Có bóng người thoáng qua, đúng lúc Fred Newton hoàn thành cỗ máy.
Anh nhìn lên. Người khách không mời mà đến vừa bước vô cửa ga-ra chính là em chú bác ruột với anh, Rick. Fred hỏi:
— Ngọn gió nào đưa em tới đây vậy?
Rick đáp gọn lỏn:
— Đòi nợ.
Fred nhăn mặt. Anh nợ Rick rất nhiều tiền, một phần do anh đầu tư chế tạo cỗ máy này. Phần khác, lớn hơn nhiều, thật bất công, do ông nội của anh trước khi chết đã viết di chúc để lại gần như toàn bộ gia tài cho người con trai thứ, tức cha của Rick tên Christopher; trong khi cha anh, Harry, lớn hơn Chiristopher một tuổi, lại trắng tay.
Rick tò mò nhìn cỗ máy:
— Cái máy quái quỉ gì vậy?
— Máy thời gian.
— Thật vậy sao? Trông nó giống như chiếc tàu lặn mini với 4 bánh xe. Anh định làm gì với cỗ máy mới xuất xưởng này?
Một ý tưởng chợt loé trong trí Fred. Vậy mà anh tưởng cậu em họ cười nhạo anh khi thấy cỗ máy. Anh ướm thử:
— Máy có thể đưa chúng ta trở lại quá khứ hoặc nhảy tới tương lai. Đây là kim chỉ thời gian chúng ta muốn tới. Nếu em thích, chúng ta cùng đi thử.
Mắt Rick sáng lên:
— Thích chớ! Máy ngộ thiệt! Nhưng anh tính đi đâu?
— Lùi lại 70 năm, thăm ông bà nội của chúng ta và xem thử họ ra sao.
— Ý tưởng hay lắm. Có cần em phụ giúp gì không?
— Giúp anh đẩy máy ra khỏi ga-ra cái đã. Cách nay 70 năm chắc chưa có ga-ra này đâu.
Cả hai hì hục đẩy máy ra bãi cỏ. Fred ra dấu ngừng lại. Anh mở cửa máy, leo vào ngồi lên ghế trước, bảo Rick:
— Anh không định thiết kế máy chở hai người, nhưng chắc có đủ chỗ cho em đấy.
Rick vào theo, ngồi sau lưng anh. Có hơi chật, nhưng không sao. Fred bấm một chiếc nút, cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại. Anh lại quan sát và bấm một nút khác. Đèn sáng nhấp nháy liên tục, hiện màu xanh xanh đỏ đỏ trên những tấm bảng điện tử trước mặt anh. Anh nhẩm lướt nhanh lại kế hoạch của mình: Giết chết ông nội anh trước khi ông kịp có Christopher, người con thứ hai, tức cha của Rick. Như vậy đương nhiên Rick cũng không hề hiện diện trên cõi đời này, và toàn bộ tài sản của ông phải thuộc quyền thừa kế của cha anh, do đó truyền tới anh.
Anh đưa tay xoay một chiếc nút và kéo cần sang số. Có tiếng u u trong khi cỗ máy rung lên nhè nhẹ và máy như trôi trong lớp sương mù dày đặc. Khoảng vài phút sau, mà tưởng chừng như vô tận, tiếng u u dừng lại cùng lúc với cỗ máy hết rung. Vừa mở nắp máy, Fred thoạt đầu hơi loá mắt trước ánh mặt trời chói chang. Anh bước ra và thấy mình đứng trên một bãi cỏ xanh mượt được cắt xén cẩn thận, cách xa anh khoảng 25 mét là một người đàn ông đang chạy đến.
Ông ta la toáng lên:
— Này, này! Sao lại cho xe chạy bừa lên cỏ của tôi vậy?
Fred không vội trả lời, anh chờ Rick ra khỏi cỗ máy, xong mới nhẹ nhàng khom người đưa tay rút khẩu P.38 mà anh dấu dưới ghế ra, nhét vội vào túi quần.
Lúc này người đàn ông đã tới gần. Ông ta trạc 30 tuổi, hơi mập và thấp, mặc chiếc áo sơ-mi màu mỡ gà, mà thoạt nhìn Fred đã nhận ngay ra chính là ông nội của mình nhờ những tấm ảnh anh đã xem qua. Ông tỏ vẻ giận dữ:
— Các anh làm hư hết cỏ của tôi mất! Có phải các anh tính chào hàng loại xe hơi đời mới hay không đấy? Khỏi, khỏi, hãy cút đi! Chiếc Lincoln của tôi hãy còn tốt chán. Có nghe không? Cút đi ngay cho!
