Đúng 11 giờ sáng một ngày tháng Bảy đẹp trời, Karen Holden hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi cổng nhà tù nữ tại phía Tây Orange. Cô tự nhủ ít ra đó cũng là một ngày tốt để cô khởi đầu cuộc sống mới.
Có một trạm xe buýt cách cổng nhà tù không xa, cô đứng chờ khoảng mười phút thì xe đến. Cô lên xe cùng với một phụ nữ da đen mập mạp cũng vừa ra khỏi nhà tù. Chỉ còn hai ghế trống cạnh nhau và bà mập vừa ngồi xuống vừa hỏi Karen:
— Cô cũng vừa ra tù?
— Vâng.
— Cô ở trỏng bao lâu?
— Hai năm.
— Sao bị dính vậy?
— Lấy chút đỉnh tiền nơi tôi làm thủ quĩ. Toà xử hai năm tù, ba năm thử thách.
— Thì ra cô còn phải thử thách. Cô đã tính làm gì chưa?
— Chưa biết.
— Trước hết phải kiếm một chỗ ở tạm, rồi tới trình diện nhân viên quản lý những người còn trong thời gian thử thách. Họ có thể giới thiệu việc làm cho cô đấy. Chúc cô may mắn. Tôi phải xuống ở trạm tới.
* * *
Karen mướn được căn hộ một phòng tại chung cư gần ngay khu trung tâm. Lối xóm chẳng ai buồn chú ý đến cô cũng như quá khứ của cô. Riêng tay quản lý chung cư tên Felix Lottner tỏ ra nịnh đầm khi cứ lăng xăng quanh cô. Anh ta mở cửa phòng, liến thoắng:
— Phòng đủ tiện nghi. Cô coi nè: giường nệm, bàn ăn, lò sưởi, tủ lạnh… Cô tính thuê bao lâu?
— Tôi cũng chưa rõ.
— Một trăm đô một tháng, nhưng tôi lấy trước hai trăm vì cần đặt tiền cọc nữa.
Karen đưa tiền ra, lưỡng lự:
— Ông cho tôi biên lai được không?
— Dĩ nhiên là được.
Cô đóng cửa, cài khoá sau khi Felix bước ra. Cô đến bên cửa sổ nhìn xuống phía dưới. Có một khu chợ phía bên kia đường. Cô không thích nghĩ nhiều về căn phòng, hy vọng mình không ở đây lâu.
Mấy ngày cuối tuần nhanh chóng trôi qua và sáng thứ Hai cô đọc mục tuyển người trên nhật báo. Sang thứ Ba cô nghĩ đã đến lúc tìm gặp nhân viên quản lý những người đang trong thời gian thử thách như cô.
Anh ta tên Tom Rosso, trông giống một thầy giáo hơn là nhân viên quản lý. Anh hay mỉm cười thân thiện và cặp mắt xanh thường chớp chớp sau mắt kiếng khi anh nói.
— Chào cô Holden. Mời cô ngồi.
Cô ngồi đối diện anh bên kia bàn, đưa mắt nhìn quanh bốn bức tường trống trơn:
— Cám ơn.
Tom mở tập hồ sơ của cô, vừa đọc vừa hỏi:
— Chà, đã hai năm cô mới trở về cuộc đời thường. Giờ cô có chỗ ở ổn định chưa?
— Tôi mướn một căn hộ chung cư nhỏ – Cô nói địa chỉ, dù biết mình đã ghi trong hồ sơ.
— Cô không định về ở với gia đình sao?
— Tôi đã 28 tuổi và cha mẹ tôi hiện đang sống ở California. Tôi thích ở lại đây và tự lập hơn.
— Tốt lắm. Còn việc làm thì sao?
— Bữa qua tôi mới bắt đầu tìm việc. Tôi chưa quen với mọi thứ.
— Có một công ty may mặc ở Passtown đang cần thuê người.
— Tôi thích việc ở văn phòng hơn. Tôi vốn có kinh nghiệm về chuyện này.
— Rồi, cứ thong thả. Nếu cô cần gì thì gọi điện cho tôi hay – Anh ta ghi chú lên hồ sơ – Hàng tháng cô phải đến đây trình diện. Thêm vào đó, có thể một buổi tối nào đó trong tuần tôi sẽ tới chỗ cô ở xem thử phòng ốc ra sao. Cô là một phụ nữ hấp dẫn. Tôi nghĩ cô sẽ dễ kiếm được việc làm.
