Vòng vây cạm bẫy 2: Mê cục

Lượt đọc: 73 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Tiểu Tiết vội đứng bật dậy, sốt sắng hỏi: "A, Bộ trưởng Thẩm không có ở đây ạ? Vậy... Lại tổng là ai thế ạ?"

Lục Tường lộ vẻ khinh bỉ, cười lạnh một tiếng: "Đến Lại tổng là ai mà cậu cũng không biết? Thế mà cũng đòi đi làm dự án? Lại tổng là em vợ của Lục Minh Lân, là "quốc cữu gia", là tổng quản đại nội của Áo Cách Nhã này. Việc chọn phần mềm là do Lại tổng quyết định hết. Cậu cứ như kẻ mù kẻ điếc thế này mà cũng muốn làm xong dự án sao?"

Tiểu Tiết không bận tâm đến lời mỉa mai châm chọc của Lục Tường, trong lòng cậu đã bị một dự cảm chẳng lành bao trùm. Cậu đỏ mặt hỏi tiếp: "Vậy... họ đi Thượng Hải, có phải là liên quan đến dự án phần mềm không?"

Lục Tường đang xoay người định đi, nghe Tiểu Tiết hỏi vậy liền thấy hứng thú trở lại. Dường như việc tự tay dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Tiểu Tiết mang lại cho hắn khoái cảm cực lớn. Hắn nhìn chằm chằm vào Tiểu Tiết, như muốn bắt cậu phải ghi lòng tạc dạ từng chữ một, lần đầu tiên nói năng rõ ràng: "Cậu tưởng các cậu không đến thì người khác cũng không đến chắc? Người ta ICE đã chạy tới chạy lui mấy bận rồi, cả cái gã Roger bên phía Duy Tây Nhĩ các cậu cũng chạy đôn chạy đáo suốt đấy thôi. Lại tổng họ đi Thượng Hải làm gì ư? Cậu cứ đi mà hỏi ICE, đi mà hỏi Roger ấy." Nói xong, hắn lại nghênh ngang bỏ đi như lúc mới đến.

Tiểu Tiết đứng chôn chân tại chỗ, lại có cảm giác như bị sét đánh ngang tai. Đầu óc cậu rối bời như tơ vò, mãi mới nảy ra được một ý nghĩ rõ ràng, mà điều cậu nghĩ đến lại là: Tiền phòng khách sạn tối nay coi như tiết kiệm được rồi.

---❊ ❖ ❊---

Sáng ngày 9 tháng 10, Hồng Quân, Lý Long Vĩ và Tiểu Tiết đã xâu chuỗi mọi thông tin thành một bức tranh rõ ràng. Hiện tại, Roger đang đại diện cho một công ty tên là Lạc Kiệt Khoa Kỹ, đến Áo Cách Nhã để chào hàng phần mềm của ICE. Mà công ty Lạc Kiệt Khoa Kỹ này chính là nơi hắn âm thầm điều hành từ trước. Đây chắc chắn lại là kiệt tác của Du Uy. Cảnh giới cao nhất mà Du Uy luôn theo đuổi chính là "vừa đả kích kẻ thù, vừa lớn mạnh bản thân", lần chiêu mộ Roger này không nghi ngờ gì chính là nước cờ "một mũi tên trúng hai đích" kinh điển.

Buổi chiều, có người gõ hai tiếng vào cánh cửa đang mở. Hồng Quân ngẩng đầu nhìn, hóa ra là Tiểu Tiết. Thấy Hồng Quân gật đầu ra hiệu, Tiểu Tiết bước vào rồi quay người đóng chặt cửa lại. Hồng Quân thấy hơi lạ, Tiểu Tiết xưa nay vốn không có thói quen đóng cửa khi bàn việc. Cậu luôn cho rằng trong nội bộ công ty, giữa các đồng nghiệp với nhau chẳng có gì là không thể nói, sao hôm nay lại lén lút thế này?

Tiểu Tiết ngồi xuống chiếc ghế đối diện Hồng Quân, ấp úng nói: "Ừm... Hồng tổng, anh hiện tại có thời gian chứ ạ? Em muốn hỏi một chút, ừm... anh nói xem, một dự án đến lúc nào thì mới hoàn toàn hết hy vọng ạ?"

