi máy tính ra. Gã hói tiện tay nhận lấy ví, đồng thời nói với gã râu xồm: "Mày kiểm tra ba lô của nó xem bên trong có ma túy mà thằng này vừa bán cho nó không."

Gã ba lô rất không tình nguyện nhưng vẫn mở ba lô ra, mặc cho gã râu xồm lục lọi như nhân viên an ninh sân bay. Gã hói mở ví của Tiểu Tiết, lấy mấy tờ Euro từ ngăn kẹp ra xem rồi đặt lại chỗ cũ, lại lấy ra một xấp USD mệnh giá 100 từ ngăn khác, dùng tay vê vê rồi giơ lên trước mặt Tiểu Tiết hỏi: "Số tiền mặt này là của mày? Hay là nó vừa trả cho mày?"

Tiểu Tiết cuống lên, đỏ mặt nói bằng tiếng Anh: "Đây là tiền của tôi, không phải của nó!"

Gã hói quay đầu hỏi gã râu xồm: "Tìm thấy gì không?"

Tiểu Tiết ngước lên thấy gã râu xồm vẫn đang lục lọi, miệng nói: "Không." Tiểu Tiết cúi đầu, thấy gã hói đã nhét xấp USD vào ví, đưa lại tay anh, ấn tay anh nhắc nhở: "Vui lòng cất ví cẩn thận." Tiểu Tiết yên tâm, vội cất ví vào vị trí cũ trong túi máy tính.

Gã hói nhíu mày nói: "Chỉ có chừng này thôi à? Vui lòng lấy những chiếc ví khác ra, nếu không nếu chúng tao lục soát ra thêm tiền mặt, sẽ phải nghi ngờ là tiền mày bán ma túy mà có."

Tâm trạng vừa mới ổn định của Tiểu Tiết lại nhảy lên cổ họng. Anh thấy gã râu xồm đã mở hết các khóa kéo trong ngoài của ba lô, còn gã ba lô thì bất lực nhún vai với Tiểu Tiết. Tiểu Tiết thấy kiểu lục soát đào tận gốc trốc tận rễ này, đoán chừng không thoát được, đành cắn răng quyết tâm, lấy từ đáy túi máy tính ra một phong bì có in logo công ty Visir.

Gã hói nhận phong bì, lấy từ trong ra một xấp USD dày hơn, lại dùng tay vê vê rồi lập tức như vớ được báu vật, đắc ý hét lên với gã râu xồm như thể bắt quả tang tại trận. Trong sự kinh hoàng, Tiểu Tiết dường như nghe thấy gã hói bảo gã râu xồm lục soát kỹ gã ba lô, vì trên người gã này chắc chắn có lượng ma túy tương đương. Gã ba lô kêu lên liên hồi, như thể nói mình quá oan ức, lộn ngược tất cả túi áo túi quần ra, gã râu xồm lục soát rất nhanh.

Gã hói hỏi Tiểu Tiết: "Số tiền này đều là của mày? Sao mày có nhiều tiền thế?"

Tiểu Tiết vội thanh minh: "Đều là của tôi, vì tôi không có thẻ tín dụng."

Gã hói nửa tin nửa ngờ. Lúc này gã râu xồm nói vọng lại, Tiểu Tiết quay đầu thấy gã râu xồm lắc đầu với gã hói, rõ ràng là chẳng thu hoạch được gì trên người gã ba lô. Gã hói nhét xấp USD trở lại phong bì, gấp miệng phong bì lại, bỏ vào túi máy tính của Tiểu Tiết, vừa giúp anh kéo khóa túi vừa hỏi: "Tại sao mày mang nhiều tiền mặt thế? Mày không biết thế này rất nguy hiểm à?"

Tiểu Tiết lặp lại: "Tôi không có thẻ tín dụng."

Gã hói gật đầu, sắc mặt dịu lại, nói: "Trên người nó không có tiền mặt cũng không có ma túy, chứng tỏ giữa mày và nó không có giao dịch ma túy, không cần kiểm tra hành lý của mày nữa. Cảm ơn sự hợp tác của mày, mày có thể đi được rồi."

