Họ chở cô gái tới bệnh viện vào lúc nửa đêm. Còi xe cấp cứu hụ vang. Cô dong dỏng cao, tóc vàng, trần truồng, chỉ mặc duy nhất chiếc áo choàng màu xanh, nằm bất tỉnh trên cáng. Người lái xe cấp cứu chỉ có thể nói về cô với y tá trực:
— Cô ta vẫy tay xin quá giang xe, và cô nhận ra mình sai lầm sau khi chui vô xe hơi.
— Sai lầm? Nghĩa là sao?
— Gã tài xế đội mũ trùm kín mặt.
— Lại là gã, phải không?
— Cô biết gã?
— Nạn nhân bị cưỡng hiếp mới đây nhất, trước khi chết đã kịp kể thủ phạm đội mũ trùm kín mặt. Anh lượm được cô gái ở đâu?
— Góc đường Powell và Echo.
— Cùng khu vực. Vậy mà cô ta còn nguyên vẹn và sống sót.
— May mắn tình cờ thôi. Đúng lúc xe cấp cứu chạy ngang, cô ta dù bị hắn lột hết quần áo vẫn liều mạng đạp tung cửa xe. Phen này thủ phạm chắc khó thoát.
* * *
Vừa tỉnh dậy sau ba ngày đêm hôn mê, cô đã thấy một nữ thám tử ngồi cạnh chờ. Chị lịch sự tự giới thiệu:
— Tôi là nhân viên điều tra của cảnh sát, nữ trung uý Arlene Piper.
Cô gái cũng lịch sự không kém:
— Cám ơn được gặp chị. Tôi là Iris Jean Salonel, thợ làm móng tay. Gã trùm mặt đâu rồi?
— Cô hãy yên tâm. Không có gã trùm mặt nào cả. Giờ tôi xin phép hỏi cô đôi câu.
— Cứ hỏi. Tôi sẽ trả lời nếu tôi biết.
— Gã tấn công cô trông ra sao?
— Tôi chưa bao giờ thấy mặt gã vì gã trùm đầu kín mít.
— Gã lái xe hơi loại gì?
— Tôi không rõ. Thậm chí không nhớ nổi tại sao mình vô đây.
Piper lật sổ:
— Để tôi giúp cô nhớ lại. Người lái xe cấp cứu kể rằng cô nói với anh ta cô xin quá giang một xe hơi tại khu đông-nam Powell. Một xe dừng lại và cô vô xe. Gã lái xe trùm kín mặt. Cô còn nhớ được gì không? - Ồ… Rất tiếc…
Piper gấp sổ lại:
— Cô Iris, cô đã bị tấn công. Tên tấn công cô có lẽ là gã đã từng đâm chết bốn phụ nữ sau khi cưỡng hiếp họ trong gần ba năm qua. Nhưng chúng tôi chưa biết gì về gã, bởi tất cả nạn nhân đều chết trước khi kịp khai ra bất cứ điều gì, ngoại trừ gã trùm kín mặt. Cô là người duy nhất thoát nạn. Cô giúp chúng tôi chớ?
— Nhưng tôi sợ…
— Cô không việc gì phải sợ. Chúng tôi sẽ có kế hoạch bảo vệ cô. Mặt khác, chúng tôi tin chắc rằng, nhờ lời khai của cô, chúng tôi sẽ tóm được gã.
— Tôi tin chị. Có điều tôi chẳng nhớ được gì.
— Tôi sẽ giúp cô… Gã đi xe gì? Toyota? Honda? Hay Peugeot?
— Tôi… tôi không phân biệt được các loại xe.
— Khi cô lên xe, gã chở cô chạy theo đường nào?
— Đường Echo.
— Cô có nhớ được bảng số xe của gã không? Một số, hay một chữ cũng được.
Cô gái đưa hai tay ôm đầu một lát:
— Bảng số xe Oregon. Chữ đầu là D, hình như có một chữ H nữa. À, có một số bốn.
Nói đến dây cô ngất xỉu.
* * *
Lần tỉnh lại thứ hai Iris thấy sức khoẻ khá hơn nhiều. Cô có thời gian ăn tối xong mới thấy Piper xuất hiện. Chị vui vẻ:
— Chúc mừng cô đã tỉnh lại. Cô khá hơn không?
— Cám ơn. Tôi khoẻ nhiều. Công việc ra sao rồi?
— Chúng tôi đã tìm ra 16 xe hơi có đặc điểm như cô kể. Thế nào cũng tóm được gã. Giờ cô có thể tiếp tục giúp chúng tôi. Nệm xe bọc gì? Da, nhựa hay vải?
— Không, không bọc gì cả.
— Cô tả bên trong xe cho tôi nghe.
— Đó là xe hơi, một chiếc xe hơi. Tôi biết kể gì bây giờ!
— Phía cửa sổ sau xe có treo gì không?
— Tôi không để ý, vì ngồi trên băng trước.
— Trước xe có để gì không?
— Không… hình như không.
— Trên tấm che mặt trời?
— Không.
— Đừng trả lời lẹ vậy. Cô cứ nghĩ kỹ xem.
— Không, không cần nghĩ kỹ. Tôi nhớ ra tấm che mặt trời rồi – và giọng cô run rẩy – Khi tôi vô xe và thấy gã trùm mặt, thì cảm thấy lưỡi dao nhọn đã kề ngang hông tôi. Tôi vừa nói “Đừng, đừng” thì gã bảo “Câm miệng ngay!” và bảo “Mặt cô xanh lè, môi tái ngắt. Tôi không thích những cô gái như vậy. Tô lại môi coi!”. Và gã hơi ấn mạnh lưỡi dao. Tôi nói để soi kiếng xem thử, gã bảo có kiếng trên tấm che mặt trời, nên tôi kéo tấm này xuống, và lấy son môi ra nhưng run lập cập đánh rớt thỏi son trên sàn xe.