* * *
Chiều Chủ nhật, cô đang quét rác thì tay quản lý chung cư đi ngang:
— Chào cô!
— Ồ, chào ông Felix, ông làm tôi giật mình.
— Xin lỗi. Cô thấy phòng ra sao? Có phàn nàn gì không?
— Không, mọi thứ đều được cả.
— Tôi thấy cô ở nhà suốt ngày, chưa có việc làm hả?
— Tôi đang cố tìm.
Felix mỉm cười, để lộ chiếc răng gãy, đặt một bàn tay lên cánh tay trần của Karen:
— Này…
Karen lùi lại, giọng lạnh băng:
— Bỏ tay ra ngay, ông Felix!
Tom Rosso đến thăm cô vào chiều thứ Tư. Anh ta có vẻ thoải mái hơn lúc ngồi trong văn phòng. Tom nói với cô:
— Cô dọn nhà sạch, gọn lắm. Chúng tôi thích vậy, nó chứng tỏ cô ưa cuộc sống mới.
— Tôi cũng không định ở đây lâu. Tay quản lý chung cư có thói quen tệ hại là đặt bàn tay lên người tôi. Tôi muốn đi khỏi đây ngay khi tôi kiếm được tiền kha khá.
— Chưa có hy vọng tìm được việc à?
— Tôi biết tôi mới ra tù chưa được hai tuần. Nhưng tôi bắt đầu cảm thấy thất vọng.
— Đúng là còn quá sớm. Cứ cố đi và tôi bảo đảm sẽ giúp cô. Công ty may mặc vẫn đang cần người đấy.
— Không, cám ơn. Hồi ở tù họ bắt tôi đạp máy may mãi khiến tôi đâm ngán. Tôi thích làm việc gì khác, công việc văn phòng hoặc ngoài trời cũng được.
Karen chợt kêu lên:
— Nãy giờ tôi quên mời anh uống nước. Anh dùng nước ngọt hay nước trái cây?
Tom Rosso gỡ kiếng:
— Nước ngọt được rồi.
Karen lấy chai coca-cola rót ra ly:
— Buổi chiều mắc thăm tôi khiến anh về nhà trễ. Anh có gia đình chưa?
— Ly dị. Tôi có hai đứa con trai nhỏ và tôi ghé thăm chúng vào cuối tuần – Lúc cô đặt ly nước trước mặt Tom, anh đưa bàn tay phải lên và chỉ cô thấy đồng tiền xu trong lòng bàn tay – Cô nhìn thử coi – Anh nắm tay lại rồi mở ra: Đồng tiền đã biến mất.
Karen ngạc nhiên:
— Anh là một nhà ảo thuật!
Tom cười:
— Tôi học vài trò vặt để giỡn với mấy đứa con. Chúng thích lắm và gọi tôi là ảo thuật gia.
Anh uống hết ly nước, cám ơn cô và hứa trước khi ra về: - Tôi sẽ cố tìm việc làm giúp cô trong tuần tới.
* * *
Một tuần sau, Tom Rosso điện thoại cho Karen vào buổi xế:
— Tôi đang ở gần nhà cô. Tôi ghé thăm cô có tiện không?
— Tôi đang mong tin của anh.
Mười phút sau Tom đến, câu đầu tiên của anh ta là:
— Cô tìm được việc làm gì chưa?
— Chưa. Nhưng điều tôi lo nhất bây giờ lại là chỗ ở. Tay quản lý Felix Lottner lại quấy rầy tôi. Mới khi sáng hắn vừa nói chuyện vừa lại sát bên tôi. Hắn làm tôi tởm.
— Có lẽ tôi phải gặp hắn.
Karen lắc đầu:
— Tôi chỉ muốn đi khỏi đây. Hễ có việc làm ra tiền là tôi kiếm chỗ khác ngay.
Tom ngồi xuống ghế, mở sổ tay:
— Tôi vừa kiểm tra lại và tôi nghĩ có một người có thể giúp cô việc làm. Tên ông ấy là Adam Irving, làm luật sư. Adam chuyên biện hộ những vụ tai nạn.