Gã râu xồm cũng đang nói những lời tương tự với gã ba lô. Gã ba lô chửi thề, nhanh chóng thu dọn ba lô, cầm bản đồ đi về hướng ngược lại với ga tàu hỏa. Gã hói dặn dò Tiểu Tiết: "Phải cẩn thận với hành lý của mày, đừng lấy phong bì và ví ra ngoài đường, rất nguy hiểm." Sau đó, gã vỗ vai Tiểu Tiết, cười nói: "Chúc mày chơi vui vẻ ở Munich." Nói xong, gã cùng gã râu xồm đi về hướng gã ba lô vừa rời đi.

Tiểu Tiết hồn xiêu phách lạc, ngồi vắt vẻo trên vali để nghỉ ngơi một lát. Anh đập mạnh vào đầu, thấy mình thật ngu ngốc, tại sao vừa rồi không hỏi hai viên cảnh sát về khách sạn mình cần tìm? Anh ngước nhìn về phía trước, ủa, sao chỉ chớp mắt mà gã ba lô và hai viên cảnh sát đã biến mất không dấu vết? Chẳng lẽ họ bốc hơi rồi? Trong khoảnh khắc, Tiểu Tiết cảm thấy đầu mình như bị sét đánh, ngũ tạng lục phủ như bị buộc chì nặng trĩu. Trong đầu anh có hai giọng nói, một cái nói: "Tiêu rồi!", cái kia nói: "Không thể nào?"

Tiểu Tiết đứng dậy, kéo vali đến gốc cây gần nhất, nhìn xung quanh không có ai, liền mặc kệ lời dặn của gã hói, lấy ví từ túi máy tính ra, mở ra xem. Ồ, vẫn còn, mấy tờ Euro và xấp USD vẫn nằm nguyên trong ngăn kẹp. Khóe miệng Tiểu Tiết lộ ra một nụ cười, tự nhủ: "Làm mình sợ chết khiếp." Anh lấy USD ra, nhìn khuôn mặt béo tròn của Franklin trên tờ đầu tiên,居然 (thật bất ngờ) lại hơi giống gã hói vừa rồi. Anh cười, vê xấp USD ra, nụ cười cứng đờ. Anh không tin vào mắt mình, tám tờ USD phía dưới, Franklin béo tròn đều biến thành Washington gầy gò! Tờ USD mệnh giá 100 đều biến thành mệnh giá 1 USD!

Đầu Tiểu Tiết căng ra, hoa mắt chóng mặt. Trong cơn choáng váng, anh lại lấy phong bì kia ra, lấy xấp USD dày hơn, tờ trên cùng vẫn là Franklin, anh run rẩy mở những tờ phía dưới. Quả nhiên, biến thành Washington rồi. Anh đếm từng tờ, xem từng tờ, không thiếu một tờ, vẫn là 25 tờ như cũ, nhưng ngoài tờ đầu tiên là 100 USD, 24 tờ còn lại đều biến thành 1 USD.

Tiểu Tiết nắm chặt số tiền, vô lực dựa vào gốc cây. Anh không tin tất cả những gì xảy ra trong vài phút ngắn ngủi vừa rồi là thật. Anh nhìn tờ Franklin tay trái, lại nhìn xấp Washington tay phải, phong bì trống rỗng bay lả tả xuống đất. Dần dần, cơ thể Tiểu Tiết trượt xuống, cuối cùng, anh ngồi bệt dưới gốc cây, đầu óc trống rỗng.

---❊ ❖ ❊---

Perth nằm ở góc tây nam của lục địa cô độc Australia. Thành phố xinh đẹp này có một dòng sông xinh đẹp, dòng sông xinh đẹp này có một cái tên xinh đẹp là sông Thiên Nga. Hầu như qua cửa sổ mỗi căn phòng tại khách sạn Sheraton đều có thể thấy sông Thiên Nga lững lờ trôi trong im lặng không xa.

Đây là đêm thứ ba Hồng Quân ở khách sạn này, cũng là đêm cuối cùng. Anh đã đứng bên cửa sổ ngắm sông Thiên Nga rất nhiều lần, nhưng bây giờ anh không thấy gì nữa, hai lớp rèm đã được kéo chặt, lúc này đã gần hai giờ sáng.

