Vụ Án Mạng Hoàn Hảo

Lượt đọc: 2210 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BÉ YOLANDE VÀ GÃ

Yolande, một bé gái tóc vàng xinh đẹp, từ trường về nhà.

Chúng ta đang ở Flandres, vào tháng Mười, bầu trời u ám và mưa lâm râm, đáng lẽ Yolande phải bước dọc theo con đường sáng le lói nhờ những ngọn đèn lồng, nhưng cô đang vội. Mẹ cô đã dặn trước:

— Lúc sáu giờ con phải có mặt tại tiệm làm tóc của bà Gerille. Con phải làm đẹp trước khi đến thăm bà.

Vậy là Yolande quyết định dùng đường tắt – một con đường chạy xuyên qua cánh đồng và dọc theo bức tường của bệnh viện gần bên dòng kênh. Cô bé tự nhủ: “Nhân tiện mình nhặt lá cây dành cho bộ sưu tập trong trường.”

Mẹ cô từng dặn cô rất kỹ: “Con không được nói chuyện với bất cứ người lạ nào. Và nhất là khi có kẻ lạ đến gần hỏi, con không được trả lời, không được nhận kẹo, bánh, không được đi theo. Nếu đó là một người đàn ông có vẻ lịch sự, lại càng không được theo ông ta lên xe hơi. Đã có không ít bé gái bị mất tích trong trường hợp như thế.”

Yolande hiểu. Ở trường cô cũng nghe chuyện về những bé gái xinh đẹp tóc vàng. Vài bé còn bị “cưỡng hiếp”. Cô chẳng hiểu tiếng này nghĩa là gì, nhưng có vẻ tồi tệ lắm.

Yolande, dưới chiếc dù nhỏ màu vàng, nhanh chân bước. Đi trong bùn không dễ, ngay dù có giày bốt. Cô mong mình mau về tới nhà. Chìa khoá nhà cô bỏ trong túi.

— Cô bé! Cô bé! Cô bé đi dạo chơi hả?

Yolande giật mình: Người đàn ông gọi cô là một kẻ lạ mặt. Cô chưa bao giờ nghe giọng nói, cũng chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt của ông ta. Vậy mà mọi người trong khu vực này, cô đều biết cả. Vả lại, nếu đó là người quen, hẳn sẽ gọi cô là “Yolande” thay vì “Cô bé”.

— Cô bé! Chờ chút nào! Lại biểu!

Yolande bỏ chạy. Cô đã nhìn thấy căn nhà nơi mẹ cô và cô cư ngụ. Một ngôi nhà xám, nhỏ, chẳng đẹp đẽ gì, nhưng là “nhà” của cô. Người kia, đi theo Yolande, rảo bước nhanh hơn, nhưng gã bị trượt trong bùn và Yolande nghe tiếng chửi thề lầm bầm.

Yolande chạy ào vào cổng. Không có ai trong nhà. Cô có vài giây để mở cửa. Cô đã rút chìa khoá cầm sẵn trên tay. Không được run. Tiếng bước chân vội vã vang lên sau lưng cô. Chắc chắn đó là gã đã hỏi cô khi nãy. Yolande vặn chìa khoá. Khi mở cửa bước vô nhà, cô hơi xoay người lại, nhận ra đúng là gã. Cô la lớn:

— Thưa ba con đi học về!

Gã tỏ vẻ do dự. Ánh mắt gã thoáng vẻ nham hiểm và nụ cười không thân thiện chút nào. Nhưng rồi gã rảo bước theo Yolande định vô nhà…

Yolande quyết định thật nhanh. Vận hết sức, cô đóng mạnh cánh cửa. Hành động bất ngờ làm gã bị kẹt tay, gã la lên một tiếng, rụt tay lại, thời gian đủ để Yolande vặn khoá cửa.

Xong cô thở ra một hơi, ngồi xuống ghế trong phòng khách, nghe ngóng. “Nếu gã phá cửa thì sao? Không, không nghe động tĩnh gì.” Cô kéo ghế đến bên cửa, leo lên, nhìn qua ô trống phía trên. Rõ ràng gã đã bỏ đi.

Sau khi cất cặp, sắp xếp công việc, Yolande đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường: “Mình phải ra tiệm làm tóc gặp mẹ.”

Cô lại phải ra khỏi nhà, dấn mình một lần nữa vào bóng đêm dọc theo những con đường tối nhờ nhờ đầy bất trắc cho đến khi tới đường lớn. Và nếu người đàn ông khi nãy vẫn đang chờ cô đâu đó…

Yolande quyết định. Cô ra khỏi nhà, khoá cửa. Không có ai. Màn đêm buông nhanh. Cô lại đi dọc con kênh đầy lau sậy.

May thay, dọc theo kênh có một người đàn ông đang giắt chó lững thững dạo chơi, con bẹc giê to đùng. Yolande tự nhủ: “Ta sẽ theo ông ta cho đến khi ra tới đường lớn.”

Nhưng con chó có vẻ tò mò tìm hiểu cảnh vật chung quanh. Cứ vài bước nó lại đưa chân lên ngửi, và chủ nó bước chậm lại. Kiểu này phải mất nửa giờ mới tới đường cái.

“Vậy mình khỏi cần phải chờ, trễ giờ mất.”