— Tôi làm việc tại văn phòng luật sư?
— Theo tôi biết, có khá nhiều công việc. Nhưng ông ta trả lương khá. Địa chỉ của Adam đây. Sáng mai cô có thể gọi điện thoại đến ông ấy.
— Tôi không biết làm cách nào đền ơn anh.
— Chờ có việc làm rồi hãy nói đến trả ơn cô Karen ạ.
Sáng hôm sau cô gọi điện thoại đến Adam Irving. Ông ta hẹn gặp cô vào lúc ba giờ chiều. Đó là một người đàn ông thấp, mập, để ria mép, trạc 40 tuổi với đôi mắt sắc, hơi ti hí. Ông ta không tỏ vẻ gì khi Karen cho ông biết cô đã ở tù. Ông nói:
— Tôi có việc làm cho một phụ nữ trẻ. Lương khởi đầu hai trăm đô mỗi tuần, chưa kể tiền thưởng.
— Công việc gì? Trong văn phòng?
— Làm việc bên ngoài nhiều hơn, lúc đầu. Cô phải tìm hiểu về người tiêu dùng trong các siêu thị.
— Nghe thú vị đấy. Khi nào tôi có thể làm việc?
— Mai được không?
— Tốt lắm!
Cô gọi điện thoại đến Tom Rosso báo tin cô đã tìm được việc làm. Anh tỏ ra vui vẻ, bảo:
— Xin chúc mừng cô. Nếu có gì trục trặc cô cứ gọi cho tôi.
Karen bắt đầu công việc vào 9 giờ sáng hôm sau. Chính Adam Irving lái xe đưa cô đến một siêu thị và đưa cho cô tờ giấy mẫu với một lô câu hỏi cần điền vào. Công việc cuốn hút cô suốt ngày trừ nghỉ chút xíu ăn trưa. Irving đến đón cô vào khoảng hơn 3 giờ chiều, hỏi:
— Công việc ra sao, cô Karen?
— Tôi vừa làm xong.
— Tốt. Chúng ta qua quán cà-phê nói chuyện.
Vừa uống cà-phê, Karen vừa chỉ cho Irving những mẫu giấy cô đã làm xong và những ghi chú của cô.
— Cô ghi chú gì vậy?
— Một ngày bình thường. Nhưng có một phụ nữ bị vấp té nơi quầy bán thực phẩm cho chó và bị trẹo mắt cá chân.
— Cô chứng kiến tai nạn?
— Tôi nghe tiếng loảng xoảng và chạy tới chỗ bà ta bị té. Họ giúp bà ấy đứng dậy, nhưng bà đòi gặp quản lý siêu thị. Bà yêu cầu ông ta báo cáo lên trên nếu vết thương của bà nghiêm trọng.
— Cô có nghĩ bà ấy làm bộ không?
— Không. Mắt cá chân bị trẹo thì đau lắm chớ.
Adam Irving gật đầu:
— Cô có ngạc nhiên không nếu tôi nói với cô rằng tôi đại diện cho bà ta để kiện siêu thị?
— Kiện? Tai nạn mới xảy ra cách nay vài giờ mà.
— Có sao đâu. Người đàn bà ấy, tên Clair Gleason, là thân chủ của tôi.
Karen lắc mạnh đầu làm như cố hiểu cho ra mớ bòng bong:
— Tôi chịu chẳng thể hiểu nổi.
— Đến văn phòng và tôi giải thích cho cô nghe.
Bước vào văn phòng của Irving, Karen thấy người phụ nữ bị té trong siêu thị đã có mặt. Cô do dự rồi lên tiếng:
— Xin chào. Tôi là Karen Holden.
— Còn tôi là Clair Gleason. Rất vui được gặp cô.
— Tôi đã gặp bà bữa nay ở siêu thị. Mong bà không bị thương nặng.
Clair cười khẩy:
— Tôi sẽ không sao nếu nhận được 20.000 đô-la.
Karen quay sang Irving:
— Ông kiện siêu thị đòi bồi thường 20.000 đô?
— Nói đúng ra là bà Gleason kiện. Tôi chỉ là luật sư của bà ta.
— Bà… bà có bị thương thật không?
— Có lẽ tôi bị vài vết bầm.
— Bà đã té nhiều lần?