Hồng Quân dựa vào đầu giường nằm nửa người, không một chút buồn ngủ. Anh cầm điều khiển, nhìn chằm chằm vào màn hình tivi đối diện. Kênh CNBC liên tục chiếu cảnh sàn giao dịch chứng khoán New York xen lẫn với những bình luận viên báo cáo tình hình chứng khoán thời gian thực với tốc độ như súng máy. Còn hai tiếng nữa, phiên giao dịch chứng khoán trong tuần sẽ kết thúc.

Hình ảnh và âm thanh trên tivi, Hồng Quân không hề chú ý. Trong đầu anh đang nghĩ về sếp của mình, Chủ tịch khu vực châu Á - Thái Bình Dương của Visir - Kirk Woodbridge. Hội nghị khu vực châu Á - Thái Bình Dương kéo dài hai ngày đã kết thúc, nhưng Hồng Quân vẫn không có cơ hội trò chuyện riêng với Kirk, điều này khiến anh cảm thấy không yên tâm.

Mặc dù kết quả kinh doanh cuối cùng của quý ba còn hai tuần nữa mới ngã ngũ, nhưng có thể khẳng định tình hình của Visir tại Trung Quốc rất khả quan. Việc tái cơ cấu công ty và mở rộng nhân sự đã hoàn tất, trọng tâm kinh doanh đã được điều chỉnh, nắm bắt được các ngành và dự án trọng điểm, dòng tiền cũng rất dồi dào. Quan trọng nhất là, tại một nơi lấy kết quả làm lời nói như Visir, những con số của Visir Trung Quốc trong ba quý đầu năm nay không tệ. Đội ngũ bán hàng do Lý Long Vỹ dẫn dắt sắp giành được vài hợp đồng đẹp. Cân nhắc đến thông lệ chạy nước rút trước cuối năm, doanh số cả năm chắc chắn sẽ đạt kỳ vọng.

Tuy nhiên, trong hai ngày họp, Hồng Quân luôn cảm thấy trạng thái của Kirk có gì đó không ổn, lộ vẻ lo lắng ẩn giấu, không còn sự hào sảng và hài hước kiểu cao bồi Australia như thường lệ. Khi nghe Hồng Quân báo cáo xong tình hình Visir Trung Quốc với mọi người, ông không đứng dậy vừa hét vừa vung nắm đấm như trước, vừa khen ngợi vừa cổ vũ, mà chỉ vỗ tay vài cái. Hồng Quân còn chú ý thấy vài lần khi gặp mình, Kirk dường như đều có vẻ muốn nói lại thôi, điều này khiến Hồng Quân khó hiểu nhất.

Hồng Quân vốn hy vọng Kirk sẽ hẹn gặp mình trong đêm cuối cùng này. Sau bữa tối, anh luôn túc trực trong phòng, chờ đợi điện thoại bàn hoặc di động rung lên. Anh đang chờ sự triệu tập của Kirk, thế nhưng, trong vô thức đã qua nửa đêm, anh biết đêm nay Kirk sẽ không gọi điện nữa.

Hồng Quân quay đầu nhìn chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường, màn hình LCD hiển thị đúng hai giờ sáng. Anh khẽ thở dài, cầu nguyện rằng tất cả chỉ là do thần kinh mình quá nhạy cảm, lo bò trắng răng, mong rằng Kirk vẫn là Kirk của ngày xưa, mong rằng không có chuyện gì xảy ra. Hồng Quân tắt tivi, đặt điều khiển xuống bên gối, lại vươn người lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường. Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào điện thoại, chuông điện thoại đột ngột vang lên chói tai.

Hồng Quân giật mình, phản ứng đầu tiên là: Kirk này, cuối cùng cũng đợi được ông rồi. Anh trấn tĩnh lại, cầm điện thoại lên, trên màn hình hiển thị một dãy số "0" và "1". Hồng Quân thấy hơi lạ, điện thoại của mình đã chuyển sang mạng di động địa phương của Australia, lẽ ra phải hiển thị số điện thoại của Kirk chứ? Anh nhấn phím nghe, nói: "Hello."

