Ngôi nhà vang động với những tiếng nổ kinh hồn. Không có gì nổ nghe ghê rợn bằng tiếng động phát ra từ khẩu súng săn cưa nòng cỡ đạn 12. Không có gì ồn ào hơn và huỷ hoại hơn, ở khoảng cách gần. Bởi vì những viên đạn chì, thay vì được hướng dẫn nhờ chiều dài của nòng súng, lại văng ra tứ tung: đó là cái chết theo hình rẻ quạt. Tất cả mọi vật trong một góc từ khoảng 90 đến 120 độ đều bị huỷ diệt trong vòng 15 mét. Khẩu súng thậm chí không còn cả tầm bắn. Do vậy, kẻ dùng khẩu súng cưa nòng với đạn chì bắn trong một căn phòng, bằng cách nhấn vào hai cò súng, cũng gần như tung lựu đạn! Sử dụng thứ vũ khí này, phải là một tên khát máu hoặc một gã vô lại hạng bét – đó là tất cả những gì mà ông cảnh sát trưởng Carson City nghĩ thoáng qua. Ông vừa nghĩ vừa tự nhủ khẩu súng cưa nòng trong tay một ông lão 82 tuổi này trên thực tế không thể nào xảy ra được. Những ý nghĩ này diễn ra rất nhanh trong đầu ông cảnh sát trưởng Carson City, bang Nevada. Ông không có thời gian để suy nghĩ lâu.
Ông lặng lẽ bỏ ống nghe xuống. Ông hoàn toàn không mong đợi tin như vầy:
“Tới nhanh lên! Nhanh lên! Cha tôi điên mất rồi! Ổng đang ở trên lầu một với một khẩu súng săn cưa nòng, và ổng bắn vô bất cứ thứ gì trong nhà. Ông có nghe thấy tiếng nổ trong điện thoại không? A-lô! Tới nhanh! Chúng tôi không dám bước ra ngoài, ổng rình chúng tôi nơi cửa sổ! Tôi để cổng ngoài mở sẵn! Ông sẽ thấy chúng tôi trong tầng hầm!”
Trước khi gác điện thoại, ông cảnh sát trưởng Carson City còn nghe thêm hai tiếng nổ nữa trong ống nghe. Hiển nhiên, nhà Davidson đang biến thành hoả ngục. Điều gì đã xảy ra với ông già Davidson? Ở tuổi tám mươi hai?
Trong lúc cho còi hụ và chớp đèn xe, ông cảnh sát trưởng tự hỏi mình sẽ làm gì. Đây là một việc hết sức tế nhị: trong ít nhất 30 năm qua, ông già Willy Davidson là một trong những nhân vật được biết đến nhiều nhất tại thành phố thủ phủ bang Nevada. Ông kiếm bộn tiền nhờ kinh doanh khách sạn và vận chuyển. Khi người ta nói đến nhà “Davidson”, có nghĩa là muốn nói đến hai thứ: hoặc những khách sạn-xe hơi hạng sang, trong sa mạc, với TV và máy lạnh trong tất cả các phòng; hoặc những xe chở khách Davidson, gắn máy điều hoà, đưa du khách xuyên qua sa mạc Nevada như trong một giấc mơ. Davidson, đó là một tài sản khổng lồ. Nhưng dường như ông già Davidson đã mất quá nhiều tiền, mới đây, do lao vào việc chăn nuôi gia súc! Ở lứa tuổi 82, và vào năm 1969, ông muốn chơi trò tái chinh phục miền Tây, và việc này đã thất bại.
Ông cảnh sát trưởng nghĩ đến tất cả những điều này trong khi xe phóng nhanh hết cỡ về hướng nhà của gia đình Davidson. Rõ ràng, ông già đang muốn phá huỷ tất cả nhà ông với một khẩu súng cưa nòng. Nhưng ông có thể phá huỷ tan nát hết ráo, với điều kiện không giết chết con trai, con dâu và cháu nội!
