Vụ Án Mạng Hoàn Hảo

Lượt đọc: 2216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAI NẠN TRONG TUẦN TRĂNG MẬT

Hélène và Râymond Garcia chạy như bay trên con đường Tây Ban Nha vào đầu tháng Chín năm 1988. Thời tiết rất đẹp. Mùa hạ kéo dài và những người nghỉ hè đã làm việc trở lại từ cuối tháng Tám. Nên đối với cặp vợ chồng đi nghỉ tuần trăng mật này mọi chuyện dường như đều tuyệt vời.

Hélène và Râymond vừa kết hôn ngày 1-9 ở Perpignan, một tỉnh thuộc miền nam nước Pháp. Giờ Râymond đang ngồi sau tay lái chiếc Renault màu trắng, vui vẻ nhớ lại những kỷ niệm vui trong ngày cưới: “Em có nhớ chiếc áo dài của dì Isabelle không? Nó y như chiếc bình cắm bông.”

Râymond cười lớn, gập người trên vô lăng. Hélène quay đầu nhìn chồng, âu yếm. Anh ấy mới đẹp trai làm sao!

Cũng nên nói thêm, Râymond là đại diện thương mại, nên nói chuyện rất có duyên. Chiều xuống nhanh vào tháng Chín. Chẳng mấy lúc bóng tối đã thay cho ánh mặt trời. Họ sắp tới khách sạn mà họ đã đăng ký tại Costa Brava, nghỉ tại đó 20 ngày để hưởng trọn vẹn tuần trăng mật.

Râymond Garcia nhấn mạnh bàn đạp. Con đường dài hơn dự kiến, nhưng dù sao họ cũng sẽ đến khách sạn trước Mười giờ đêm. Họ đang chạy trên con đường chính xuyên ngang một ngôi làng lớn. Đường thẳng băng như một dải lụa loang loáng dưới ánh đèn pha. Râymond vẫn không giảm tốc độ: Đường vắng tanh, không một bóng người qua lại.

Bỗng Hélène nghiêng đầu qua phía chồng: “Cẩn thận, có tấm bảng ‘hạn chế tốc độ dưới 45 km’, mà anh đang chạy đến 120 km”.

Râymond Garcia cười lớn: “Đó là 45 km bằng tiếng Tây Ban Nha, mà anh không biết tiếng Tây Ban Nha.” Anh còn đang thú vị về câu nói đùa của mình thì vợ anh la lớn: “Có người đi với đèn pha sáng chói kìa!”

Một chiếc xe tải nặng chạy ngược chiều, đèn pha sáng quắc. Râymond Garcia kêu lên một tiếng, quặt tay lái sang bên phải. Hélène rú lên. Có một tiếng rung nhẹ, giống như họ vừa đụng phải lề đường. Chiếc tải nặng tiếp tục lăn bánh. Tiếng ầm ầm của nó tắt dần trong bóng đêm.

Râymond Garcia tắt máy xe. Anh giận đến tái mặt, bước ra khỏi xe và xem xét phía bên phải xe: “Vậy đó! Nguyên dàn cánh cửa tiêu hết. Em có đọc được số xe tải không?”

Bỗng anh ngưng ngang. Hélène thấy anh bước vô phía lề đường, và đột nhiên, chị hiểu đã có chuyện bất thường vừa xảy ra. Chị la lên: “Râymond, anh yêu! Có chuyện gì thế? Râymond. Đừng để em ở đây một mình em sợ lắm!”

Râymond Garcia chầm chậm tiến lại gần một bóng người nằm dài trên đường, sát bên lề. Anh đã nhận ra một chiếc xe đạp đổ kế bên, bánh xe vẫn còn quay… Anh nghiêng người xuống nạn nhân:

“Thôi rồi… Vô phương cấp cứu.”

Đó là một thanh niên trạc 17 tuổi, da nâu, đầu đầy máu, nằm bất động. Thì ra tiếng động mà khi nãy anh tưởng xe đụng lề đường. Tiếng kêu ngay phía sau làm anh quay đầu lại. Đó là Hélène. Đến lượt chị cúi người xuống, nâng đầu nạn nhân dậy. Vô ích. Râymond lên tiếng:

“Lỗi tại xe tải với đèn pha. Anh không thể nhìn thấy người đi xe đạp.”

Hélène không trả lời, lát sau chị thì thầm như nói với chính mình:

“Chúng ta đi thôi – Rồi chị bật khóc, tiếp tục nói qua nước mắt – Chúng ta đi thôi, đi nhanh thôi!”

Râymond nhanh chóng nhận định tình thế. Anh phải làm theo lời Hélène. Anh liếc nhìn nạn nhân thêm lần nữa. Người đi xe đạp đã chết. Anh nhìn quanh: Đường vẫn trống trơn. Từ lúc xảy ra tai nạn, chưa có chiếc xe nào chạy ngang. Tại chỗ này không hề có dân cư, chỉ có một nhà máy cửa đóng then cài.

Có ai nhìn thấy anh đâu, vậy còn chần chờ gì nữa? Tai nạn không phải lỗi do anh. Anh ở đây cũng chẳng ích gì. Việc tiếp theo là của người Tây Ban Nha. Họ sẽ tự giải quyết lấy. Râymond Garcia kéo vợ lên ghế sau, còn anh nhảy vội vô sau tay lái, chiếc Renault vọt tới, bỏ lại đàng sau xe đạp bánh vẫn còn quay, nhưng chậm dần.

Tháng Chín 1988. Trong khách sạn trên bờ biển Costa Brava, đôi vợ chồng mới cưới vui hưởng tuần trăng mật. Đôi khi Hélène nhớ lại tai nạn trên đường đi và lộ vẻ lo buồn thì Râymond Garcia trấn an vợ ngay: “Phải quên chuyện ấy đi, em yêu. Chúng ta đang hưởng tuần trăng mật. Điều quan trọng, là chúng ta. Chúng ta hãy nghĩ đến mình đã.” Và anh thêm: “Nỗi bực mình duy nhất, là không có xe hơi riêng để chạy trong dịp này. Đành rằng không có nhân chứng, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Cho nên anh không đưa xe vào sửa trong ga-ra tại Tây Ban Nha. Lại càng không nên đi dạo với một xe hơi bị hỏng cánh cửa.” Rồi anh cười, kết luận: “Không sao, em yêu, nhờ vậy chúng mình có dịp đi bộ cho khoẻ.”

Tuần trăng mật của họ cứ thế lặng lẽ trôi bên bờ biển Costa Brava. Nhưng những gì tươi đẹp nhất rồi cũng phải kết thúc. Ngày 20 tháng Chín, vợ chồng Garcin lại lên chiếc Renault màu trắng trở về Pháp.

Chiếc xe lăn bánh nhanh hướng về biên giới. Râymond tránh con đường cũ. Anh theo lời khuyên của vợ, đàn bà vốn nhạy cảm. Vả lại, dẫu sao, ai mà biết trước chuyện gì sẽ xảy ra, cẩn thận vẫn hơn.

Đến biên giới, Râymond Garcin mới cảm thấy vui. Anh nghiêng người qua phía vợ: “Vậy là, rốt cuộc, chúng ta lại trở về với thế giới văn minh.”

Anh mỉm cười đưa giấy tờ cho cảnh sát Tây Ban Nha. Nhưng cảnh sát không trao lại giấy tờ cho anh, mà cầm xấp giấy, đi một vòng quanh xe hơi. Râymond tái mặt khi cảnh sát dừng trước cánh cửa xe bên trái và xem xét rất cẩn thận. Rồi cảnh sát quay sang người lái xe:

“Tôi rất tiếc, thưa ông. Mời ông và bà nhà theo tôi vô văn phòng.”

Râymond làm bộ khó chịu:

“Tôi chẳng có việc gì phải theo ông! Tôi phải về nước để làm việc.”

Vô ích. Lễ phép nhưng rất kiên quyết, viên cảnh sát dẫn họ vô trạm ở biên giới. Tay sĩ quan trong văn phòng, sau khi nhận giấy tờ do viên cảnh sát đưa, có vẻ giật mình, rồi ông ta bước ra:

“Ông Garcin, tôi bắt ông về tội lái xe gây nguy hiểm chết người do thiếu thận trọng và không cứu người trong tình trạng nguy hiểm. Còn bà Garcin, tôi bắt bà về tội không cứu người trong tình trạng nguy hiểm.”

Râymond Garcin vẫn chưa mất tự chủ. Từ lúc viên cảnh sát yêu cầu vợ chồng anh đi theo, anh đã có thời gian cân nhắc tình thế. Tai nạn không có nhân chứng, anh tin chắc. Do đó anh cứ chối tội, thật quyết liệt. Cảnh sát Tây Ban Nha hẳn phải chặn tất cả những xe hơi có cánh cửa bên trái bị hỏng, nhưng họ chẳng có bằng chứng nào… Anh trả lời, làm ra vẻ giận dữ:

“Tôi không hiểu các ông nói gì. Hẳn là do cửa xe? Chúng tôi bị một chiếc xe lạ đâm vào tại bãi đậu, vậy thôi. A, phải chi tôi biết tay nào đã tông vô xe tôi!”

Nhưng viên cảnh sát nhìn Garcin, vẻ khi dễ và khó chịu:

“Tôi biết ông đang nghĩ gì, thưa ông: tai nạn không có nhân chứng… Nhưng có đấy, ông ạ, có một nhân chứng: chính là nạn nhân. Tôi kể ông nghe chuyện xảy ra sau khi ông bỏ mặc nạn nhân bên lề đường. Anh ta chưa chết liền. Khoảng 15 phút sau, một xe hơi trờ tới và nhận ra nạn nhân. Anh ta vẫn tỉnh, nói: “Đôi vợ chồng người Pháp trên chiếc xe Renault màu trắng… Cả hai đã bước ra khỏi xe. Họ tiến về phía tôi… Nhưng rồi họ bỏ đi…” Nạn nhân sau đó đã qua đời tại bệnh viện.

(Phóng tác một truyện của Bellemare)

« Lùi
Tiến »