Hồng Quân hơi nhíu mày, hỏi: "Cậu đang nói đến dự án Áo Cách Nhã đó sao? Sao bỗng dưng lại hỏi chuyện này?"

Tiểu Tiết ấp úng đáp: "Hách Nghị và mọi người đều nói chúng ta chắc chắn hết cửa ở Áo Cách Nhã rồi. Vì trước đây Roger luôn giấu kín dự án này, mối quan hệ với cấp cao của khách hàng đều nằm trong tay một mình hắn. Chắc là em chưa kịp gặp họ thì họ đã ký hợp đồng với Roger mất rồi. Ừm... còn nữa, vì Roger quá hiểu tình hình của chúng ta, chắc chắn đã nói xấu chúng ta rất nhiều trước mặt khách hàng. Muốn đảo ngược ấn tượng của khách hàng về chúng ta bây giờ, khó lắm ạ."

"Hách Nghị và mọi người có gợi ý gì không? Còn cậu thì nghĩ sao?" Hồng Quân cố gắng kiên nhẫn hỏi.

"Ừm... họ bảo em nên tìm dự án mới mà làm. Em cũng chưa nghĩ thông, nên muốn hỏi anh, như dự án Áo Cách Nhã này, đến lúc nào thì mới hoàn toàn hết hy vọng ạ?"

Hồng Quân bình thản lặp lại lời Tiểu Tiết: "Một dự án đến lúc nào thì hoàn toàn hết hy vọng?" Anh dừng một chút, cao giọng nói: "Câu trả lời của tôi là: Khi chính cậu không còn ôm bất cứ hy vọng nào nữa!"

Tiểu Tiết bị lời của Hồng Quân làm cho run bắn cả người, giọng hơi run rẩy hỏi: "Ý của anh là...?"

"Chỉ cần cậu tự từ bỏ, thì dự án này chắc chắn hết cửa. Nhưng nói cách khác, chỉ cần cậu không từ bỏ, thì bất kỳ dự án nào dù đang ở giai đoạn nào cũng đều còn cơ hội."

Hồng Quân biết liều thuốc kích thích này chỉ có tác dụng trong thời gian ngắn. Tuy ý chí của Tiểu Tiết có thể tạm thời được khơi dậy, nhưng gặp khó khăn lại dễ nản lòng, nên anh nói tiếp: "Hách Nghị và những người kia chỉ nhìn thấy một mặt của vấn đề. Roger hiểu rõ tình hình của chúng ta, có thể tấn công chúng ta một cách chính xác trước mặt khách hàng, nhưng cậu đừng quên, kẻ từng nói tốt về Duy Tây Nhĩ trước mặt khách hàng cũng chính là hắn. Đây là kiểu "lấy mâu của người đâm vào thuẫn của người", lật lọng như vậy thì uy tín của hắn trong mắt khách hàng sẽ giảm sút nghiêm trọng. Thứ hai, đại lý của ICE không chỉ có công ty Lạc Kiệt của Roger. Họ sẽ hợp sức tấn công Duy Tây Nhĩ trước, nhưng sau khi thấy Duy Tây Nhĩ không còn nhiều cơ hội, nội bộ họ sẽ bắt đầu tranh giành lẫn nhau. Thế nên dự án này chưa chắc đã bị Lạc Kiệt lấy đi nhanh chóng đâu. Khi họ tranh giành đến mức sứt đầu mẻ trán, đó mới là cơ hội của Duy Tây Nhĩ. Chúng ta từ ngoài sáng chuyển vào trong tối, vừa hay có thể âm thầm làm việc, từ vị thế ứng cử viên hàng đầu trở thành "ngựa ô" bất ngờ. Không bị các nhà khác coi là đối thủ chính, đôi khi lại chẳng phải chuyện xấu."

Tiểu Tiết tuy gật đầu liên tục nhưng vẫn lo lắng nói: "Em hiểu, nhưng mà, một dự án quan trọng và phức tạp như thế này, có nên phái nhân viên kinh doanh có kinh nghiệm hơn đi không ạ? Em đi làm chân chạy vặt thôi, ừm... em sợ mình làm không tốt."

