Vụ Án Mạng Hoàn Hảo

Lượt đọc: 2209 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐẦU TƯ CHẮC ĂN

Cô bạn thân Sharon hỏi Jennifer Daly:

— Tối nay bạn đi nhảy với ai vậy?

— Này, đừng cho ai biết: với Simon Slocum.

Sharon tròn mắt:

— Ối! Cái anh chàng chán ngắt!

— Này, này… mình sẽ làm đám cưới với anh ta đấy.

— Đã hứa hôn?

— Không. Mình muốn nói anh ấy đã hỏi mình làm vợ, và mình đã nhận lời.

— Không thể nào. Chính bạn cũng từng chê anh ta chán ngắt.

Jennifer cân nhắc câu chữ:

— Cách nào đó, mình không suy nghĩ như nhiều cô gái khác. Mọi chuyện lãng mạn tình yêu đã qua rồi. Có lẽ mình thích thực dụng hơn. Mình muốn có một tương lai với cuộc sống dư dả…

— Thực dụng là sao? Mình không thể hiểu nổi. Anh ta là một thư ký quèn, cha là cảnh sát nghỉ hưu, nghèo kiết.

— Một ông bác. Anh của mẹ Simon. Rất giàu, sống trong ngôi nhà mênh mông ngay tại trung tâm Buxton.

— Nhưng Jenny, bạn không thể kết hôn với anh ta dựa trên tài sản thừa kế. Biết đâu ông bác chẳng đổi ý, lập di chúc khác. Rồi biết chừng nào ông ta mới chịu đi đoong, không lẽ bạn cứ dài cổ chờ hết năm này sang năm khác?

— Không, không lâu đâu, và ông ta không thể đổi ý.

— Sao vậy?

— Ông ta mắc bệnh Alzheimer, không đủ năng lực tinh thần để làm di chúc mới. Bệnh này không thể chữa và ông không còn nhớ nổi bất cứ ai. Bọn mình chỉ việc ngồi chờ để hưởng.

— Bạn có chắc ăn không, Jenny?

— Chắc như bắp rang. Người nữ điều dưỡng cho ổng là bạn của mẹ mình, đã kể mọi chuyện qua một lá thư. Chính vì vậy mình mới “chấm” Simon.

Và kế hoạch của Jenny tiến triển ngon lành. Chắc ăn hơn, ngay từ đầu, cô nói với Simon rằng cô nghĩ chuyện làm tình không nhất thiết phải đợi sau ngày cưới, anh ta đồng ý ngay. Và ngay khi hai người ngủ chung, cô nghĩ chắn chắn cô không phải người đầu tiên đến với Simon, nhưng chẳng sao… Có điều, anh ta là một tay bạo dâm.

Rồi họ tổ chức đám cưới, sau đó thuê một căn hộ chung cư nho nhỏ. Jenny vẫn làm việc trong một tiệm uốn tóc, lương của hai người đủ để mua một chiếc xe hơi. Họ trang trí lại tổ ấm, nhưng mỗi người mỗi ý, và cuối cùng Simon nói:

— Tuỳ em, thứ này là đặc quyền phụ nữ.

Jenny ngầm hiểu sẽ có những thứ đặc quyền dành cho cánh đàn ông, nhưng chưa rõ là thứ gì.

Tất nhiên, Jenny tế nhị không bao giờ nhắc tới ông bác của Simon để anh không nghi ngờ chút nào rằng cô lấy anh chỉ vì tiền. Nhưng chính Simon lại nhắc đến ông bác khi họ sửa lại căn bếp.

Simon lên tiếng:

— Sửa sơ thôi. Chờ khi ông bác anh qua đời chúng ta sẽ mua một ngôi nhà đàng hoàng hơn.

Jenny làm bộ ngạc nhiên:

— Ông bác nào?

— Ủa, anh tưởng em biết chớ, cô Mackenzie quen với mẹ em mà?

Vậy ra Simon đã biết ráo! Hay ít ra cũng nghi ngờ, rằng cô lấy anh chỉ nhắm vào tài sản mà anh thừa kế. Jennifer cảm thấy hai má nóng bừng, tuy nhiên cô cố giữ giọng bình thản:

— Gì vậy? Em đâu biết cô Mackenzie kenziếc nào!

Chuyện tạm dừng ở đây nhưng Jennifer biết rằng kế hoạch của cô đã gặp trục trặc. Càng ngày Simon hình như càng hành hạ cô nặng tay hơn mỗi khi họ làm tình. Điều tệ hơn là cô không dám tâm sự với ai. Cô bạn thân nhất là Sharon từ khi biết cô “bám” Simon đã tỏ ra lạnh nhạt hẳn, nay cô không đủ can đảm để thú nhận với bạn mình đã tính toán sai. Cô chưa bao giờ nói chuyện thầm kín cùng mẹ, và cô cũng thấy bất tiện nếu ngỏ lời với nhà tư vấn. Rốt lại, cô muốn biết, nếu ly dị trước khi Simon nhận thừa kế thì liệu cô có được chia chác gì sau khi anh ta hưởng gia tài của ông bác hay không.