— Thỉnh thoảng.
— Nhưng phải đi khám lấy giấy chứng nhận của bác sĩ, rồi chụp X quang.
Irving trấn an cô:
— Chúng tôi sẽ có đủ giấy tờ cần thiết. Nhưng trong hầu hết các trường hợp, siêu thị rất ngán chuyện ra toà nên công việc được giàn xếp ổn thoả.
Karen hiểu ra. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi Gleason:
— Bà có được nhận đủ 20.000 đô-la không?
Irving trả lời câu hỏi này:
— Chúng tôi đòi 40.000 đô và thường thì nhận được phân nửa sau khi dàn xếp. Bà Gleason sẽ được 10.000 đô. Số còn lại dĩ nhiên phải trả cho luật sư – Ông ta dừng lại vài giây rồi hỏi – Cô có muốn thử không, Karen?
— Tôi ấy à? Tôi mới ra tù, còn đang trong thời gian thử thách.
— Nhưng cô vẫn có quyền kiện. Vả lại, mọi chuyện sẽ được giàn xếp ổn thoả để không ra toà.
— Tôi sợ… tai nạn xe hơi…
— Không có vụ xe hơi nào đâu. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng đôi việc dễ thôi, có thể là trượt té trên sàn nhà ướt. Gleason có thể dạy cô cách té.
Karen cắn môi:
— Tôi có thể kiếm được 10.000 đô không?- Cái đó còn tuỳ…
— Để tôi suy nghĩ thêm.
— Tôi muốn biết nội trong ngày mai.
* * *
Gleason dạy cô cách té.
Công việc chẳng mấy khó khăn sau vài lần thử. Karen tưởng tượng các nghệ sĩ trên sân khấu và trong phim hẳn cũng tập té như vậy, nếu họ không có người đóng thế. Khi còn bé, Karen đã muốn trở thành một nghệ sĩ, nhưng cuộc đời luôn có những khúc ngoặt không theo ý muốn của mình.
Cô được dẫn đến một cửa hàng bán thuốc tây và bánh kẹo lớn. Gleason đã quan sát kỹ phía trước quầy tính tiền luôn được lau chùi sạch sẽ vào những ngày mưa, nên sàn nhà khá trơn. Họ có bảng báo hiệu cho khách, nhưng bảng này lại thường đặt lệch sang một bên rất khó nhận thấy.
Gleason bước vô cửa hàng trước, đẩy bảng báo hiệu khuất sau một quầy kẹo. Karen đợi năm phút sau mới chạy qua cơn mưa vô cửa hàng. Cô bước vội, vừa đi vừa giũ nước khỏi áo khoác. Cô chợt trượt chân và vội đưa tay bám vào chiếc máy bán kẹo đúng như Gleason đã bày cho cô. Việc xảy ra quá nhanh và bất ngờ. Mấy người bán hàng chạy tới đỡ cô đứng dậy, tưởng cô bị thương nặng. Một người kêu lớn “Chris!” và một phụ nữ trẻ tóc vàng, rõ ràng là người chịu trách nhiệm về an ninh của cửa hàng, chạy đến. Bà ta nhẹ nhàng hỏi:
— Cô đứng dậy nổi không?
— Tôi… tôi chắc là được, nhưng lưng tôi đau quá. Nền nhà trơn trợt.
— Có bảng báo mà. Cô không thấy sao?
Karen đưa mắt nhìn quanh khi cô đứng dậy:
— Tôi chẳng thấy bảng báo nào cả.
— Đây này, sau quầy kẹo. Chắc ai quên không đẩy nó ra phía ngoài.
— Lưng tôi đau quá. Tôi đi không nổi.
— Có cần gọi xe cứu thương không?
— Không. Có lẽ nghỉ một lát tôi sẽ đỡ.
— Để tôi giúp cô vô văn phòng. Tôi phải viết tường trình về việc này.
Tại văn phòng, Chris vừa điền vô một mẫu giấy, vừa hỏi Karen. Xong cô ta đưa tờ giấy cho Karen:
— Tôi chắc cô đã khá hơn nhiều. Tôi sẽ đưa cô hai trăm đô-la nếu cô ký vô tờ giấy này, cam đoan không làm phiền hà chúng tôi nữa.