Trái với mong đợi của Hồng Quân, giọng nói truyền ra từ điện thoại rõ ràng không phải của Kirk, vì đó là tiếng Trung: "Tổng giám đốc Hồng! Cuối cùng cũng tìm được ngài rồi! Tôi gặp chuyện rồi!"

Hồng Quân không nhận ra đối phương là ai, hỏi: "Tôi là Hồng Quân, cậu là?"

Giọng nói trong điện thoại rất gấp gáp, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng thở dốc và tiếng khóc nức nở: "Là Tiểu Tiết đây ạ! Tôi gặp chuyện rồi, tôi vừa gọi cho Larry, anh ấy tắt máy, tôi nghĩ nếu không tìm được ngài nữa thì tôi tiêu đời rồi!"

Hồng Quân kinh hãi, vội hỏi: "Tiểu Tiết? Cậu bình tĩnh lại, nói xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

"Tôi bị cướp rồi! Vừa đến Đức đã bị cướp, tiền bị cướp hết rồi."

"Á?! Thế người cậu sao rồi? Có bị thương không? Giờ cậu đang ở đâu?" Hồng Quân lúc này hoàn toàn tỉnh ngủ.

"Tôi? Tôi vẫn đang ở trên phố đây, người tôi không sao, không sao cả, chỉ là tiền mất hết rồi."

Tảng đá treo lơ lửng trong lòng Hồng Quân hạ xuống, thầm nghĩ, Tiểu Tiết này, không bị cậu dọa chết thì cũng bị dọa lên cơn đau tim mất, liền nói: "Ồ, người không sao là tốt rồi, làm tôi sợ chết khiếp." Lại hỏi tiếp, "Bị cướp bao nhiêu tiền?"

"3.168 USD!"

Hồng Quân ngẩn người, anh không ngờ mình sẽ nghe thấy một con số chính xác đến từng đơn vị như vậy, ngạc nhiên hỏi: "Cậu kiểm đếm ngay trên phố à? Hay cậu ước lượng?"

"Tôi mang tổng cộng 35 tờ 100 USD, lấy một tờ đổi Euro, lẽ ra còn 34 tờ, giờ chỉ còn hai tờ 100, 32 tờ kia đều biến thành 1 USD rồi." Tiểu Tiết nói, những con số này khiến tim anh như vỡ vụn.

Hồng Quân thấy lạ, còn có kiểu "cướp" tiền như thế à? Nhưng anh lập tức hiểu ra, hỏi: "Cậu nhìn kỹ chưa? Đều biến thành 1 USD rồi? Cậu không phải bị cướp đâu, cậu bị 'lừa đổi tiền' rồi."

Tiểu Tiết không hiểu "lừa đổi tiền" nghĩa là gì, nhưng giọng nói của Hồng Quân đã khiến anh bình tĩnh lại, thế là anh kể lại chi tiết quá trình xảy ra vụ việc cho Hồng Quân nghe. Hồng Quân nghe xong liền nói: "Cậu đụng phải băng nhóm rồi, cậu chắc chắn không đối phó nổi ba tên này đâu, tay chúng nhanh lắm, còn nhanh hơn cả làm ảo thuật, cậu gặp phải bọn 'chuyên lừa đổi tiền' rồi."

Hồng Quân biết bây giờ không phải lúc tổng kết kinh nghiệm, liền nói: "Cậu cần làm ba việc: tìm khách sạn, tìm cảnh sát báo án, giải quyết vấn đề không có tiền mặt. Trước hết cậu quay lại ga tàu hỏa, hỏi thăm kỹ lại vị trí khách sạn ở đó, hoặc cứ đi taxi bảo tài xế chở đến, đừng sợ tốn tiền; hoặc là cậu báo cảnh sát ngay tại ga, tất nhiên đừng trông mong cảnh sát có thể bắt được bọn chúng để lấy lại tiền cho cậu, nhưng phải lấy được biên bản báo án làm bằng chứng, hơn nữa cảnh sát sẽ đưa cậu đến khách sạn. Cậu nghe rõ chưa?"