Hồng Quân ôn hòa nói: "Cậu từng nghe câu "quân thua trận tất thắng" chưa? Tôi chính là muốn dùng "quân thua trận" là cậu để đạt được hiệu quả của "kỳ binh". Roger hay các đại lý khác của ICE đều là một lũ cáo già, còn cậu vừa hay tạo ra sự tương phản rõ rệt với bọn họ. Cậu phải giữ thái độ khiêm tốn nhất có thể, đừng tâng bốc Duy Tây Nhĩ, cũng đừng tấn công ICE, càng không cần tấn công chính Roger. Cậu phải để khách hàng thấy được sự kiên trì và chân thành của cậu, để khách hàng nhận ra cậu không giống với đám người kia."

Tiểu Tiết bỗng cười khờ khạo: "Ừm, vậy em cứ hy vọng "người khờ có phúc của người khờ" vậy."

Hồng Quân cũng cười, nói: "Hôm nay tôi cứ suy nghĩ mãi, cậu không để ý sao? Hôm qua cậu đến Áo Cách Nhã, thu hoạch lớn lắm đấy."

"Anh lại trêu em rồi, làm gì có thu hoạch gì đâu ạ? Đến cái bóng của Bộ trưởng Thẩm còn chẳng thấy, đợi hai tiếng đồng hồ, bị mắng cho năm phút."

Hồng Quân quay đầu nhìn Tiểu Tiết, nghiêm túc nói: "Tôi không đùa đâu, chẳng lẽ cậu không nhận ra sao? Gã Lục Tường đó đã tiết lộ những thông tin giá trị biết bao. Chúng ta hiện đã biết Duy Tây Nhĩ đang ở thế bất lợi, ICE đã can thiệp, Roger trở thành đại lý của ICE, người quyết định dự án là Lại tổng, và ông ta đã cùng Bộ trưởng Thẩm đi Thượng Hải ngày hôm qua."

"Ừm, đúng là không ít, nhưng toàn là tin xấu thôi ạ." Tiểu Tiết buồn bã thừa nhận.

"Không, tôi không nghĩ vậy. Thông tin bản thân nó không có khái niệm tốt hay xấu, chỉ có chính xác hay sai lệch mà thôi. Không có những thông tin chính xác và kịp thời này, chúng ta rất khó nắm bắt được toàn bộ tình hình, nên nó rất có giá trị."

"Ha ha, anh chưa nghe hắn sỉ nhục em thế nào đâu. Gã đó chỉ lo cho cái miệng sướng, ngu ngốc nói hết những điều không nên nói ra." Tiểu Tiết nghĩ đến sự sỉ nhục phải chịu ngày hôm trước, nghiến răng nghiến lợi nói.

"Ừm, có lẽ gã đó đúng là không có não thật. Nhưng cũng có khả năng khác," mắt Hồng Quân hướng ra ngoài cửa sổ, như đang tự nói với chính mình, "Hắn có lẽ không hề ngu."

---❊ ❖ ❊---

Tầng hai Trung tâm Doanh Khoa có một nhà hàng hương vị cà ri, khi Du Uy đến nơi thì Roger đã đợi ở đó từ lâu. Du Uy vừa ngồi xuống vừa nói: "Ôi chao, ngại quá, lúc nào cũng để cậu đến trước."

Roger cười không bằng lòng đáp: "Anh nhiều việc mà, không như tôi, chuyên đến Bắc Kinh để tìm anh đây." Hắn và Du Uy gọi món xong, liền chủ động vào đề: "Cuộc họp hôm kia, Lại tổng của Áo Cách Nhã đích thân đến, chúng ta đã bàn là anh sẽ ra mặt, sao không đến Thượng Hải?"

"Ồ, trong điện thoại chẳng phải đã báo với cậu rồi sao? Ngày mùng 8 đột nhiên có việc gấp ở Bắc Kinh, tôi không đi được. Dù sao thì tình hình hiện tại chẳng phải rất tốt sao?"