— Vậy là cô nghe tiếng gã, có gì đặc biệt không?
— Không, không.
— Gã có đặc điểm gì không, trên bàn tay, vết xăm chẳng hạn?
— Không, gã đeo găng tay, mặt trùm kín, lại trong tư thế ngồi. Tôi… tôi rất tiếc không giúp gì nhiều được cho anh. À, gã thuận tay trái.
— Vậy sao? Sao cô biết? Con dao không chưa đủ.
— Tôi cảm thấy như vậy, nhưng không biết diễn tả… Nếu một trong 16 tài xế của chị thuận tay trái thì là gã đấy. Tôi sẽ nhận dạng gã.
* * *
Ngay đêm thứ Sáu hôm ấy Piper tìm ra kẻ thuận tay trái trong số 16 chủ nhân chiếc xe nghi vấn. Một người đàn ông 37 tuổi tên Ed Tollefson. Cảnh sát cũng phát hiện khẩu súng Colt của gã và một chuyên gia kỹ thuật được phái đến tìm dấu vân tay của Iris trên xe hơi, hoặc bất cứ thứ gì có thể xét nghiệm DNA của cô gái để đối chiếu.
Sáng thứ Hai Iris được mời đến trụ sở cảnh sát.
Tollefson trông nhỏ con hơn nhiều so với cô tưởng. Đã vậy gã còn hói đầu, ưa pha trò và làm ra vẻ lễ độ, muốn hợp tác để lấy lòng cảnh sát. Tuy nhiên, do linh tính, cô biết ngay chính là gã, cô dám chắc điều này khi gã vừa bước vô phòng, làm như cô ngửi thấy mùi gã. Có một nữ luật sư đi cùng với gã. Iris thì thầm với Piper:
— Giọng gã hơi khàn hơn bữa trước, nhưng tôi vẫn nhận ra.
Luật sư nhìn cô:
— Để tôi nói cho cô biết tại sao chúng tôi lại tới đây: Để chứng tỏ thân chủ của tôi hoàn toàn vô tội. Cô chưa bao giờ gặp thân chủ của tôi và cô biết vậy. Thân chủ tôi cũng biết vậy. Bồi thẩm đoàn cũng biết vậy. Thân chủ tôi có chứng cứ ngoại phạm. Ngay cả lời chứng thân chủ tôi thuận tay trái cũng không được chứng minh.
Iris chăm chú nhìn đôi bàn tay của gã đàn ông, kêu lên:
— Nhìn tay trái của ông ta kìa!
Mọi người giật mình. Tollefson đưa hai bàn tay trước mặt luật sư, lật qua lật lại. Luật sư hơi bối rối:
— Có gì đâu, ông ta có thói quen gặm móng tay.
— Không đâu. Tôi là thợ làm móng tay nên tôi biết. Do ông ta thuận tay trái nên móng tay phải cắt rất gọn, đẹp; trong khi móng tay trái lại te tua.
Luật sư bật cười:
— Chỉ có vậy thôi sao? Thế thì buộc tội, giam thân chủ của tôi đi! Và xem thử tôi sẽ nhanh chóng lôi ông ta ra khỏi trại giam như thế nào!
Piper trầm tĩnh:
— Chưa ai cáo buộc ai về bất cứ tội gì – Và trong khi Iris tròn mắt nhìn chị, Piper tiếp – Ít ra, cho đến lúc này.
Luật sư đứng dậy:
— Nếu vậy, ông Tollefson, chúng ta về thôi!
Piper khoát tay:
— Khoan đã. Xin chờ ít phút – Chị bấm điện thoại, nói vô ống nghe – A-lô! Charlie phải không? Mọi việc ra sao rồi? – Chị nhíu mày, đặt điện thoại xuống trở lại, quay qua Tollefson – Ông rửa xe hơi khi nào?
Luật sư nhìn viên trung uý cảnh sát:
— Trung uý, thân chủ của tôi sẵn lòng hợp tác với cơ quan điều tra, nhưng không phải để trả lời những câu hỏi vớ vẩn.
Tollefson bỗng nhiên quắc mắt nhìn Iris. Cô nhận ra cặp mắt sau chiếc mũ trùm đầu. Gã cười cười:
— Hôm kia.
— Nghĩa là vào thứ Bảy, ngay sau lúc cảnh sát lần đầu tiếp xúc với ông?
Luật sư chen vào:
— Rửa xe vào ngày nào là quyền của thân chủ tôi!
— Rửa cả trong lẫn ngoài xe, khiến không còn một dấu tay, kể cả của ông?
Tollefson vênh mặt:
— Bộ tôi không được quyền rửa xe thật sạch cả trong lẫn ngoài sao?
Luật sư kéo tay gã:
— Ta đi thôi!
Tollefson mỉm cười gật đầu lịch sự chào Piper và nháy mắt với Iris:
— Rất vui được gặp cô. Hy vọng sẽ mời cô đi ăn tối.
Nhưng bỗng Piper đưa tay:
— Khoan. Hãy chờ thêm một phút.
Và chị quay sang Iris:
— Cô kể rằng cô đánh rớt thỏi son môi trong xe hơi?
— Phải, khi gã tài xế ra lệnh tôi tô lại môi.
Piper lập tức bấm số điện thoại:
— Charlie. Hãy kiểm tra thật kỹ dưới sàn xe ghế trước bên phải xem có thỏi son môi nào không.
Vẻ bình tĩnh của Tollefson chợt biến mất và mặt gã tái mét…
(Phóng tác từ một truyện của Charles Larson)