Cổng chính ngôi nhà rộng mở. Đó là một ngôi nhà lộng lẫy, nơi người ta khó mà tưởng tượng có ông già 82 tuổi đang bắn bừa bãi vào mọi chỗ. Xe hơi của cảnh sát trưởng buộc phải giảm tốc độ trên những lối đi rải sỏi và tại các khúc quanh hai bên trồng thông. Ngôi nhà thật đồ sộ, theo kiểu thuộc địa Mỹ, với bậc tam cấp và hàng cột vây quanh, toàn bộ kiểu kiến trúc toát lên vẻ phương nam. Người ta tưởng đâu ngôi nhà thuộc vùng Mississippi hay Alabama. Chẳng thiếu thứ gì. Ngay cả chiếc ghế xích đu dưới hàng hiên. Ông già Davidson đã cho dựng lại mẫu trang trí trong phim Cuốn theo chiều gió, nhưng ngay tại Nevada!
Ông cảnh sát trưởng, vừa mới khép cửa xe hơi, thì kịp thụp đầu xuống: Một cơn mưa mảnh kiếng rơi xuống nóc và và nắp ca-pô xe của ông; cùng với những mảnh kiếng, hình như có lẫn vài viên đạn chì. Một cửa sổ sát mặt đất tuyệt đẹp ở tầng một bay thành vô số mảnh vụn. Ông cảnh sát trưởng nhào đến nấp sau bậc tam cấp, rồi phóng tới lối dẫn vào tầng trệt và thấy mình đứng giữa tiền sảnh rộng mênh mông. Một tiền sảnh thật sự trong căn nhà của Scarlett O’Hara, với hai hàng bậc thang uốn cong hình trôn ốc dẫn lên lầu một. Làm như ông già đã mua lại mọi trang trí trong phim của phim trường Hollywood.
Con trai Davidson, người đã gọi điện thoại, không có mặt tại đây để đón ông: Chắc hẳn anh ta nấp trong tầng hầm, với vợ và cậu con trai lên tám, cháu nội đích tôn của ông già. Ông ta vẫn còn đang bắn ở phía trên. Thêm hai tiếng nổ nữa, từng phát một! Không thể nhầm lẫn, đúng là khẩu súng cưa nòng! Không một vũ khí nào khác có thể gây tiếng động tương tự, và hẳn ông chĩa súng xuống sàn, bởi vì trần nhà nứt ra và chiếc đèn bách đăng bằng pha lê chao đảo. Ông ta điên thật mất rồi.
Với ông cảnh sát trưởng, đây là một sự việc rất tồi tệ, bởi vì, dù ông có quyết định hành động theo kiểu nào, ông cũng sẽ bị chỉ trích. Ông già Davidson đã tặng hàng chục ngàn đô-la cho các công trình của cảnh sát, các hiệp hội sinh viên, cho công tác xã hội của thành phố, cho nhà thờ giáo phái Luther, cho nhà thờ Baptiste, cho câu lạc bộ túc cầu. Davidson, đó là loại người thường ngồi ăn bữa tối với ông thống đốc và gây ảnh hưởng đến các cuộc bầu cử. Cho nên ông cảnh sát trưởng tự nhủ: “Dù thế nào ta cũng không nên cố tước vũ khí của ông ấy! Ta lại càng không thể bắn ổng. Nghĩ đến cùng, chưa có mạng người nào bị giết cả. Ta chỉ việc cứ để gia đình ẩn trong tầng hầm cho chắc ăn, rồi thế nào cũng đến lúc ông già bắn hết đạn!”
Năm phút sau, ông cảnh sát trưởng tìm thấy cửa dẫn xuống tầng hầm. Và ông la lớn: “Đừng sợ! Tôi đây!”
