Vụ Án Mạng Hoàn Hảo

Lượt đọc: 2221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CON TIN KỲ LẠ

Carole, 22 tuổi, đang đi trên đường phố Paris. Đi đâu? Cô cũng chẳng biết. Để làm gì? Cô càng không hay. Carole sao vậy? Nếu có ai đặt câu hỏi, cô không thể trả lời…

Lúc ấy là 11 giờ trưa, ngày 17 tháng Sáu năm 1990, ngoài ra cô chẳng còn biết gì nữa. Thật ra, cô chỉ biết duy nhất một điều: Ngày hôm ấy không giống như những ngày khác.

Và quả cô không lầm. Vâng, Carole không lầm.

* * *

Vẫn trong trạng thái gần như vô thức, Carole đi đến một con đường yên tĩnh thuộc quận 12. Cách ít trăm mét trước mặt cô là tiệm bán đồ nữ trang “L’Éclat d’Or”. Bắt đầu từ đây, diễn biến rất nhanh…

Chiếc Peugeot 205 dừng lại trước cửa tiệm. Một thanh niên bước ra, với chiếc mũ trùm đầu và khẩu súng ngắn. Chỉ vài bước, gã xông vô tiệm, chĩa súng ngay người vợ chồng chủ tiệm. Gã đưa cho người phụ nữ chiếc bao plastic:

— Cầm lấy bao, bỏ hết đồ trong tủ kiếng vô trỏng! Còn lão già kia, đưa tay lên và đừng có la lối!

Giọng gã rắn đanh. Vợ chồng chủ tiệm run lẩy bẩy tuân lệnh gã.

Một phút trôi qua, và bỗng nhiên các sự kiện dồn dập xảy ra. Gã thanh niên liếc mắt nhìn qua cửa ra vào vẫn mở và văng ra tiếng chửi thề: một chiếc xe cảnh sát đang chầm chậm chạy sát lề đường. Không kịp quơ chiếc bao đầy đồ nữ trang, gã lao ra vỉa hè và đụng mạnh vào Carole, đúng lúc cô vừa bước tới, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô té xuống đất, còn gã thanh niên mất thăng bằng. Gã chĩa luôn mũi súng về phía cô:

— Cô gái! Đứng dậy đi với tôi ngay! Nhanh lên, đứng dậy!

Carole nhìn gã, miệng há hốc. Chẳng để ý gì đến mọi việc, cô vẫn ngồi trên vỉa hè, mắt mở lớn. Gã vội chụp cánh tay cô, kéo cô đứng dậy, đẩy bừa cô vô chỗ ngồi trước xe hơi, không quên luôn chĩa khẩu súng ngay đầu cô… Xe cảnh sát đã dừng lại cách gã khoảng hơn 10 mét. Gã quát:

— Dừng lại, không tôi bắn!

Gã lên xe, đóng cửa, và chiếc Peugeot 205 lao tới.

Trên đường phố Paris, rồi ngoại ô, chiếc Peugeot cứ thế chạy như bay trước xe cảnh sát, và ngày càng có thêm nhiều xe cảnh sát khác nối đuôi theo. Một vụ cướp không thành, một con tin, chuyện quá tầm thường? Nếu câu chuyện chỉ có thế thì đâu có gì đáng viết dài dòng. Ngay cả cuối cùng khi thảm kịch đã xảy ra, cũng chỉ lên truyền hình địa phương. Đó là chuyện xảy ra thường ngày nước nào cũng có, từ xưa đến nay.

Tuy nhiên, trong vụ này, mọi việc lại khác hẳn và chưa từng xảy ra…

* * *

Đã 11g30. Sĩ quan cảnh sát Philippe Brunel, người chịu trách nhiệm tại quận 12, ra khỏi xe hơi. Chung quanh ông, nhiều xe cảnh sát vây quanh khu đất rộng Ivry, mà cuối khu đất là một căn nhà bỏ hoang. Chính tại đó, tên côn đồ ẩn náu cùng con tin của gã.

Brunel biết ông đang vây bắt ai. Chiếc Peugeot 205 mới bị đánh cắp khi hôm ở Beauvais; theo cảnh sát, kẻ cắp chính là Patrick Bénoni, vừa vượt ngục cách nay hai ngày. Gã bị xử 15 năm tù do đã gây ra một loạt các vụ cướp. Gã bị coi là thành phần cực kỳ nguy hiểm. Đặc điểm là gã có học: đã tốt nghiệp kỹ sư, nhưng do không tìm được việc làm, gã lao vào con đường cướp bóc.

Sau khi lọt vào căn nhà hoang, Patrick Bénoni quay sang cô gái.

Cô đang ngồi trên một đống gạch vụn:

— Nào, đi một vòng quanh nhà coi!

— Không!

— Mày cứng đầu hả? Đi không tao táng cho bây giờ!

— Táng thì táng!

Lần đầu tiên Patrick để ý đến con tin của gã: Cô tóc vàng, hơi cao và gầy, với đôi mắt đẹp xanh biếc. Cô không thiếu vẻ duyên dáng, nhưng nơi cô có vẻ gì đó dễ đổ vỡ và thậm chí bệnh hoạn.

— Cô vừa nói gì?

— Tôi nói: “Táng thì táng!”- Bộ cô muốn chết hả?

— Phải, nếu anh thích…

— Nhưng… cô đẹp mà!

— Tốt đẹp quái gì! Chẳng tốt. Chẳng đẹp gì hết… Có điều tôi không đủ can đảm để tự tử, vậy nếu anh giết tôi chính là đã giúp tôi…

Về phần cô gái bị bắt làm con tin, Brunel không có một thông tin nào. Patrick không cố ý tìm cô, cô tình cờ đi ngang, vậy thôi. Ông cầm loa phóng thanh:

— Ra ngay, Patrick Bénoni! Anh không có cơ may nào đâu!

Không có tiếng trả lời.

— Đừng làm tình hình thêm nghiêm trọng! Anh đang bị truy nã khắp nơi. Nếu anh thả con tin, anh sẽ được xét khoan hồng, nếu không, đừng trách…

Lần này, có câu trả lời: một tiếng cười vang lên từ trong căn nhà hoang, tiếng cười điên loạn, kéo dài, rồi giọng nói:

— Đừng tưởng tao là thằng ngốc! Tao sẽ đi ra cùng với cô gái và lại lên xe hơi. Hễ thấy có gì khác, tao tặng ngay cô bé một viên đạn!

Sĩ quan cảnh sát Brunel không nói thêm. Ông ra lệnh mọi người để mặc hai người trở ra. Đừng làm bất cứ điều gì có thể gây nguy hiểm cho cô gái. Cần theo dõi họ từ xa và can thiệp sau, khi có cơ hội thuận tiện nhất.

Mọi người quanh căn nhà hoang ngồi chờ đợi rất lâu, trong không khí căng thẳng. Nhưng không ai có thể tưởng tượng điều gì đang diễn ra trong nhà, bởi sự việc vượt ra ngoài tưởng tượng của bất cứ ai.

* * *

Patrick Bénoni buông tay cô ra. Với cử chỉ bất ngờ, hắn giật chiếc mũ trùm đầu xuống. Đó là một thanh niên tóc nâu với gương mặt không đến nỗi khó coi nếu không có bộ râu ba ngày không cạo và đôi mắt đỏ kè vì mất ngủ.

— Hừ! Một đứa con gái tuyệt vọng! Thế quái nào mà ta lại tóm phải một đứa con gái đang muốn tự tử! Số con rệp chắc! Này, cô gái, như vầy, trước khi gặp tôi, cô đang tính tìm chỗ nhảy xuống sông hả?

— Có thể… Tôi cũng không rõ nữa… Tôi không tính gì hết…

Và cô gái bật khóc nức nở… Patrick Bénoni kinh hoảng. Không, không được hoảng sợ! Phải trấn tĩnh lại, phải làm sao cho cô gái lên tinh thần. Đó là cơ may duy nhất cho gã thoát khỏi nơi đây. Và, bên trong căn nhà hoang bị cảnh sát vây tứ phía, gã bắt đầu xuống nước, nói năng nhỏ nhẹ với cô gái. Bởi gã đã rơi vào tình huống không thể lường trước, một nghịch lý: Gã phải thuyết phục sao cho cô gái thèm sống, bởi gã cần một con tin bình thường, một cô gái run lẩy bẩy, năn nỉ gã đừng giết, để làm lá chắn cho gã.

— Này, cô tên gì?

— Carole.

— Cô bao nhiêu tuổi?

— Hai mươi hai.

— Vậy Carole, chuyện gì đã xảy ra với cô? Người yêu phụ bạc cô phải không?

— Phải, nhưng không chỉ nhiêu đó…

— Còn gì nữa?

— Tất cả!…

— “Tất cả” nghĩa là sao?

Carole càng khóc tợn:

— Tất cả là tất cả! Chẳng ăn thua gì! Tôi chết phứt đi cho rồi! Tôi là đồ chẳng ra gì! Mọi người đều chẳng ra gì! Cuộc sống chẳng ra gì! Tôi muốn chết!

Gã thanh niên nghiến răng, dằn cơn giận. Gã muốn thẳng cánh quất cho cô gái hai cú bợp tai, nhưng hậu quả sẽ… Phải kiên nhẫn. Hết sức kiên nhẫn… Phía ngoài, có tiếng động của những nhân viên cảnh sát. Gã bắn một phát chỉ thiên. Mọi người lùi lại nấp sau xe hơi. Gã quay sang cô gái:

— Chết thì cũng được thôi. Nhưng vào lúc này thì không nên; có thể sắp xếp mà!

— Không sắp xếp gì hết! Chẳng ăn thua gì!

— Chúa ơi! Cô mới hai mươi hai tuổi! Cô còn cả tương lai ở phía trước!

— Tôi không tin tương lai!

Patrick Bénoni tức muốn phát điên. Gã không có lựa chọn nào khác. Gã phải dùng bạo lực cưỡng bức cô gái này đi theo gã. Một kẻ như gã phải biết ước lượng tình hình và biết tự chủ… Chỉ có điều tất cả chỉ thành công đối với kẻ sợ chết. Nhưng với với một con mụ điên muốn tự tử! Mụ dám đoạt súng, rồi bắn vô ngực mình lắm!

Patrick Bénoni gượng mỉm cười… Cuối cùng gã đã nghĩ ra cách thuyết phục cô gái:

— Cô không tin ở tương lai sao?

— Không.

— Cô có bao giờ nghĩ đến chuyện gì đang xảy ra không?

— Tôi không hiểu.

— Vầy nè: Cách nay 15 phút cô đang ở trên đường và tự hỏi mình làm cách nào đi tới sông Seine, còn tôi, lúc ra khỏi tiệm nữ trang, vô tình đụng phải cô và bắt cô làm con tin. Cô có thể đoán trước điều này không?

— Không, tất nhiên…

— Như vậy, nói về tương lai, không ai có thể tiên đoán và biết đâu hạnh phúc lại rơi trúng đầu cô giữa lúc cô không chờ đợi nhất!

Yên lặng một lát… Lần đầu tiên cô gái tỏ ra suy nghĩ. Cuối cùng, cô thốt lên, giọng nghi hoặc:

— Tôi chưa nghĩ đến điều này…

Vậy là, trong suốt 45 phút, Patrick Bénoni ra sức lý luận. Gã sợ cảnh sát hạ lệnh tấn công do tưởng gã đã giết con tin, nhưng không. Gã tập trung hết tài hùng biện, nhờ trời gã nói chuyện không đến nỗi tồi… Carole dần dần cảm thấy bị thuyết phục, nét mặt cô thay đổi, không còn vẻ bất cần đời như lúc ban đầu. Gã nắm cánh tay cô gái:

— Nào, đi thôi! Cô đi trước!

— Tôi… tôi sợ…

— A! Rốt cuộc cô sợ! Thế thì tốt!

Và vài phút sau, Patrick ra khỏi căn nhà với cô gái làm lá chắn. Lúc này cô run lẩy bẩy và thét lên nghe chói tai.

* * *

Patrick Bénoni tiến về phía chiếc Peugeot 205. Gã la lớn:

— Ai ở đâu đứng yên đó! Lộn xộn tao bắn liền!

Carole hoàn toàn hoảng sợ:

— Hãy nghe lời anh ta, xin các người, không anh ta giết tôi mất!

Brunel ra lệnh ngắn gọn:

— Để họ đi.

Luôn đẩy cô gái phía trước, Patrick Bénoni chui vào xe hơi và rồ ga hết cỡ. Cuộc truy đuổi kéo dài có mấy giây đồng hồ. Với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, Carole mở cửa xe và lăn người ra ngoài… Hoàn toàn bị bất ngờ, Patrick Bénoni không kiểm soát được tay lái. Lúc gã bình tĩnh trở lại thì đã quá trễ: Một chiếc xe cảnh sát đã vượt lên chặn đầu xe của gã. Gã cố tránh qua, nhưng những phát đạn đã vang lên, và gã gục xuống tay lái… Brunel nhào ra khỏi xe: Hai viên đạn trúng đầu đã kết liễu đời tên cướp. Brunel tiến về phía cô gái, cô đang đứng dậy, rõ ràng không hề hấn gì.

— Sao? Cô không việc gì chớ?

Carole nhìn ông. Mặc dù vừa trải qua biến cố, dường như cô đã tự chủ được:

— Không sao, cám ơn…

— Xin khen ngợi cô. Tôi hiếm khi thấy một cô gái can đảm và bình tĩnh như cô.

Carole mỉm cười:

— Tại tôi muốn sống!

(Theo “L’envie de vivre” của Bellemare)

« Lùi
Tiến »