Xe hơi của Klaus Meyer lăn nhanh trên đường từ Francfort theo hướng tây tiến ra ngoại ô. Klaus Meyer, 45 tuổi, bác sĩ tại Francfort, đã cho xe chạy trên 160 km/giờ, bởi tại Đức tốc độ không bị giới hạn.
Ngồi cạnh Meyer là cô con gái lớn của ông, Ingrid, 21 tuổi, tóc vàng mắt xanh, như hầu hết người Đức. Trên băng sau là Annelies, 13 tuổi, em Ingrid. Lúc ấy là giữa trưa ngày 11-4-1980. Klaus Meyer nói với vợ trước khi lên xe: “Anh lái xe một vòng cho khuây khoả, một tiếng nữa sẽ trở về.” Hai cô con gái rảnh rỗi, theo bố dạo chơi. Tất cả dường như vô nghĩa, nhưng lại dẫn đến hậu quả khủng khiếp – mà người ta hay gọi là định mệnh…
Định mệnh đang đến dưới dạng một chiếc xe hơi khác chạy ngược chiều. Cũng như Klaus Meyer, Ludwig Hofmann cho xe chạy hết tốc độ, và ngồi cạnh ông cũng là cô con gái Carlotta Hofmann cùng tuổi với Ingrid, cũng tóc vàng mắt xanh. Phía sau là Gunter Goschen, 25 tuổi, hôn phu của Carlotta. Và họ cũng lên xe chạy chơi mà chẳng có lý do quan trọng đặc biệt nào. Klaus Meyer vượt qua một xe khác không có gì nguy hiểm. Nhưng xe này không thấy Klaus, và đúng lúc ấy lại muốn qua mặt xe phía trước. Vậy là hai xe tông nhẹ vào nhau, khiến xe của Klaus Meyer lao qua dải phân cách, đâm đầu trực diện đúng vào xe của Hofmann.
Cú va chạm thật khủng khiếp. Cả hai xe đều biến dạng, bốc cháy. Người ta lôi ra được bốn xác chết. Ba trên xe của Klaus Meyer: người cha, Ingrid cạnh ông, và Annelies ở phía sau. Trên xe Hofmann, người cha cũng chết ngay trên tay lái. Cạnh ông là Carlotta, phỏng toàn thân rất nặng, trong tình trạng nguy kịch. Hôn phu của cô, Gunter Goschen, là người duy nhất thoát nạn thật khó tin, chỉ với vài vết trầy sướt nhỏ.
Tội nghiệp nhất là bà Meyer, mất hết tinh thần, ngày hôm sau phải tới nhà xác nhận thi thể đã bị biến dạng của chồng và hai cô con gái. Người ta không dám để bà lại gần nhìn tử thi, mà chỉ để bà đứng tuốt đằng xa, nghe bà nghẹn ngào xác nhận: “Phải… đúng rồi.”
Trong khi ấy, Carlotta được mẹ và hôn phu chăm sóc, đang cố chống cự với tử thần. Toàn thân cô – kể cả khuôn mặt, tay, chân – đều quấn băng. Người ta chỉ nhìn thấy đôi mắt cô, nhưng mắt lại nhắm nghiền. Cô đang hôn mê.