— Tôi… để tôi xem – Cô dợm đứng dậy, xoay lưng, rồi lại ngồi xuống – Tôi nghĩ tốt nhất hãy đợi qua ngày mai coi thử lưng tôi còn đau hay không đã.
Chris nhìn cô, cố giữ bình tĩnh:
— Cứ làm những gì cô cho là tốt nhất. Nhưng đây là số tiền nhiều nhất chúng tôi có thể đưa cho cô nếu không có kiện cáo.
Karen rời cửa hàng, bước chầm chậm, mặt nhăn nhó và hơi lê gót. Cô nói với Gleason và Irving đang đợi cô trong xe hơi:
— Họ đề nghị đưa tôi hai trăm đô.
Irving bảo:
— Đó là con số ban đầu. Mai cô trở lại cửa hàng, gặp tay quản lý. Nếu gặp may, hắn sẽ chi cho cô hai ngàn đô.
* * *
Tuần sau Karen đến văn phòng của Tom Rosso, nói với anh:
— Tôi thấy rắc rối với công việc mà anh giới thiệu cho tôi.
Anh ta cau mày:
— Sao cô gọi điện thoại nói với tôi rằng cô nhận việc?
— Thì tôi đã nhận việc làm. Nhưng có điều gì đó không ổn. Thoạt đầu không đáng gì, nhưng giờ đây… Tom mỉm cười:
— Tôi nói cô nghe, Karen. Bữa nay tôi khá bận, nhưng buổi tối tôi có thể ghé ngang nhà cô và cô sẽ kể cho tôi. Như vậy có gì bất tiện không?
— Không. Mời anh tới.
Tom đến sau bữa tối chút xíu, mang theo cả chiếc cặp da làm việc. Anh giải thích:
— Tôi từ văn phòng ghé thẳng đây. Cô gặp rắc rối gì nào?
Karen hơi lúng túng:
— Tôi nghĩ tôi phải kể với anh bởi anh là người đã giới thiệu tôi với Adam Irving.
— Tất nhiên. Tôi biết Adam đã từ nhiều năm nay. Tôi mong ông ta không sàm sỡ với cô như tay quản lý chung cư.
— Không, không – Và cô nhanh chóng kể mình đã gặp Clair Gleason và sự cố tại cửa hàng – Tôi đã gặp người quản lý nhưng ông ta không chịu bồi thường nhiều hơn 500 đô-la. Tôi doạ kiện lấy mười ngàn.
Mặt Tom đanh lại. Anh đứng dậy, đi tới đi lui:
— Tại sao giờ đây cô lại đến với tôi?
— Tôi cho rằng mình chưa làm gì bậy vì tôi vẫn chưa cầm một đồng nào. Nhưng nếu cửa hàng trả tiền, liệu tôi có vi phạm gì không? Tom Rosso thở dài, rút tập hồ sơ mang tên cô từ trong cặp ra:
— Tôi mến cô, ngay từ lần đầu gặp cô. Việc khiến cô ngồi tù hai năm có thể xảy đến với bất cứ ai. Giờ cô đã mãn án và đang khởi đầu cuộc sống mới. Chắc chắn tôi không ủng hộ điều Adam Irving làm, nhưng mặt khác ông ta đã giúp rất nhiều người có công ăn việc làm sau khi ra tù. Ông ta không phải là người xấu.
— Vậy theo anh tôi có thể cứ tiếp tục công việc?
— Cô phải tự quyết định. Tất cả những gì cô nói với tôi đều không ảnh hưởng đến thời gian thử thách của cô.
— Tôi thấy dễ chịu khi nghe anh nói, như vừa cất gánh nặng. Anh uống nước nhé?
— Nước ngọt?
Karen hơi mắc cỡ:
— Bữa nay tôi có cả bia đấy.
Cô rót hai ly bia, và trong lúc đưa ly cho Tom cô nghĩ anh ta đụng tay vào người cô, nhưng có thể đó chỉ do vô tình. Cô nhìn tập hồ sơ của mình, cố đoán thử xem trong đó có những gì. Tom làm như đoán được ý nghĩ của cô:
— Hồ sơ viết cô còn độc thân. Cô có bạn trai chưa?