Và Yolande rảo bước. Bỗng nhiên cô phát run. Không phải trong mơ, cô nghe những tiếng kêu bị tắc nghẹn. Tiếng kêu từ phía bụi lau.

Yolande còn nghe rõ tiếng phụ nữ:

“… Cứu tôi với!… cứu!…”

Yolande nén sợ, bước lại gần nơi phát ra tiếng kêu. Cô thấy lờ mờ hai bóng người đang vật lộn. Không nghi ngờ gì nữa, cô nhận ra ngay gã vừa theo cô khi nãy. Nhưng cô không hiểu gã đang làm gì. Có vẻ gã đang đè lên người kia. Yolande nhận thấy hai chân phụ nữ đang vùng vẫy dữ dội. Cô lại gần thêm chút nữa. Và bỗng nhiên, cô hiểu ra thế nào là “cưỡng hiếp”.

Gã đàn ông không hay biết gì đến Yolande, quần dài đã cởi ra quẳng một bên, cố đè người phụ nữ xuống.

Yolande chợt nghĩ ra… Cô lẳng lặng cúi xuống bên chiếc quần, móc lấy chiếc ví. Rồi cô chạy hết tốc lực, về phía người đàn ông giắt chó. Ông ta vẫn đang lững thững đi dạo. Yolande vừa thở vừa nói:

— Phía đằng kia, bên bờ kênh, có một ông đang làm xấu với một bà. Cháu đã lấy được ví của ông ta. Cháu đi đây, cháu phải gặp mẹ cháu…

Và cô lại chạy, ra phía đường cái. Cô nghe tiếng bước chân của người đàn ông chạy về phía bờ lau, và tiếng ông ta giục con chó:

— Milord, nhào vô tấn công đi!

Rồi tiếng con chó bẹc giê sủa vang dội.

Ra đến đường cái, thay vì đến tiệm làm tóc, Yolande lại đi về hướng đối diện, đến chỗ có gắn tấm bảng “cảnh sát”.

Cảnh sát trực vô cùng ngạc nhiên khi nghe Yolande kể toàn bộ câu chuyện. Cô nhắc lại hai lần:

— Nhưng cháu trễ mất. Cháu phải gặp mẹ cháu lúc sáu giờ.

— Không sao. Chúng tôi sẽ chở cháu bằng xe hơi đến tiệm làm đầu.

Khi Yolande đặt chiếc ví của “ông xấu xa” lên bàn, khi cô kể làm cách nào cô lấy được chiếc ví ấy, các nhân viên cảnh sát không khỏi thán phục:

— Cô bé giỏi lắm! Xin giở nón chào!

Ít phút sau, Yolande từ xe hơi của cảnh sát bước ra. Mẹ cô hơi ngạc nhiên. Yolande không kể chi tiết, chỉ nói:

— Con thấy một chiếc ví bên đường và con đem nộp cho cảnh sát.

— Tốt. Có tiền ở trỏng không?

— Con không biết. Con không mở ví coi…

Sau đó hai giờ mọi việc mới rõ ràng đối với mẹ của Yolande. Bà trở về nhà cùng con gái thì có tiếng gõ cửa. Hai cảnh sát mặc đồng phục đứng ngay cửa.

— Xin chào. Các ông đến do chiếc ví mà con tôi đã lượm được?

— Không hẳn vậy. Cô bé có nhà không?

— Có. Để tôi gọi cháu.

Yolande nhận ra ngay nhân viên cảnh sát. Ông ta giải thích sự có mặt của mình:

— Nhờ cháu, chúng tôi đã bắt được “ông xấu xa”, kẻ đang cưỡng hiếp một phụ nữ trong bụi lau bên bờ kênh. Nhưng cháu phải nói cho chúng tôi biết xem đó có phải là kẻ đã theo cháu khi chiều tối và toan vô nhà cháu hay không…

Mẹ Yolande kinh ngạc:

— Nhưng Yolande, con không kể mẹ nghe chuyện gì đã xảy ra. Có chuyện gì vậy?

Yolande kể chi tiết về buổi tối đầy ắp biến cố. Nhưng viên cảnh sát chen ngang:

— Khoan. Bây giờ cháu hãy ra đứng ở cửa sổ. Cháu thấy xe hơi của cảnh sát không. Có một người đàn ông ngồi ở phía sau xe. Nhìn kỹ và nói cho chúng tôi biết có đúng là kẻ đã gọi cháu trên đường đi hay không.

Yolande chăm chú nhìn:

— Phải, đúng là gã.

— Yolande này, cô bé ghê thật. Nhờ cháu mà chúng tôi đã tóm cổ được tên đã tấn công đàn bà và thiếu nữ trong vùng này từ nhiều tháng nay. Và chuyện lấy chiếc ví, thực khó mà tưởng tượng nổi. Tôi không biết nhiều người, nhất là cô bé gái mới mười tuổi mà lại bình tĩnh, gan dạ và mưu mẹo như cháu…

Chính vì vậy, trong những ngày tiếp theo, Yolande trở thành nữ anh hùng không chỉ trong nhà cô, mà còn trong cả trường, cả vùng, thậm chí trong cả nước Bỉ.

(Theo “Yolande et l’homme” của Bellemare)

« Lùi
Tiến »