Roger nói đầy ẩn ý: "Tình hình rất tốt? Là tình hình của ICE các anh rất tốt thì có? Hiện tại Duy Tây Nhĩ đã hết cửa, còn lại đều là đại lý của ICE, bất kể ai thắng thì các anh đều thắng. Đến giờ người của ICE các anh vẫn không chịu cùng chúng tôi gặp khách hàng, làm khách hàng cứ tưởng chúng tôi là con ghẻ. Các anh ít nhất cũng nên thể hiện sự ủng hộ với chúng tôi trước mặt khách hàng chứ?"

Du Uy không nói gì. Cả ngày nay anh ta bực bội đến mức phát chán. Anh ta không hiểu nổi tại sao tình thế căng thẳng giữa mình và Đặng Văn lại bỗng dưng tắt ngấm, tại sao tình hình vốn rất có lợi cho mình lại bị hóa giải lặng lẽ sau khi Carpenter triệu tập Peter, Đặng Văn và anh ta họp qua điện thoại. Nhưng anh ta đã không muốn nghĩ thêm nữa.

Roger phẫn nộ chất vấn: "Lúc tôi tiếp cận Áo Cách Nhã khi còn ở Duy Tây Nhĩ, căn bản không có đại lý nào của ICE can thiệp, khách hàng cũng chưa từng nói muốn chủ động liên lạc với ICE các anh. Tại sao tôi vừa giới thiệu sản phẩm của ICE cho khách hàng thì các đại lý khác lại chạy đến?"

"Lời này nói ra không thỏa đáng lắm nhỉ? Chân họ mọc trên người họ, cậu và tôi đều không phải sếp của họ, tại sao họ phải nghe chúng ta? Cậu có thể đến Áo Cách Nhã, thì họ cũng có thể đến chứ."

"Nhưng anh từng nói về chế độ đăng ký dự án, ai báo trước được trước. Tôi đã báo cáo dự án Áo Cách Nhã và mấy dự án khác cho anh ngay lập tức, tại sao đại lý khác vẫn có thể tiếp cận khách hàng?"

Đúng lúc này, món ăn vừa gọi được mang lên, nhưng cả hai đều không có hứng thú đụng đũa. Du Uy nói: "Chế độ tất nhiên là có, quy định cũng đúng là ai báo trước được trước. Nhưng tôi nhận được báo cáo dự án Áo Cách Nhã từ mấy đại lý các cậu cùng một lúc, cậu bảo tôi nên đưa cho ai?"

Roger cười lạnh: "Có thực sự nhận được cùng lúc hay không, tất nhiên chỉ mình anh biết. Đại lý chạy đến Áo Cách Nhã là công ty Lai Khoa ở Bắc Kinh, vừa mới lấy được giấy phép kinh doanh. Tôi nghe ngóng rồi, ông chủ xem chừng có quan hệ rất tốt với anh, anh có vẻ cũng rất coi trọng và ủng hộ họ đấy nhỉ."

Du Uy trừng mắt, dùng giọng điệu mỉa mai nói: "Roger, công ty Lạc Kiệt của cậu thành lập cũng chưa lâu nhỉ? Công ty Lai Khoa tuy mới nhưng thực lực không tệ đâu. Vốn đăng ký của người ta là mười triệu nhân dân tệ, Lạc Kiệt của cậu được bao nhiêu? Hình như là một triệu nhỉ? Đừng có coi thường người khác."

Roger xìu xuống, cười khổ: "Tôi đâu dám coi thường họ, tôi còn đang ngưỡng mộ họ không kịp đây này. Tôi thật sự muốn tìm họ thỉnh giáo xem, làm sao để anh cũng coi trọng, ủng hộ chúng tôi."

Du Uy cười, chân thành nói: "Người anh em, cậu đúng là cần phải học hỏi. Với tư cách là bạn, tôi muốn nhắc cậu một câu, làm đại lý và làm nhà sản xuất khác nhau lắm. Cậu phải thay đổi tư duy, thay đổi tâm thái, cứ không hiểu chuyện như thế thì không ổn đâu."