— Chưa, sau hai năm ở tù. Người tình cũ bỏ đi và người mới thì chưa – Karen bỗng đứng dậy – Tôi có thứ cho anh ăn…
— Tôi phải đi liền giờ – Tom uống cạn ly bia và đứng dậy.
Karen cầm tập hồ sơ trên bàn đưa cho anh, có vài tờ giấy trong tập tuột ra, rớt xuống đất. Cô kêu lên “Ồ, xin lỗi”, và cúi xuống lượm vật rơi, trong đó có một tấm ảnh của cô. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên vì một nhân viên quản lý người được tạm tha đương nhiên có ảnh của cô, nhưng đây lại là bức ảnh chụp cô vừa ra khỏi trại giam, lúc đang ở trước nhà tù. Tom tỏ vẻ luống cuống:
— Tôi… tôi muốn biết những người tôi phải chịu trách nhiệm.
— Anh chụp ảnh?
— Người khác chụp giúp.
Karen đoán:
— Chắc Clair Gleason cũng bị chụp ảnh?
— Tại sao cô nghĩ thế?
— Bà ấy nói bà biết anh.
— Vầy nè. Tôi có rất nhiều người phải quản lý…
— Và anh giới thiệu Gleason đến Irving?
Tom mỉm cười:
— Có thể. Sao, có gì quan trọng không?
— Ông Irving sử dụng bao nhiêu phụ nữ?
Tom vẫn mỉm cười:
— Tôi không để ý. Có vấn đề gì vậy?
— Có phải họ đều đang trong thời gian thử thách giống như tôi không?
Tom đưa tay ôm ngang eo Karen:
— Hãy tin anh đi, họ không giống em.
Karen cựa mình thoát khỏi vòng tay Tom:
— Tôi không muốn vô tù trở lại.
— Không đâu. Anh cam đoan với em.
— Vậy tôi nên làm gì bây giờ?
— Cứ để anh nói chuyện với Irving.
* * *
Karen tiếp tục đến văn phòng Irving hàng ngày. Tay quản lý cửa hàng cũng đến để cố dàn xếp. Irving bảo cô:
— Trong khi đang tiến hành dàn xếp, cô đừng nên gây ra một “tai nạn” nào khác. Họ có thể kiểm tra lại và phát hiện sự việc.
— Ông Tom Rosso có nói gì về tôi với ông không?
— Không có gì đáng lo cả. Cô không gặp bất kỳ nguy hiểm nào.
Lúc này tôi đang lo cho Clair Gleason hơn. Cả tuần nay không thấy bà ta đâu.
Cuối cùng tay quản lý cửa hàng đề nghị bồi thường Karen ba ngàn đô-la và Irving quyết định cô nên đồng ý vì “không tệ so với chuyến đầu đâu. Nếu chúng ta đòi quá nhiều có thể gây nghi ngờ.”
Nhận đủ tiền, Karen gọi điện thoại đến Adam Irving thì được cô thư ký nhắn cô có thể mang tiền lại thẳng nhà ông ta vào tối hôm ấy vì giờ này Irving đang bận giải quyết một việc rất quan trọng. Bảy giờ rưỡi tối hôm ấy, Karen mang chi phiếu đến nhà Irving, theo địa chỉ cô thư ký đã nói với cô. Đó là một căn hộ lộng lẫy nhìn ngay ra công viên.
Ông ta ra mở cửa, bảo: “Mời vào!” và vội đến bên chiếc điện thoại. Ông ta nói một hồi khá lâu trong khi Karen kiên nhẫn đứng chờ. Rồi Irving đặt máy xuống, đến bên cô:
— Tom Rosso đang trên đường tới đây. Chúng tôi gặp rắc rối. Cô kiểm lại chi phiếu chưa?
— Chi phiếu đây.
Irving liếc qua, đưa lại cho cô:
— Tốt. Cứ giữ lấy và chúng ta sẽ chia tiền sau. Chúng ta chưa thể tiến hành công việc vào lúc này.
— Tại sao?
Irving chưa kịp trả lời thì đã có tiếng gõ cửa và Tom Rosso bước vào. Anh ta đi vội, khẽ gật đầu chào Karen và quay sang Irving:
— Có chuyện gì vậy?
— Cớm đã tóm Clair Gleason. Một cô gái vừa báo với tôi.
Tom lầu bầu:
— Anh nghĩ liệu cô ta có khai gì không?