Ít ra đó là bề ngoài. Bởi sự thật lại khác hẳn. Đây là một trong những tai nạn kỳ lạ nhất. Kẻ thoát nạn đang chống chỏi với tử thần trong bệnh viện Francfort lại chẳng phải là Carlotta Hofmann, mà là cô gái trong chiếc xe kia: Ingrid Meyer! Do một trùng hợp không thể tin nổi, hai cô gái đã văng qua cửa kính chắn gió xe hơi của nhau, đổi chỗ cho nhau… Do áo họ bị rách nát và cháy gần hết, khuôn mặt lại bị biến dạng, nên chuyện nhầm lẫn sau đó là điều có thể hiểu được. Bà Meyer đáng lẽ nhận ra sai lầm của mình khi nhận diện tử thi tại nhà xác, nhưng chuyện ấy đã qua…
13 tháng Tư, hai ngày sau tai nạn. Ingrid đã hồi tỉnh trong bệnh viện. Cô còn đang mơ mơ màng màng thì nghe giọng nói lạ:
— Cô ấy tỉnh rồi kìa…
— Em yêu, có nghe anh nói không? Gunther đây mà… Mọi việc ổn cả…
Trong đầu óc đang rối bời của Ingrid Meyer, cô biết chắc một điều: chẳng có gì ổn cả, ngược lại là khác… Cô cố ngồi dậy và la lên. Nhưng cô không thể làm bất cứ thứ gì, ngay cả đưa một ngón tay, quay đầu, mấp máy môi. Tuy nhiên cô có thể mở mắt chớp chớp…
Cô cảm thấy có một sai lầm đâu đó thật khủng khiếp… Gunther là ai vậy? Đúng lúc ấy một phụ nữ nghiêng đầu xuống bên cô:
— Carlotta, mẹ đây…
Cô đã nhận ra. Cô tên Ingrid, Ingrid Meyer, không phải Carlotta… Họ đã lầm cô với một người khác. Cô cố lắc đầu nhưng vô ích.
— Hình như cô ấy không nhận ra chúng ta.
— Phải gọi y tá mới được.
“Y tá”: vậy cô đang nằm trong một bệnh viện… Bỗng cô nhớ lại tất cả: xe chạy, cha cô và em cô… Cha và Annelies, họ đâu cả rồi? Và mẹ nữa, sao mẹ không ở đây?
Đúng lúc bóng áo trắng của y tá đến bên cô:
— Không có gì đáng lo, thưa cô Hofmann. Cô sẽ qua khỏi thôi.
Cô Hofmann?… với cố gắng tột cùng, Ingrid định lắc nhẹ đầu.
— Không được cử động!… Tuyệt đối không được cục cựa!… Tôi sẽ chích cho cô liều thuốc an thần.
Và chút xíu sau, Ingrid lại rơi vào cõi vô thức…
* * *
Ingrid Meyer dần dần nhớ lại. Đã bao lâu rồi? Một giờ? Một ngày? Làm sao biết được? Vẫn những con người ấy luôn ở bên cô: Hai kẻ lạ mặt tưởng cô là Carlotta Hofmann.
Cô mở mắt… Gunther Goschen, đang mải nói chuyện với bà Hofmann, không để ý đến cô.
— Không phải cháu muốn lôi thôi…
— Coi nào, Gunther!
— Chính xe của họ đã lao qua dải phân cách, đúng không? Chính do họ mà Carlotta của cháu xém chết…
Vừa nói anh vừa quay đầu lại phía giường… Ingrid vội nhắm mắt lại. Nên nghe anh ta nói tiếp. Đó là cách duy nhất để cô nắm được sự việc, dù có đau lòng cách mấy… Gunther tiếp tục:
— Chúng ta cũng vậy, chúng ta đau khổ…
— Không bằng họ đâu… Bà Meyer mất hết chồng con, không khéo bà chết theo họ mất.
Ingrid muốn ngồi phắt dậy, la lên. Vậy là cha và em cô đều tử nạn, còn mẹ cô đang đau khổ muốn chết… Gunther Goschen và bà Hofmann yên lặng, mỗi người như đang theo đuổi ý nghĩ của mình.
Rồi bà Hofmann thở dài:
— Bác muốn gặp bác sĩ của bà Meyer để hỏi thăm.
— Bác muốn hỏi gì?
— Nghe nói bà ấy xuống tinh thần quá lắm, người ta tin rằng không khéo bà ấy sẽ tự tử…
Ingrid Meyer giờ mới hiểu ra tình trạng của mẹ cô: Bà muốn tự tử vì tưởng rằng cô đã chết. Nếu bà biết cô còn sống, hẳn bà thay đổi ý kiến. Cô sẽ cứu bà… Nhưng không thể được. Ingrid Meyer không còn trên đời này nữa. Chỉ còn Carlotta Hofmann.
Với một cố gắng phi thường, cô hơi ngóc đầu dậy. Gunther và bà Hofmann cùng lúc nhận ra. Họ lao lại giường:
— Carlotta!
Ingrid Meyer đảo mắt nhìn trong tuyệt vọng. Mắt cô, phần duy nhất người ta nhìn thấy… Phải chi mắt cô màu đen hay hạt dẻ, hẳn cô không cần nói người ta cũng biết. Khổ thay, mắt cô lại xanh biếc giống hệt mắt Carlotta. Bà Hofmann lo lắng:
— Carlotta giãy giụa dữ quá. Phải kêu y tá.
Y tá tới ngay. Ingrid cố nhìn cô ta với ánh mắt khẩn cầu để cô đừng tiêm thuốc an thần. Nhưng vô ích. Câu sau cùng cô nghe được trước khi lại chìm vào cõi vô thức là của Gunther:
— Thật lạ: Cháu có cảm tưởng Carlotta muốn nói gì đấy…
* * *
Trên giường bệnh, Ingrid Meyer dần dần tỉnh dậy. Bà Hofmann và Gunther vẫn luôn canh chừng cạnh giường. Không nên cho họ biết cô đã tỉnh, kẻo họ lại gọi y tá tới chích thuốc ngủ. Cô suy nghĩ. Cô phải nói, nhưng hàm cô bị băng quấn chặt. Phải gỡ băng ra…
Cô thở ra hài lòng khi thấy mình có thể lắc nhẹ cánh tay phải. Cô đưa tay lên mặt, thật chậm để hai người kia không biết. Và, thình lình, cô giật phăng miếng băng ngang miệng. Gunther đã nhận ra và vội lao tới. Mặc dù yếu nhớt, cô gái vẫn kháng cự. Tất nhiên, Gunther giữ cô lại chẳng mấy khó khăn vừa lúc cô y tá nghe tiếng động chạy lại, nghiêng người xuống bệnh nhân. Nhưng Gunther đưa tay ngăn y tá:
— Coi kìa, tay cô ấy…
Ingrid Meyer hiểu ra: cô không gỡ được băng trên miệng mà lại làm tuột băng bàn tay phải. Gunther tiếp:
— … Bộ người ta sơn móng tay đỏ cho bệnh nhân sao?
— Anh đừng giỡn!
Gunther chỉ bàn tay với móng tay sơn đỏ của người bệnh:
— Không, tôi không giỡn. Carlotta rất ghét sơn móng tay.
— Nhưng bữa xảy ra tai nạn cô ấy sơn…
— Không! Tôi biết rằng không. Tôi cầm bàn tay cô ấy trước khi tai nạn xảy ra mà!
Tiếng bà Hofmann xen vào:
— Hãy thử gỡ băng mặt cô gái này.
— Nhưng thưa bà…
— Ít nhất băng quanh miệng… Cô ấy muốn nói!
— Chỉ bác sĩ mới có quyền.
— Vậy hãy đi tìm bác sĩ ngay!
15 phút sau, bác sĩ đến. Câu đầu tiên bệnh nhân thốt lên là: - Tôi là Ingrid Meyer…
* * *
Ingrid Meyer phải nằm bệnh viện thêm ba tháng nữa. Người ở bên cạnh giường cô kể từ ngày ấy chính là mẹ của cô, và lòng yêu thương chân thành cùng sự chăm sóc tận tình của bà đã cứu mạng sống của cô, và ngược lại, chính sự sống của cô đã cứu mạng cho mẹ cô. Đó cũng chính là những lời đầu tiên bà Meyer kêu lên khi hay tin cô còn sống và lao vào phòng bệnh:
— Cám ơn con, con đã cứu mẹ!
(Theo “La rescarpée” của Bellemare)