Roger dù hận đến nghiến răng nhưng cũng phải đối mặt với thực tế. Vốn tưởng không làm thuê nữa mà làm chủ thì có thể làm "ông nội", giờ xem ra mình vẫn phải làm "cháu nội". Giọng hắn mềm mỏng lại: "Lạc Kiệt chúng tôi tuy không bằng thực lực của Lai Khoa, nhưng làm việc cũng rất chu đáo. Chúng tôi dự định hợp tác lâu dài với ICE, anh cũng không thể chỉ chăm chăm mỗi Lai Khoa được. Họ ăn thịt thì chúng tôi cũng phải được húp chút nước canh chứ. Chỉ cần anh chịu ủng hộ chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ không phụ lòng tốt của anh."

Du Uy thầm cười, gã Roger này "lên trình" cũng nhanh thật, chỉ cần gợi ý một chút là hiểu đạo lý ngay. Anh ta liền dẫn dắt thêm: "Đã là hợp tác thì nên bàn bạc kỹ chi tiết, như vậy chúng ta mới phối hợp được với nhau. Nói thử ý tưởng của cậu xem nào."

Nhưng đến lúc này Roger lại thấy tiếc tiền. Hắn ấp úng thoái thác: "Tôi không rành quy tắc trong giới lắm, trước đó cũng chưa nghĩ nhiều. Anh có kinh nghiệm hơn, hay là anh đưa ra phương án đi?"

Du Uy thầm mắng Roger một câu, nghĩ thầm: Là ngươi đến cầu ta, còn muốn để ta mở miệng ra giá sao? Anh ta nói: "Vậy thì không vội, đợi khi nào cậu có ý tưởng rõ ràng rồi hãy nói." Sau đó liền cắm cúi ăn.

Roger vẫn không cam tâm, liền nêu ra một nỗi lòng khác: "Lần trước anh nói, sau khi tôi báo cáo tài liệu dự án cho anh, khoản quỹ hợp tác năm mươi vạn đó sẽ được chuyển cho chúng tôi ngay. Không biết khi nào mới thực hiện được ạ?"

Du Uy suýt chút nữa phun cả cơm ra ngoài. Roger trước mặt làm anh ta dở khóc dở cười. Anh ta gắt gỏng: "Chuyện đó đâu phải mình tôi quyết định được. Khu vực Châu Á - Thái Bình Dương vừa có quy định tài chính mới, nói không cho phép thanh toán một lần toàn bộ quỹ thị trường cho đối tác, chỉ có thể chi trả theo từng đợt khi tổ chức sự kiện. Tôi cũng chịu thôi. Vốn tôi cũng muốn tranh thủ cho các cậu, nhưng nghĩ lại, làm vậy để làm gì, khiến công ty trên dưới lại nghi ngờ tôi có mờ ám gì với các cậu."

Roger nghe xong liền cuống lên. Khoản năm mươi vạn mà mình hằng mong đợi sao bỗng dưng biến mất tăm. Hắn giận dữ nói: "Sao có thể như vậy được? Lúc đầu anh đã bàn bạc rõ ràng với tôi rồi, sao có thể nuốt lời?" Vừa nói xong, hắn lại nghĩ đến thân phận "cháu nội" của mình, đành bất lực nói: "Vậy anh xem, có cách nào để ICE chuyển khoản tiền đó cho chúng tôi không? Anh xem tôi cần phải làm gì?"

Du Uy thầm nghĩ, Roger à, ngươi đã cầu ta chuyển tiền cho ngươi, thì ngươi phải nói ra ta nhận được lợi ích gì chứ, chẳng lẽ còn bắt ta cầu ngươi sao? Anh ta đành phải gợi ý lần nữa: "Roger, làm nhà sản xuất và làm đại lý không giống nhau, làm nhân viên kinh doanh trong công ty và làm chủ kinh doanh lại càng khác. Cậu phải thay đổi vai trò, mở rộng tư duy đi. Không thể chỉ khôn lỏi mà thiếu sự thông minh được."