Irving nhún vai:
— Tôi đã cân nhắc mọi khả năng. Tôi muốn lấy phần của mình trong két gởi tiền. Tôi nghĩ tốt nhất là tôi ra nước ngoài một thời gian.
Tom nhìn Karen:
— Còn cô gái này?
Irving chằm chằm ngó cô:
— Cô sẽ không khai gì chớ, cô gái?
— Tôi… tôi…Tom gằn giọng:
— Còn anh, anh có khai gì không? Nếu Clair Gleason khai ra anh, cảnh sát sẽ bắt anh phun ra sạch mọi thứ đấy.
— Dễ gì! Anh cứ việc chia phần cho tôi và thế là xong.
Tom Rosso mỉm cười:
— Hẳn là vậy – Anh ta đưa cao bàn tay – Hãy nhìn đây – Một đồng tiền xu hiện ra – và giờ nó biến mất nè – Đồng tiền chạy đâu mất tiêu.
— Hãy bỏ trò hề đó đi, Tom.
— Nó lại hiện ra nè – Một khẩu súng ngắn tự động nhỏ xíu chợt xuất hiện trên tay Tom. Mũi súng chỉ ngay con mắt trái của Adam Irving và viên đạn xuyên qua đích ngắm.
* * *
Karen như bị điên:
— Chúa ơi, Tom, anh giết chết ông ta rồi!
Tom trấn an cô:
— Đừng sợ, tiếng súng rất nhỏ, không ai nghe thấy đâu.
— Tôi không muốn vô tù trở lại. Tôi sẽ chết nếu lại bị bắt.
— Đừng lo. Em không bị bắt đâu. Anh đã từng nói với em vậy rồi mà.
— Nhưng Irving chết mất rồi!
— Chúng ta sẽ chuồn ra nước ngoài trước khi tử thi của Irving bị phát hiện. Em sẽ ở với anh đêm nay và sáng mai anh sẽ lấy hết tiền trong két trên đường đến sân bay.
Anh phải đỡ cô và cho cô uống chút rượu whisky trong nhà Irving để cô trấn tĩnh lại. Cuối cùng anh lấy tấm mền phủ lên xác Irving theo yêu cầu của Karen và họ cùng rời nhà Irving. Cô hỏi:
— Còn các cô gái khác thì sao?
— Mặc xác họ. Anh chỉ lo cho em thôi.
Màn đêm đổ xuống khi họ trở về nhà của Tom Rosso. Karen vẫn hy vọng mơ hồ rằng sẽ có vợ Tom đợi ở cửa. Nhưng quả là anh ta sống một mình. Câu chuyện ly dị vợ của Tom hoá ra là thật. Cô cuộn mình trên ghế bành trong khi Tom điện thoại đến hãng hàng không đặt hai vé máy bay đi London bằng thẻ tín dụng của anh ta.
— Chúng ta sẽ ở tạm London và dùng tên giả trong khi anh đăng ký bay tiếp đến một hòn đảo nào đó.
— Em không có thẻ thông hành.
— Anh luôn có vài thẻ thông hành dự trữ đề phòng trường hợp khẩn cấp. Em chỉ việc điền vào thẻ và chút nữa anh sẽ chụp cho em tấm ảnh lấy liền, dán vào thẻ, đóng dấu giả lên là xong ngay.
— Anh có vẻ thành thạo công việc quá.
— Anh nghĩ đến tất cả mọi khả năng. Để anh đi sắp xếp đồ đạc, sáng mai có thể lên đường sớm. Quần áo của em ra sao? - Em không biết nữa… Tom quyết định:
— Anh sẽ mua cho em nguyên một tủ quần áo mới khi đến London. Quay về nhà em rất nguy hiểm.
— Phải. Thư ký của Irving biết em đến nhà ông ta tối nay. Nếu họ thấy xác của ông ta, thế nào họ cũng đến nhà kiếm em.
Tom sắp đồ vô một chiếc va-li duy nhất và chuẩn bị một chiếc cặp táp lớn, trút hết mọi thứ trong ấy ra. Xong anh ta chụp ảnh và lo làm thẻ thông hành cho cô đến khi thẻ hầu như hoàn hảo.
— Anh nghĩ mọi việc đều đâu vào đó cả rồi. Em uống gì không?