Con trai ông già Davidson mở cửa: Robert Davidson, 32 tuổi. Trên nguyên tắc, anh điều hành mọi công việc của người cha. Vợ anh là Virginia, 27 tuổi, đứng sau anh trong bộ đồ mặc trong phòng. Cháu bé Wallace, 8 tuổi, bận quần áo ngủ. Cả ba đều có vẻ hoảng hốt. Ông cảnh sát trưởng hỏi:
— Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Robert Davidson giải thích: cha anh chưa khi nào tỏ ra dễ chịu cả. Đó là một người dữ tợn, một nhà độc tài. Cùng với tuổi tác, tính chất này không dịu lại, trái ngược là khác. Ở tuổi 82, ông không thể chịu nổi việc mất tiền do chăn nuôi gia súc sau khi đã thành công trong lãnh vực khách sạn. Ông đổ lỗi cho con trai ông, hay con dâu ông, và khiến ông nổi giận. Thực ra, chính ông muốn tiếp tục điều khiển hết thảy mọi việc và làm những điều ngốc nghếch, bởi ông đã quá già. Từ khi goá vợ, ông không chịu nổi cuộc sống trong gia đình nữa và ông trở thành một ông già luôn lo lắng. Người ta không còn nhận ra ông là William Davidson từng được tất cả mọi người kính nể nữa. Ông đã trở thành con người khác hẳn.
Và ông đã lôi ra khẩu súng săn cỡ 22 cưa nòng giấu trong một chiếc rương cũ ở trên trang sát mái nhà mà ông luôn thủ chìa khoá! Một thứ vũ khí của bọn găngxtơ! Và, từ khoảng một vài tháng nay, ông mang súng đi loanh quanh khắp nhà. Ông ngủ với súng. Những đầu đạn chì luôn bỏ trong túi bộ pi-gia-ma và trong áo khoác ngủ của ông. Đến nỗi gia nhân ai cũng đâm hoảng. Gia đình Davidson đến nước này vẫn không muốn gọi cảnh sát. Nhưng khi sáng, tại bữa điểm tâm, do một việc ngốc nghếch, tình hình bùng nổ. Ông già nói đã đến lúc cho cháu nội của ông vào ký túc xá. Đứa cháu, đang húp món cháo bắp, lên tiếng:
— Cháu không muốn vô ở ký túc xá!
Ông già Davidson quát :
— Mày phải làm điều tao biểu mày làm!
Và cô con dâu dám cả gan nói:
— Nó sẽ làm điều mà ba má nó biểu nó làm! Ông có thể nói với ngài thống đốc rằng ổng nên làm gì, nhưng không phải với con về chuyện liên quan đến con của con!
Người ta khó có thể nói ông già 82 tuổi đã dồn bao nhiêu máu lên mặt: mặt Davidson trở nên tím ngắt. Đôi mắt ông biểu đạt một điều chưa từng thấy bao giờ. Ông đứng phắt dậy, leo lên tầng một, và quay xuống với khẩu súng cưa nòng trên tay. Họ chỉ có vừa đủ thời gian để đóng cửa và gọi điện thoại đến cảnh sát trưởng. Cánh cửa bay thành mảnh vụn! Hốt hoảng, họ chui vào ẩn nấp trong tầng hầm. Kể từ đó, ông già bắn vào bất cứ thứ gì quanh ông. Ông hẳn có cả một thùng đầy đạn.
Ba giờ sau, những tiếng nổ ngưng một khoảng khá lâu, ông cảnh sát trưởng đánh liều, thận trọng đi lên lầu một qua cánh cửa gãy nát. Cảnh tượng thật dễ sợ: Không còn một tấm kiếng nguyên vẹn, không còn một vật nào đứng thẳng. Không còn cửa sổ sát mặt đất, và trần nhà thủng lỗ chỗ như chiếc rây.
Giữa cảnh đổ nát hoang tàn đó, là chiếc ghế xích đu: trong ghế xích đu có tiếng ngáy. Ông già Davidson, một khi cơn thịnh nộ dễ sợ đã qua đi, cuối cùng đã ngủ ngon lành. Chiếc đầu với mái tóc bạc phơ của ông đu đưa nhè nhẹ, đôi bàn tay gân guốc vẫn nắm chặt khẩu súng săn hai nòng nằm vắt ngang đầu gối.
Ông cảnh sát trưởng tiến lại gần, thật nhẹ bước, cẩn thận né những mảnh tường vỡ và những mảnh kiếng. Khi còn cách chỉ một mét, và đúng lúc ông đưa tay ra, thì ông già mở một mắt, rồi con mắt bên kia. Với một cử động nhanh nhẹn không thể ngờ ở độ tuổi của ông, ông chĩa cả hai nòng súng đã bị cưa cụt về phía bụng dưới của viên cảnh sát trưởng và lên tiếng, giọng hết sức bình tĩnh:
— Anh tưởng đâu ta là con nít chắc? Anh có lý đấy, cảnh sát trưởng! Có điều ta sẽ nói với anh một chuyện: Anh có nhìn thấy nửa khẩu súng này không? Này, khi ta có nó hồi còn trai trẻ, với nó và với viên đạn chì hai số không, ta đã cắt đôi hai vị cảnh sát trưởng và hai người phụ tá của họ đấy! Cách hai mét. Và anh cách ta có một mét. Sao bây giờ?
Bây giờ ông cảnh sát trưởng Carson City không dám nhúc nhích. Ông bỗng nhiên tự hỏi ông già giàu có, ân nhân của bang Nevada thực ra là ai, và đưa cả hai tay lên trời, mồ hôi tuôn ướt đầm trán. Ông già dễ sợ, trong chiếc ghế xích đu, đột ngột ra lệnh:
— Lùi lại, ngồi xuống giường! Coi chừng những mảnh kiếng bể từ chiếc tủ gương! Ta không muốn anh bạn bị tổn thương, cảnh sát trưởng. Với điều kiện anh không được ngắt lời ta. Ta đang giận lắm đó! Và ta không chịu nổi những gì trái ý ta! Giờ thì, hãy nghe ta. Ta sẽ kể cho anh nghe về thời ta đang còn trai tráng!
Ông già Davidson kể với giọng chậm nhưng chắc nịch. Ông nói:
— Anh thấy khẩu súng hai nòng này chớ? Nó đã bị cưa nòng từ lâu lắm rồi! Chính xác là 46 năm. Lúc ấy người ta chưa chế tạo ra súng tự động. Nhưng ít người biết rằng với hai viên đạn chì bắn ra theo hình rẻ quạt lại có thể huỷ diệt hơn cả một khẩu tiểu liên! Và chẳng tốn bao nhiêu thời gian! Cho nên ta khuyên anh bạn, cảnh sát trưởng, đừng có bất cứ hành động nào. Cho đến khi ta kể xong. Và ta hy vọng anh bạn sẽ không kêu cứu viện, nếu không anh bạn sẽ là kẻ đầu tiên tiêu tùng đấy! Anh bạn hẳn đã thấy một con vật bị dồn đến bước đường cùng chớ? Đơn giản là một con chuột chẳng hạn? Nó giận đến phát điên! Này, cảnh sát trưởng, đó đúng là điều đang xảy đến với ta. Ta đã bị dồn tới tận hang ổ, vào lúc 82 tuổi, giống như một con chuột già. Và anh bạn có biết tại sao không? Bởi vì ta đã bị phá sản. Thằng con trai ngu ngốc của ta và đứa con dâu ngu ngốc của ta không hiểu điều này. Ta muốn bắt đầu trở lại làm một cái gì đó, vậy mà chúng coi là thật tức cười khi lão già lụ khụ lại quyết làm! Chúng nó chỉ có thể làm những gì mà chúng đã học. Chúng nó không thể sáng tạo! Ta muốn lao vào đàn súc vật, anh bạn biết đấy… Điều anh bạn ít biết, là thịt trở nên quá đắt, ở Mỹ, khiến người ta không muốn mua nữa! Các nhà môi trường còn muốn đặt món bít tết làm từ cỏ! Bọn híp-pi bây giờ thậm chí cười nhạo cả hình ảnh của những chàng chăn bò và con bò! Ta không hiểu nổi thời đại bây giờ, cảnh sát trưởng. Ta muốn trở lại thời đại hoàng kim với những đàn súc vật, vào thời mà, người ta gọi là thời gì kìa? Bob Dylan! Đúng rồi. Kết quả: ta không còn lấy một đô-la, cảnh sát trưởng. Ta không còn một đồng đô-la! Anh bạn hiểu chớ? Cho nên ta muốn phá nát túp lều này! Ta muốn phá mẹ nó hết! Nó không còn là của ta nữa.
Nghe bài diễn văn dài sọc này, ông cảnh sát trưởng của Carson City trợn tròn mắt. Luôn nằm trong chiếc giường bị những viên đạn chì phá nát, đối diện với ông già vừa mới tuần rồi còn được mời ăn bữa tối với ngài thượng nghị sĩ của bang, trong khi bản thân ông không được đặt chân vô nhà bếp, ông không thể nào hiểu nổi.
Ông già lại ngả lưng trên ghế xích đu, khẩu súng cưa nòng vẫn luôn chĩa ra phía trước. Ông cảnh sát trưởng suy nghĩ rất nhanh.
“Ông già này không chịu nổi tình trạng mình bị khuynh gia bại sản ở độ tuổi 82, sau khi đã được tất cả mọi người trọng vọng. Vậy ta phải tỏ ra kính trọng khi nói chuyện với ông ta. Ông ta không phải là lão già phát điên vì giận! Ông ta là Ông William Leonard Davidson! Và ta chỉ là một cảnh sát trưởng tầm thường! Ta phải hầu chuyện với ông ta như thế! Rồi ông ta sẽ cảm thấy thư giãn và cuối cùng sẽ bỏ khẩu súng quỷ quái với nòng bị cưa sát bá chỉ cách 20 cm theo kiểu quỷ quái, luôn chĩa vào ta một cách quỷ quái!”
Vượt qua nỗi sợ, ông cảnh sát trưởng rốt cuộc thốt lên với giọng bình tĩnh:
— Thưa ông Davidson, dù ông có bị phá sản, đối với cư dân tại thành phố này, vẫn chẳng có gì thay đổi. Ông vẫn luôn là biểu tượng của thành công. Và ông thấy đấy, dẫu có là cảnh sát trưởng, tôi nghĩ mình cũng sẽ làm như ông: thay vì bỏ mặc những gì mình đã kiếm được cho bọn chủ nợ chết tiệt, tôi sẽ phá hết ráo! Bắt đầu bằng túp lều con mẹ này! Ý tôi muốn nói ngôi nhà lộng lẫy này, mà ông đã xây dựng bằng công sức của mình.
Ông cảnh sát trưởng nuốt nước miếng và nói thêm, sau một lát im lặng:
— Ông thấy đấy, ông Davidson, rằng tôi hiểu ông. Bây giờ có thể nói chuyện mà không cần đến khẩu súng cưa nòng này giữa chúng ta nữa! Ông hẳn để ý thấy tôi không mang theo vũ khí khi tới đây để nói chuyện với một nhân vật đáng kính như ông! Ông có muốn tôi cho gọi ông thống đốc, hay ngài thượng nghị sĩ chẳng hạn? Đó là những người bạn của ông! Họ sẽ giúp đỡ ông.
Vừa nói, ông cảnh sát trưởng vừa làm ra bộ ngồi dậy từ chiếc giường nát bấy kia. Và ông tưởng đâu đời ông tiêu tùng! Bởi một cơn mưa thạch cao, từ trần nhà rơi xuống, trúng vào khắp người ông đúng lúc một tiếng động khủng khiếp vang lên. Ông già Davidson đã bắn một phát lên trần nhà. Chỉ một phát đạn. Gần như cùng lúc, ông già hạ khẩu súng cưa nòng về phía viên cảnh sát trưởng: ông muốn, khi bắn lên trần, cấm kẻ trước mặt mình cục cựa, và giờ đây ông hăm doạ đối thủ bằng viên đạn duy nhất còn lại.
Nhưng với ông cảnh sát trưởng như vậy là quá đáng: đe doạ đối với ông ta đã vượt quá nỗi sợ để biến thành giận dữ. Nỗi giận dữ khủng khiếp chống lại ông cảnh sát trưởng đã khiến ông ta khiếp sợ. Từ chiếc giường, ông chúi đầu nhào tới ghế xích đu, bụng dán xuống đất. Ông nắm lấy khúc gỗ cong của chiếc ghế, và dùng hết sức đẩy ngược lên!
Kinh ngạc về cú chúi đầu này vào đúng lúc hạ mũi súng xuống, ông già Davidson nhấn vào chiếc cò thứ hai của khẩu súng: những viên đạn chì cuối cùng tung toé khắp căn phòng! Nhưng viên cảnh sát trưởng đã hạ thấp thân hình. Và chiếc ghế xích đu lộn ngược ra sau. Ông già William Leonard Davidson bị lộn ngược cùng với ghế, mái đầu bạc trắng của ông giáng xuống sàn nhà gây tiếng động khô khốc.
Ông cảnh sát trưởng đứng dậy, lảo đảo, ù tai do hai tiếng nổ, và trở xuống tầng dưới để gọi điện thoại cho tất cả mọi người: Nhân viên của ông, ông tổng chưởng lý, ông thị trưởng.
— Đến ngay, tôi đã giết chết ông Davidson! Tôi không thể làm gì khác!
Ông thấy trước, ông cảnh sát trưởng tội nghiệp, mình sẽ bị buộc tội, hoặc ít nhất mất việc: ông cảnh sát trưởng tội nghiệp sao lại không thể giữ nổi bình tĩnh trước mặt một ông già, một nhà quý tộc đáng kính?
Chính vào lúc chôn cất ông già Davidson người ta mới tìm ra nhân thân của ông và người ta phát hiện ra nhiều điều: ông chưa hề bao giờ có tên Davidson. Tên thật của ông là Leonard Frisco. Cách nay 46 năm, vào năm 1923, ông đã giết chết hai viên cảnh sát trưởng, bằng khẩu súng cổ cưa nòng mà ông giữ trong chiếc rương. Bị bắt, ông trốn khỏi nhà tù Tucson, trong vùng Arizona, và ông chạy sang Mexico. Từ khi INTERPOL hình thành, người ta tìm ông trên khắp lãnh thổ Mexico và các nước thuộc Nam Mỹ. Nhưng ông đã tới nước Mỹ với tên giả William Leonard Davidson. Và trong 48 năm ông đã kiếm được một gia tài tại Nevada, lấy vợ tại đây, trở thành một nhân vật khả kính tại đây, bạn thân của nhiều người có uy tín. Ông không thể chịu nổi, ở tuổi 82, khi tán gia bại sản do lao vào chăn nuôi gia súc. Ông đã quá quen với con người tộc trưởng mới của mình, theo kiểu trong Cuốn theo chiều gió , có quyền để mắt đến tất cả mọi chuyện. Lại trở thành Leonard Frisco, kẻ chẳng ra gì, là vượt quá sức ông. Và ở độ tuổi 82, ông vẫn còn muốn tiếp tục lập sự nghiệp. Tuy nhiên ông đã có đủ thời gian để soạn thảo một chúc thư quỷ quái cho những người thừa kế ông.
“Quan niệm rằng tiền bạc chỉ là tài sản của người đã kiếm được tiền bạc, tôi cấm con trai hoặc cháu nội tôi đụng đến tài sản của tôi trước khi họ cũng kiếm được nhiêu đó tiền. Mặt khác tôi cũng khuyên con tôi đừng bao giờ tin viên công chứng xác nhận rằng tôi đã khánh kiệt. Ngay cả khi ông ta có bằng chứng, ông ta vẫn không biết, và không ai biết, tài sản của tôi để ở đâu. Tài sản ấy sẽ chỉ nhìn thấy được khi những người thừa kế của tôi biết cách hợp pháp hoá nó.”
Leonard Frisco Davidson không chỉ là một tên găngxtơ, không chỉ là một doanh nhân, không chỉ là một ông già tinh quái 82 tuổi… Đó còn là một triết gia.
(Phóng tác)