Roger không nghĩ thông, vốn dĩ mình đường đường chính chính đến đòi công đạo, đòi nợ, giờ lại thành ra mình không hiểu quy tắc, phải tự mình đưa ra thành ý, đưa ra cam kết trước. Roger tất nhiên cũng hiểu đạo lý "muốn lấy thì phải cho", nhưng khi thực sự phải "cho", lòng hắn đau như cắt.

Trong đầu Roger đang diễn ra cuộc đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Du Uy lại chuyển đề tài: "Phong cách của cậu xưa nay vốn phóng khoáng mà? Tôi nghe nói cậu đã mua thẻ hội viên trọn đời cho Bộ trưởng Thẩm ở sân golf Tây Hồ, Hàng Châu? Là thẻ bạc phải không? Cũng mất hơn hai mươi vạn nhỉ?"

Roger giật mình, lập tức nói dối: "Tin tức của anh nhạy thật đấy."

Du Uy không mấy bận tâm nói: "Đồn đại khắp nơi rồi, có hơi phô trương quá không?"

"Thứ đó vốn là để phô trương mà. Ông ta thực ra cũng chẳng thích chơi golf, lấy cái danh hội viên là để khoe khoang thôi, chẳng lẽ lại bắt ông ta giấu đi."

Du Uy không khách khí nói: "Thế nên cậu mới phải dẫn dắt ông ta chứ. Ông ta muốn gì cậu cho nấy, vậy còn Lại tổng thì cậu định cho gì? Lại tổng biết được sẽ nghĩ sao?"

"Bộ trưởng Thẩm, Lại tổng đều không cần lo, nhưng chỗ họ có một thằng nhóc phụ trách IT, tên là Lục Tường. Nó thực ra trước đây quan hệ với tôi khá tốt, nhưng gần đây hình như có chút cảm xúc. Mùng 8 Lại tổng họ đến Thượng Hải, tôi đã cố tình không để Bộ trưởng Thẩm mang nó theo."

Du Uy lấy khăn giấy lau miệng, rồi ném khăn lên bàn, khinh khỉnh nói: "Đến loại nhóc con thế này mà cậu cũng không trị nổi sao?! Vẫn câu nói đó, với khách hàng cậu phải dẫn dắt, không được chiều theo, dù là mềm mỏng hay cứng rắn, hãy nghĩ cách để nó ngậm miệng lại!"

Roger lại là người ngậm miệng trước. Hắn lẳng lặng suy ngẫm thái độ của Du Uy đối với những người này, từ Lục Tường nghĩ đến Bộ trưởng Thẩm, lại từ chính mình hiện tại nghĩ đến bản thân trước kia, không khỏi hối hận. Trong thâm tâm, hắn thở dài ngao ngán: Xem ra, chỉ có làm đối thủ cạnh tranh của Du Uy, mới có thể nhận được sự tôn trọng tối thiểu từ anh ta.

---❊ ❖ ❊---

Buổi trưa thứ Bảy, Hồng Quân đến khách sạn nơi Đặng Văn ở, tự tin nhấn chuông cửa phòng anh ta.

Một lát sau, trong phòng truyền ra tiếng Đặng Văn: "Ai đấy?" Đồng thời, tiếng bước chân đi đến sau cửa rồi dừng lại. Hồng Quân mỉm cười thân thiện với mắt thần trên cửa. Cửa mở, Đặng Văn lúng túng lùi sang một bên, giơ tay ra hiệu "mời vào". Hồng Quân không thấy bất kỳ sự thù địch nào, trước mặt vẫn là Đặng Văn mà anh quen thuộc, lập tức an tâm, cười nói: "Ngại quá, tôi sợ báo trước thì cậu không cho tôi vào, nên đành đường đột đến đây."

Đặng Văn lấy một chai nước khoáng từ quầy bar, vặn nắp đặt lên bàn trà cạnh Hồng Quân rồi ngồi xuống. Hai người im lặng một hồi, Đặng Văn nói: "Chuyện lần này, cảm ơn anh nhé. Carpenter nói anh đã gọi điện cho ông ấy, nếu không có lời nhắc nhở của anh, ông ấy suýt nữa đã phạm sai lầm lớn. Chúng tôi vừa họp qua điện thoại hôm qua, mọi chuyện đã giải quyết xong rồi."