Qua tham vấn luật sư, cuối cùng cô nhận ra nếu ly dị sớm thì cô trắng tay, còn nếu chờ Simon hưởng thừa kế xong mới ly dị, cô có nửa gia tài ngon ơ. Còn một cách nữa, nếu Simon chết – và cô không bị cáo buộc – cô sẽ nhận toàn bộ tài sản của ông bác để lại cho Simon. Nhưng làm cách nào để giết Simon mà không khiến ai nghi ngờ, không để lại dấu vết? Suy nghĩ chán, cuối cùng Jennifer quyết định cắn răng chịu đựng và chờ, nhất là sau khi cô đọc trong thư của bạn mẹ cô gởi cho bà: “Tôi hết sức buồn báo cho bà biết rằng ông bác của bà đang suy yếu rất nhanh…”

Và ngày ấy cũng đến vào một sáng tháng Tư, qua cú điện thoại của Mackenzie, người nữ điều dưỡng cho ông bác. Họ lái xe đến Buxton, và Jennifer ngạc nhiên khi thấy Simon đã chuẩn bị đám tang một cách chu đáo. Anh bảo: “Từ lâu anh đã nghĩ đến ngày này và sắp xếp tất cả.” Có điều không thấy họ hàng của Simon tới. Họ luôn luôn, theo Jennifer, lạnh nhạt với cô, thật ra là lạnh nhạt với Simon; giờ thì cô hiểu ra vì họ ghét ông bác để hết gia tài cho Simon.

Mackenzie, mà Jennifer chưa hề gặp mặt, hoá ra trẻ hơn nhiều theo cô nghĩ (cứ tưởng bạn với mẹ cô ắt cùng lứa tuổi), tiếp họ với nét mặt nghiêm trang, hình như nhìn cô với vẻ tò mò, nhưng Jennifer lẩn tránh ánh mắt của người nữ điều dưỡng, sợ rằng Mackenzie phát hiện ra cô ta đã dự phần vào việc khiến cô trở thành vợ của Simon.

Luật sư tới vào sáng hôm sau, loan báo tin đầy phấn khởi: Di chúc được lập cách nay mười năm, khi ông bác của Simon còn đang kinh doanh và khoẻ mạnh nên hoàn toàn hợp lệ. Nội trong vòng trên dưới một tháng di chúc sẽ được công bố và toàn bộ tài sản của người quá cố đều thuộc về Simon để Simon tuỳ nghi sử dụng. Ngay trong lúc này, Simon có thể rao bán nhà, và nếu anh cần ứng tiền trước, ngân hàng của ông bác sẽ…

Nhưng Simon khoát tay trước sự thất vọng của Jennifer:

— Ồ, không. Đâu có gì gấp. Chúng tôi không muốn khoe của ầm ĩ. Chúng tôi có thể đợi mà.

Simon mời Mackenzie tới trước khi họ quay về New York và ngỏ lời cám ơn cô đã chăm sóc tận tình cho ông bác trong những ngày cuối đời. Jenny nghĩ điều này không cần thiết: Cô ta đã được trả tiền hậu hĩnh và không khó gì lắm để kiếm một nữ điều dưỡng tại Buxton. Đáng lẽ người cám ơn Mackenzie là cô, vì nhờ cô ta mà cô mới quyết định lấy Simon, anh chàng chán ngắt, để chờ chia đôi gia sản.

Simon tỏ ra rất bình tĩnh khi nhận gia tài thừa kế khổng lồ. Và bây giờ anh mới chứng tỏ đặc quyền dành cho đàn ông: Mọi thứ mua sắm trong nhà phải do anh quyết định, nhưng trước hết phải kiếm một căn nhà vừa ý đã. Họ đến công ty mua bán bất động sản, nhưng kiếm một biệt thự rộng không dễ gì trong ngày một ngày hai. Họ ăn tối ở ngoài nhiều hơn, và Simon có một thẻ của Câu lạc bộ chơi golf. Có điều, đôi lúc Jennifer có cảm tưởng Simon như muốn “tra tấn” cô mỗi khi họ lên giường.

Jennifer muốn đi nghỉ mát một chuyến tại Haiti, và Simon đồng ý ngay, nói cô đặt trước khách sạn hạng sang đàng hoàng.

Simon được luật sư báo cho biết mọi thủ tục nhận tài sản đã hoàn tất. Anh không hề hỏi Jennifer có muốn đi cùng anh để giải quyết mọi thủ tục và bán căn nhà của ông bác hay không. Jennifer cũng chẳng buồn hỏi, cô chỉ ngóng đến ngày ly dị. Rồi một sáng nọ, anh nói với cô trước khi một mình lái xe đi:

— Em đến công ty mua bán bất động sản, nói chúng ta sẽ mua căn nhà của Merriton ngay khi anh từ Buxton trở về.

Thế rồi một việc hoàn toàn bất ngờ xảy ra.

Từ Buxton, Simon gọi điện thoại về báo tin anh phải ở lại đây ba ngày để giải quyết dứt điểm mọi thứ. Thực ra Jennifer cũng chẳng để tâm đến việc khi nào anh ta về, thậm chí chẳng thèm gọi điện thoại đến khách sạn nơi Simon ở. Cô không phải loại vợ ấy với một đám cưới vì mục đích như vầy.

Mãi năm ngày sau cô mới nhận được tin của Simon, đúng hơn là một bưu thiếp, từ sân bay Manchester, với nội dung:

“Bọn anh, anh và Mackenzie, đang bay đến Venezuela, nơi không ký hiệp ước dẫn độ cũng như bất cứ hiệp ước pháp lý nào với nước Anh. Rất vui vì đã hành hạ em trong mấy tháng rồi. Em tưởng anh không biết rằng em lấy anh chỉ vì muốn hưởng gia sản thừa kế của anh hay sao? Chính cô Mackenzie đã cho anh hay biết tất cả mọi âm mưu của em.”

(Phóng tác từ “A Sure-fine Speculation” của Robert Barnard)

« Lùi
Tiến »