Fred tiến tới sát bên ông, hỏi lại cho chắc ăn:
— Ông là James Newton phải không?
— Phải, ai mà chẳng biết tôi.
Fred không nói gì thêm, thình lình đưa tay móc khẩu súng ngắn ra, nhắm ngay ngực ông nội mình, bóp cò liên tiếp ba lần.
James ngã gục xuống bãi cỏ. Máu loang rộng thấy rõ trên chiếc áo sơ-mi nhạt màu ông đang mặc. Trước diễn biến quá bất ngờ, Rick trợn mắt, há hốc miệng, chỉ biết đưa cả hai tay lên trời, kêu “Ôi! Đừng, đừng!” và vắt giò lên cổ bỏ chạy đi đâu không rõ.
Fred không thèm ngó ngàng để ý gì đến cậu em chú bác ruột của mình: ông nội chết trước khi Christopher ra đời cũng có nghĩa con của Christopher không có mặt trên thế gian này, và đương nhiên Rick sẽ tự động tan biến vào không khí!
Anh biết việc mình cần làm lúc này là chui mau vào cỗ máy để rời khỏi hiện trường trước khi cảnh sát kịp đến. Anh quẳng khẩu súng bên xác ông nội vì lúc này anh không cần dùng gì đến nó nữa, giữ lại chỉ thêm phiền phức.
Rồi bỗng anh nghe có tiếng chân chạy về phía mình. Một phụ nữ quãng gần 30 tuổi, chiếc váy trắng lửng giữa đầu gối và mắt cá chân, tóc nâu nhạt, miệng há hốc vì kinh ngạc và sợ hãi.
Nhớ lại tấm hình cũ, Fred nhận ngay ra bà nội của mình. Bà quỳ xuống cạnh xác chồng, khóc nức nở: “Ôi, Jim! Jim! Đừng chết! Làm sao mình em nuôi nổi Harry và Christopher!”
Sao lại có Christopher trong đó? Fred giật mình, ngưng di chuyển, đưa mắt nhìn qua bãi cỏ. Cách đó không xa mấy, trong bóng râm của ngôi nhà, một người vú em đang dẫn một bé trai lẫm chẫm tập đi, cạnh đó là chiếc nôi văng vẳng tiếng khóc của một em bé. Anh còn nghe thấy tiếng người vú kêu lên: “Harry! Coi chừng té! Còn Christopher, hãy nín đi, ngoan nào!”
Ồ, Harry, cha của anh, đã hơn một tuổi, có nghĩa Christopher, cha của Rick đã ra đời! Thế nghĩa là sao nhỉ? Chợt Fred rùng mình, cảm thấy xương sống lạnh buốt khi nghĩ ra nguyên nhân: Do chưa quen điều khiển cỗ máy thời gian, anh đã cho máy lùi lại sớm hơn một năm! Như vậy, việc anh vừa giết chết ông nội hoàn toàn không dẫn đến kết quả mong muốn.
Nhưng anh còn biết làm gì bây giờ? Đàng nào cũng thế thôi, phải chuồn gấp cái đã… Fred mở nắp cỗ máy, chui vào, chưa kịp ngồi xuống ghế đàng hoàng…
Có tiếng chân phía sau lưng. Fred quay đầu lại và nhận ra bà nội anh, mặt đanh lại, bà thét lên:
— Chính mi là thủ phạm!
Và bà đưa khẩu P.38, chính là khẩu súng Fred vừa quăng cạnh xác ông nội, nhắm ngay người Fred, bóp cò. Viên đạn trúng ngang bụng Fred khiến anh nằm vắt người ngang tấm bảng điện tử điều khiển cỗ máy. Cánh cửa lập tức đóng lại, tiếng u u kéo dài và cỗ máy lại như trôi trong sương mù dày đặc.
Một lát sau, có lẽ là lâu lắm, Fred chợt tỉnh lại và anh vội bấm nút ngưng. Hầu như đã kiệt sức, Fred bấm nút mở cửa. Một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào cỗ máy: Đầu một con khủng long đang lắc lư, lắc lư…
(Phóng tác theo “Erasing footprints ” của John F. Suter)