"Ồ, giải quyết thế nào? Có tiện tiết lộ không?"

"Có gì mà không tiện? Chẳng phải kế sách đó là do anh bày cho Carpenter sao? Trung tâm R&D của chúng tôi đổi tên rồi, không gọi là Trung tâm R&D Trung Quốc nữa, mà là Trung tâm R&D Bắc Á của ICE, không còn bất kỳ quan hệ trực tiếp nào với khu vực Trung Quốc của ICE nữa, tài chính, nhân sự, vận hành hoàn toàn độc lập. Nếu Du Uy còn muốn chúng tôi giúp hắn làm gì, hắn phải đi tìm Peter trước, do Peter tìm Carpenter, rồi Carpenter mới tìm tôi. Như vậy mọi việc thông qua tổng bộ điều phối, Du Uy cũng không thể bày trò gì được nữa. Nếu không phải anh nói cho Carpenter biết Du Uy là loại người thế nào, thì tôi thật sự không biết phải phân trần ở đâu."

Hồng Quân lắc đầu, thở dài nói: "Nếu tôi nói với Carpenter những điều đó, e rằng bây giờ tôi đang ở sân bay tiễn cậu về Boston rồi."

Đặng Văn khó hiểu hỏi: "Vậy... vậy anh đã nói gì với ông ấy?"

Hồng Quân chậm rãi nói: "Tôi không bào chữa cho cậu, cũng không nói xấu Du Uy. Ngược lại, tôi nhấn mạnh nguyên nhân của cuộc xung đột lần này không nằm ở hai người, mà ở cơ cấu tổ chức của ICE. ICE thiết lập hai người ngang hàng ở Trung Quốc, hai người chắc chắn sẽ đề phòng lẫn nhau, lo lắng hai cơ quan có thể sáp nhập bất cứ lúc nào, bản thân sẽ bị người kia thay thế. Thời gian dài, sẽ từ đề phòng bị động chuyển thành tấn công chủ động, hy vọng hất cẳng hoặc thôn tính đối phương. Tôi nói với Carpenter rằng giữa cậu và Du Uy không có ân oán cá nhân gì. Giả sử thay Du Uy bằng tôi, dù chúng ta là bạn, tôi cũng sẽ tìm mọi cách để loại trừ cậu; ngay cả khi thay cậu bằng người khác, Du Uy cũng sẽ làm cho người đó không yên ổn. Thế nên thay người không phải cách, cái cần thay là cơ cấu này. Kế sách tôi bày cho Carpenter là biến "láng giềng gần" thành "họ hàng xa". Đừng coi thường hành động đổi tên, ý nghĩa sâu xa đều nằm ở đó. Du Uy quản lý khu vực Trung Quốc, cậu quản lý Trung tâm R&D Bắc Á, ngoài việc tình cờ đều đóng ở Bắc Kinh, giữa hai người không có bất kỳ quan hệ nào, cũng không có khả năng thay thế lẫn nhau, chỉ có như vậy mới có thể yên ổn."

Đặng Văn im lặng suy ngẫm một hồi rồi nói: "Chỉ là như vậy thì làm gì cũng phải thông qua tổng bộ điều phối, cũng không thể có sự hợp tác hiệu quả được, đối với nghiệp vụ của ICE tại Trung Quốc thực ra là một tổn thất."

Hồng Quân nháy mắt với Đặng Văn: "Đối với tôi, chẳng phải rất tốt sao?"

---❊ ❖ ❊---

Tại thị trấn nơi đặt trụ sở tập đoàn Áo Cách Nhã Chiết Giang, nhà hàng cao cấp nhất là khách sạn ba sao. Khách sạn ba sao duy nhất này gần như trở thành nhà khách của tập đoàn Áo Cách Nhã, vì tất cả khách trọ gần như đều đến để bàn chuyện làm ăn với Áo Cách Nhã.