— Có bia trong tủ lạnh không? Anh uống bia nghen.
Họ cùng ngồi uống bia trong khi Tom kể:
— Anh hoàn toàn dựa vào các cô gái ở tù ra đang trong thời gian thử thách, đặc biệt những cô gái đẹp và ngây thơ như… em. Có lúc bọn anh có đến mười sáu cô chuyên giả bộ bị thương tại các siêu thị hoặc bị tai nạn xe cộ. Bọn anh luôn thay đổi người và địa điểm. Hiện giờ bọn anh có mười cô thôi. Adam Irving giữ hồ sơ và mọi thứ. Hắn có một trương mục nhỏ, còn phần lớn là tiền mặt, bỏ trong két gởi tiền ở ngân hàng mà chỉ anh và hắn có chìa khoá.
— Nhiều không?
— Gần năm trăm ngàn đô. Bọn anh dành dụm mấy năm nay rồi.
— Anh có cần thiết phải giết Irving không?
— Anh chưa khi nào tin hắn. Toàn bộ công việc là do ý đồ của anh, vậy mà hắn còn qua mặt anh dím bớt tiền. Hừ! Đáng đời hắn – Rồi anh hỏi – Em vô giường ngủ với anh nghen.
Karen rùng mình:
— Đừng. Đừng bắt em ngủ với anh đêm nay. Em vừa nhìn thấy anh giết người. Có thể ở London. Nhưng đêm nay thì khoan đã.
— Anh chiều em, em có thể ngủ ở ghế bành.
Karen gật đầu và Tom đưa cô tấm mền. Cô quấn mền thật chặt, hỏi:
— Khoảng mấy giờ sáng mai chúng ta phải thức dậy?
— Bảy giờ. Máy bay cất cánh lúc 11 giờ, nhưng anh còn phải ghé ngân hàng lấy tiền trong két.
Tom vô phòng ngủ và Karen tắt đèn. Tom thêm:
— Tiếng anh ngáy hơi lớn, không làm phiền em chớ?
— Em đã quen, sau hai năm ở tù ngủ chung phòng với nhiều người.- Còn việc nữa, nếu chuông điện thoại reo, đừng trả lời.
* * *
Họ đến ngân hàng lúc chín giờ rưỡi. Karen ngồi chờ trên một chiếc trường kỷ trong khu để két gởi tiền trong lúc Tom Rosso hí hoáy lo lấy két ra, trút sạch tiền vô chiếc cặp trống. Khi đã ngồi trong xe hơi, anh mở cặp chỉ cho cô thấy các gói toàn giấy bạc một trăm đô-la.
Họ mua vài số báo buổi sáng. Không thấy tin tức gì về việc Adam Irving bị ám sát. Chắc cái chết của tay luật sư này chưa bị phát hiện. Tom lái xe đến sân bay, nắm chặt tay Karen, nói với cô mọi việc như vậy đều thuận lợi. Anh gởi xe tại chỗ gởi dài hạn. Karen đi bên anh lại gần máy dò X quang và phát hiện kim loại. Cô hỏi nhỏ:
— Anh không mang theo súng trong người chớ?
Tom lắc đầu:
— Ngu gì dấu trong người để máy phát hiện. Đêm qua em ngủ ngon giấc chớ?
— Anh ngáy quá trời. Chắc anh ngủ ngon hơn em. Từ đây đến London bay bao lâu?
— Gần bảy giờ. Và với khác biệt về múi giờ, chúng ta sẽ hạ cánh vào quãng gần nửa đêm.
Karen đã nhận ra những người đến sân bay theo yêu cầu của cô qua điện thoại lúc nửa đêm khi hôm. Cô nắm chặt cổ tay Tom Rosso ngay phía trên chiếc cặp và nói thật rành rọt. Cô muốn anh nghe rõ từng tiếng:
— Tom Rosso. Tôi là trung uý Karen Holden thuộc biệt đội cảnh sát hoá trang. Tôi bắt ông về các tội giết người, tổ chức lừa đảo và giả mạo giấy tờ. Ông có quyền giữ im lặng cho đến khi gặp luật sư… Cô vẫn mong mình trở thành một diễn viên mà.
(Theo “Now you see it” của Edward D. Hoch)