Nghe Tiểu Tiết "ừ" một tiếng, Hồng Quân nói tiếp: "Về số tiền hơn 3.000 đô đó, Visir tại Đức đã tan tầm rồi, cuối tuần họ nghỉ là điều bất di bất dịch, ngân hàng cũng đóng cửa. Muốn tìm người Đức làm thêm giờ cho cậu vào cuối tuần thì khó như lên trời. Tôi chỉ có thể cố gắng liên lạc với họ, nhưng dự đoán nhanh nhất cũng phải đến sáng thứ hai tuần sau cậu mới có thể đến văn phòng Visir tại Munich. Tôi sẽ bảo họ đưa tiền cho cậu trước, rồi chúng ta tính toán sau. Chẳng phải ngày mai cậu gặp hướng dẫn viên địa phương sao? Cứ mượn tạm họ ít tiền dùng, đừng để ảnh hưởng đến chi phí hoạt động của đoàn Phó tổng Liễu trong hai ngày tới."

Tiểu Tiết lại "ừ" một tiếng, Hồng Quân dặn dò lần cuối: "Tiểu Tiết, chú ý an toàn, chuyện đã xảy ra rồi thì đừng nghĩ đến nó nữa, chăm sóc tốt cho Phó tổng Liễu, luôn mở điện thoại, sau khi tôi liên lạc được với họ sẽ thông báo cho cậu ngay."

Sau cuộc gọi, Hồng Quân lập tức lật mình xuống giường, đi đến bàn làm việc mở máy tính xách tay. Anh cần đăng nhập mạng nội bộ của Visir để tìm thông tin liên lạc của người phụ trách văn phòng Munich. Anh tính toán thời gian, Đức bây giờ là hơn tám giờ tối, hy vọng điện thoại của họ chưa tắt. Hồng Quân ngồi chờ kết nối mạng, lại nghĩ đến Tiểu Tiết. Anh không biết sự cố này của Tiểu Tiết có phải là điều anh luôn lo lắng hay không, hy vọng là vậy, hy vọng sau chuyện này, chuyến đi châu Âu của Tiểu Tiết sẽ không còn biến cố nào khác.

Còn lúc này, Tiểu Tiết sau khi cúp điện thoại vẫn ngồi dưới gốc cây. Từ cước phí đắt đỏ của cuộc gọi quốc tế này, anh lại nghĩ đến 3.168 USD kia, tim anh đau đến mức không còn cảm giác. Tiểu Tiết chống tay xuống đất đứng dậy, nhớ lại lời dặn của Hồng Quân, quyết định quay lại ga tàu hỏa trước đã.

Tiểu Tiết xách vali vừa định quay người thì phía trước không xa có hai người vạm vỡ đi tới, mặc quân phục màu xanh cỏ, đội mũ lưỡi trai vành rộng, chân đi bốt da. Đợi hai người đến gần, Tiểu Tiết thấy trên tay trái họ cũng có phù hiệu hình con đại bàng và dòng chữ "Polizei", trên thắt lưng có treo súng ngắn. Tiểu Tiết thấy cách ăn mặc của hai người này khá giống với nhân viên kiểm soát biên giới anh gặp khi nhập cảnh, đoán chừng phù hiệu đó có thể là tiếng Đức của từ "cảnh sát".

Trong đầu Tiểu Tiết suy nghĩ nhanh chóng: có nên báo án không? Có nên hỏi đường không? Thế nhưng cho đến khi cảnh sát liếc nhìn anh một cái rồi tiếp tục đi về phía nhà ga, miệng Tiểu Tiết vẫn không phát ra âm thanh nào. Sau khi trải qua vụ việc vừa rồi, Tiểu Tiết giờ như chim sợ cành cong, dù là cảnh sát thật hay giả anh đều sợ. Anh cũng sợ tiếng Anh của mình không đủ để trình bày rõ sự việc, cũng sợ lại gây thêm rắc rối. Tiểu Tiết quyết định, cứ quay lại ga hỏi thăm vị trí khách sạn thôi. Nghĩ đến đây, anh bỗng thấy mình mệt rã rời, miệng khô lưỡi đắng. Anh ôm chặt túi máy tính, trong đó đồ quý giá chỉ còn lại cuốn hộ chiếu, rồi kéo vali cùng đôi chân nặng trĩu đi về hướng cũ.

---❊ ❖ ❊---

Sau khi bước vào tháng 9, Đặng Vấn nhận ra bầu không khí

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »