— J Tôi vội buông tờ báo, quay sang vợ: effrey đang về nhà anh ạ.
— Em nói sao?
— Sáng sớm con nó vừa gọi về lúc anh đang tắm. Nó đang lái xe rời trường học ở New Mexico.
Mẹ kiếp! Tôi bực bội nghĩ. Jeffrey là đứa con duy nhất của chúng tôi, và tôi yêu thương nó. Nhưng đây là trường đại học thứ ba mà nó bỏ học. Điều gì đã xảy ra với nó? Tôi nhìn đồng hồ:
— Sao nó gọi sớm vậy? Nó có nói gì nữa không?
— Nó nói nó bị đánh, do một tên vô lại, cho nên nó bỏ học.
Tôi chuyển từ bực bội sang thương hại:
— Nó có bị thương không?
— Nó không nói gì thêm, ngoài… nó yêu thương bố mẹ.
Trên đường lái xe đến chỗ làm, tôi nghĩ về con trai. Jeff bị đuổi khỏi trường đại học đầu tiên, tại New York, do học lực kém. Trường thứ hai, ở Long Island, yêu cầu nó nghỉ học trước khi đuổi nó. Tôi gặp khá nhiều khó khăn khi đưa nó vào trường đại học thứ ba, và nó phải qua học tuốt tận New Mexico, trường Albuquerque. Tôi thậm chí phải cho nó mang theo xe hơi, đóng hết học phí một lần một, và cho nó một mớ tiền để tiêu xài. Chúng tôi có sai trái gì chăng khi quá nuông chiều con?
Trưa hôm ấy, vợ tôi gọi điện tới chỗ tôi làm, giọng nói chen lẫn tiếng khóc:
— Mike, cảnh sát vừa tới nhà. Jeffrey đã…
Bà không thể tiếp tục, tôi nghe có tiếng nói lào xào, và một giọng đàn ông trên điện thoại:
— Ông Mike? Tôi là cảnh sát hạt Nassau. Chúng tôi vừa nhận tin từ cảnh sát tuần tra xa lộ tại New Mexico cho biết con trai ông là Jeffrey đã tử nạn trong một tai nạn xe hơi. Chúng tôi đến nhà thông báo với gia đình. Tôi e rằng bà nhà xúc động quá mạnh. Ông có thể về nhà ngay được không?
Tôi về đến nhà thì cảnh sát đã tìm được số điện thoại của bác sĩ gia đình và mời ông tới chăm sóc cho vợ tôi. Tôi yêu cầu cảnh sát kể lại sự việc.
— Chúng tôi cũng không biết gì nhiều, thưa ông. Cảnh sát tuần tra xa lộ New Mexico phát hiện con ông trong sa mạc vào sáng nay. Thi thể bị cháy đen nên khó nhận diện, nhưng họ xác định được nạn nhân nhờ trái tim bằng vàng có chứa thông tin về y học (Medic Alert medaillon) mà nạn nhân đeo ở cổ. Họ gọi điện nhờ chúng tôi đến báo với gia đình.
— Còn chiếc xe hơi kia thì sao?
— Xe hơi nào nữa? Chỉ có một chiếc thôi, thưa ông. Xe của con trai ông bị trượt khỏi xa lộ và bốc cháy. Nếu có chiếc xe nào khác nữa, thì xe này đã biến mất khỏi hiện trường trước khi đội tuần tra có mặt.
Thảo nào vợ tôi chẳng bất tỉnh. Viên cảnh sát lịch sự cáo từ sau khi đưa tôi tờ giấy, nói: “Nếu muốn biết gì hơn, ông có thể tiếp xúc với viên cảnh sát này tại New Mexico”.
* * *
Ngồi trên máy bay đến New Mexico lòng tôi ngổn ngang cảm giác. Cũng có lúc tôi như cất gánh nặng vì từ nay khỏi phải lo cho con nữa. Nhưng tại sao tên vô lại nào đó đã đánh con tôi khiến nó phải bỏ học? Sao Jeff lại nói nó yêu thương bố mẹ – điều chưa khi nào thấy nơi nó? Phải chăng nó thật sự hối hận vì đã làm phiền cha mẹ quá nhiều? Liệu cái chết của nó có liên quan tới tên vô lại nào đó hay không?
Tôi thuê xe hơi và lái thẳng đến đại học Albuquerque. Gặp thầy hiệu trưởng chẳng khó khăn gì, nhưng rõ ràng ông không biết nhiều về sinh viên trong trường. Ông lật hồ sơ Jeffrey ra coi. Phải, Jeff đã rời trường với lý do “vấn đề cá nhân”. Không, ông chưa hề nói chuyện riêng với Jeff, ông cũng không nghe nói gì đến gã vô lại. Tôi hỏi phòng của con tôi trong ký túc xá và tên của vài ông thầy dậy Jeff.
Mấy ông thầy chẳng biết gì về Jeff hơn là hiệu trưởng. Tại nơi ở của Jeff, tôi nói chuyện với bạn ở cùng phòng với nó, và tôi kinh ngạc: Jeff đã không còn sống tại đây từ ba tháng nay. Nó đã rời phòng để cư ngụ trong một căn hộ chung cư với bạn. “Cháu không biết anh bạn ấy, nhưng có thể cho bác địa chỉ.”
Tôi hỏi về gã vô lại, bạn Jeff đáp: “Cháu không biết rành việc này, chỉ nghe nói xảy ra một âm mưu cướp của. Cháu thấy Jeff rời trường vào buổi xế trước khi… ”.
— Trước khi nó tử nạn?
— Vâng. Và mặt ảnh bầm tím. Jeff không nói nhiều về vụ việc vì chúng cháu không phải bạn thân.
Tất nhiên, anh chàng sinh viên này có vẻ không hợp với Jeff. Tôi tự hỏi thật ra mình muốn khám phá điều gì. Tôi phải thừa nhận tôi cũng không dám chắc, nhưng tôi vẫn đến địa chỉ căn hộ nơi Jeff cư trú. Chung cư nằm trong một khu phố tồi tàn. Tôi bấm chuông. Không có tiếng trả lời, nhưng tôi có thể nghe tiếng nhạc văng vẳng bên trong và ngửi thấy mùi cần sa. Tôi gõ cửa thật mạnh. Cuối cùng một thanh niên với mái tóc dài bù xù hé cửa nhìn ra.
Tôi nói nhanh:
— Tôi là cha Jeff. Tôi muốn nói chuyện với anh đôi câu.
Anh ta mở hẳn cửa. Mùi cần sa nồng nặc hơn trong căn phòng bề bộn hết biết. Anh ta hỏi xẵng giọng:
— Ông muốn hỏi gì?
— Muốn biết tại sao con tôi lại bỏ học để về nhà, và khi… khi nào đã xảy ra tai nạn. Con tôi đã sống ở đây phải không?
— Phải. Nhưng Jeff đã chết, một mình.
— Con tôi đã bị đánh. Anh có biết gì về việc này không? Tôi chẳng để ý gì đến cần sa ma tuý cả, nhưng Jeff có chơi mấy thứ này không?
— Khó nói. Riêng về vụ bị đánh, do hiểu lầm. Chuông reo, Jeff mở cửa, vài tên bậm trợn xông vào đánh Jeff. Hẳn là do nhìn lộn người.
Có lẽ bọn chúng muốn tìm ai khác.
Tôi hết giữ nổi bình tĩnh:
— Như anh chẳng hạn?
Gã mở cửa, chỉ tay mời tôi bước ra. Tôi muốn hỏi thêm vài câu, nhưng rồi bỏ đi trước khi không kềm chế nổi mình.
Tôi lái xe loanh quanh một hồi, rồi quyết định dừng trước trụ sở cảnh sát. Họ nói họ không thể giúp gì tôi. Họ không biết gì về mấy tên vô lại, và tai nạn do đội tuần tra xa lộ xử lý. Tôi kể về những gì tôi thấy trong căn hộ chung cư nơi Jeff cư ngụ. Cảnh sát đáp:
— Ông Mike, tôi rất lấy làm tiếc về chuyện Jeff tử nạn. Nói thật với ông, có thể Jeff đã buôn lậu ma tuý chớ không chỉ cần sa. Nhưng hiện chúng tôi không mấy chú ý đến vài sinh viên tép riu mà muốn bắt con cá lớn hơn.
Tôi ngồi trong xe hơi tại bãi đậu xe. Điều lo ngại tệ nhất về đứa con trai đã được xác định. “Tên vô lại” có thể thuộc băng găngxtơ.
Ít ra chúng đã khiến Jeff hoảng sợ, và nó muốn quay về với gia đình, nơi tôi có thể bảo bọc, che chở cho nó. Tôi hy vọng cái chết của Jeff do tai nạn chớ không phải do bọn găngxtơ đuổi theo cháu gây ra. Tôi vẫn không thể hiểu thật ra mình muốn khám phá điều gì. Tôi nắm tay, đấm mạnh vào tay lái, đưa xe đến tiệm ăn. Trời đã tối, tôi có cảm giác mình uống hơi nhiều. Lái xe mà không rõ mình muốn đi đâu, cho đến lúc tôi thấy xe ngừng ngay gần chung cư của Jeff. Tôi đậu xe phía bên kia đường, ngồi sau tay lái, cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Tôi đến đây để làm gì? Chờ đợi gì? Nhưng ít nhất, tôi phải chờ rượu tan bớt cái đã.
Có bóng người đi ngang cửa căn hộ chung cư… Và, tôi đã nhìn thấy cái quỉ gì kia chớ? Tôi dụi mắt.
Chính là Jeffrey, phải, Jeff, con trai tôi!
Jeff tay ôm cặp bước ra khỏi căn hộ, đi ngang xe hơi của tôi. Trông nó khác hẳn: tóc cắt rất ngắn, lại để ria mép, và đeo kiếng mát, thứ nó rất ghét. Tất nhiên, tôi, cha nó, vẫn nhận ra nó.
Chợt tôi hiểu ra mọi chuyện. Tai nạn. Thi thể bị cháy đen (xác ai?). Trái tim vàng chứa thông tin y học. Gã vô lại. “Con yêu thương bố mẹ”.
Tôi nghĩ đến vợ tôi đang than khóc cho đứa con trai duy nhất. Tôi đã định mở cửa xe, theo nó, nói chuyện với nó. Nhưng tôi nhớ lại lời viên cảnh sát nói về băng tội phạm. Bọn găngxtơ có thể lúc này đây đang theo dõi tôi, và từ đó tìm ra Jeffrey. Tôi phải đến gặp cảnh sát. Nhưng rồi tôi nghĩ đến xác người chết cháy tôi đã chôn cất. Và tôi bỗng sợ đến gặp cảnh sát.
Tôi bỗng nhớ lại quyết định cho Jeffrey cơ hội cuối cùng. Tôi lái chiếc xe hơi thuê về sân bay và chờ chuyến bay gần nhất.
(Phóng tác từ “Jeffrey” của L. F. James)