Tiểu Tiết và một kỹ sư hỗ trợ trước bán hàng từ công ty Duy Tây Nhĩ Thượng Hải đã ở đây mấy ngày rồi. Khi còn ở Bắc Kinh, cậu gọi điện cho Bộ trưởng Thẩm, biết tin Áo Cách Nhã chuẩn bị mời vài công ty đến thuyết trình phương án, cậu đã nhiều lần tha thiết bày tỏ Duy Tây Nhĩ rất muốn tham gia. Bộ trưởng Thẩm từ chối không được, liền ể oải nói: "Các cậu cứ nhất quyết muốn đến thì cứ đến". Nhưng từ khi Tiểu Tiết đến, chẳng có ai thèm đếm xỉa đến cậu.

Buổi tối, Tiểu Tiết và đồng nghiệp ngồi ở một góc vắng vẻ trong nhà hàng, lặng lẽ ăn những món đặc sắc mà họ đã ăn đến ngán ngẩm. Ở phía bên kia nhà hàng lại vô cùng náo nhiệt, trên mấy bàn tròn lớn được ngăn bởi bình phong, người của Áo Cách Nhã và Lạc Kiệt Khoa Kỹ Thượng Hải đang nâng ly cạn chén, ồn ào náo nhiệt. Tiểu Tiết đã quen với cảnh này. Ở khách sạn này có một lợi ích, đó là có thể quan sát các hoạt động xã giao thương mại chính của tập đoàn Áo Cách Nhã. Ngày hôm trước, phía sau bình phong cũng là cảnh tượng như vậy, chỉ có điều một bên trong những ly rượu đó là công ty Lai Khoa Bắc Kinh.

Tiểu Tiết đứng dậy đi về phía sảnh, cậu muốn nhân cơ hội đi vệ sinh để quan sát gần hơn "chiến sự" trên mấy bàn tiệc kia. Cậu tiện đường tiến lại gần bình phong, Roger và Bộ trưởng Thẩm đều đã ngà ngà say. Chỉ có gã Lục Tường kia có vẻ hơi lạc lõng, mặt vẫn trắng bệch, chắc là chưa uống bao nhiêu, đang thản nhiên dùng tăm xỉa răng. Tiểu Tiết như thấy Lục Tường liếc mắt nhìn mình một cái, vội quay mặt đi hướng khác. Tiểu Tiết căm ghét Roger, oán hận Bộ trưởng Thẩm, còn với gã Lục Tường này thì chỉ có chán ghét.

Tiểu Tiết đi vào nhà vệ sinh, đứng trước bồn rửa tay nhìn mình trong gương ngẩn ngơ. Xem ra tối nay lại chẳng thu hoạch được gì, đành đợi ngày mai đến xông thẳng vào văn phòng Bộ trưởng Thẩm thôi. Cậu đang nghĩ thì bỗng "rầm" một tiếng, cửa nhà vệ sinh như bị ai đá một cú mà mở toang ra. Lục Tường hai tay đút túi quần nghênh ngang bước vào.

Tiểu Tiết vội vã mở vòi nước, giả vờ đang rửa tay, trong lòng lẩm bẩm "oan gia ngõ hẹp". Lục Tường lại coi Tiểu Tiết như không khí, hắn quét mắt nhìn cả nhà vệ sinh một lượt, rồi đi đến một buồng vệ sinh gần mình nhất, cúi người nhìn qua khe hở dưới tấm cửa, sau đó đứng thẳng dậy dùng chân đá vào cánh cửa, buồng vệ sinh mở toang. Cho đến khi hắn làm y như vậy với cả bốn buồng vệ sinh trong nhà vệ sinh, kiểm tra từng cái một, mới yên tâm đi ngược lại, đứng sau lưng Tiểu Tiết.

Tiểu Tiết hơi căng thẳng, không đoán được hành động kỳ quặc của Lục Tường có ý gì. Lục Tường mặt không cảm xúc, lạnh lùng lên tiếng: "Số phòng của cậu là bao nhiêu?"

Tiểu Tiết theo bản năng trả lời: "315."

Lục Tường nói: "Tối nay cậu đợi tôi trong phòng, tôi có chuyện muốn nói với cậu."

Tiểu Tiết giật mình, định mở miệng nói gì đó, Lục Tường đã dùng giọng ra lệnh: "Cậu ra ngoài trước đi, lát nữa tôi mới về."

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »