Chiếc xe hơi sang trọng dừng lại trước cổng ngôi biệt thự lộng lẫy gần Boston. Tài xế mở cửa xe, cúi đầu:
— Thưa bà, chúng ta đã đến nơi.
Trong xe, một giọng nói giận dữ đáp lại:
— Bấm chuông, Walter! Ở tuổi tôi mà phải đi bộ vô trong ấy hả?
Tài xế nhăn mặt, vâng lời. Cánh cổng mở hé và người gác cổng nói gì đó với tài xế, và tài xế lại đến gần xe hơi:
— Bà thứ lỗi, nhưng người gác cổng không cho xe hơi chạy vô.
— Một tên gác cổng mà dám ra lệnh? Bộ đây là nhà tù sao? Anh coi lại xem có đúng chỗ không?
— Thưa bà đúng. Ở cổng có ghi “Nhà an dưỡng Chim Hoạ mi”.
— An dưỡng! Làm như tôi bị bệnh không bằng!
Walter lại nhăn mặt. Anh làm tài xế cho vợ chồng June và Harold Winter, vâng lệnh họ đưa bà mẹ của Harold tới đây vì bà già 79 tuổi này ngày càng gây khó chịu cho mọi người và làm những điều ngốc nghếch. Anh có thể cứ việc bỏ rương quần áo và bà già xuống đây, mặc bà xoay xở. Nhưng anh vẫn ôn tồn:
— Bà có thể vịn tay tôi, tôi sẽ dẫn bà vô phòng tiếp tân, rồi tôi quay lại xe mang đồ vào sau.
Bà Winter “hừ” một tiếng, xuống xe, te te đi vô biệt thự, quát người gác cổng:
— Anh gác tù phải không? Tại sao không mang đồ giúp tôi?
Người gác cổng không trả lời, nhưng khi bà già đã vô phòng tiếp tân, anh hỏi nhỏ tài xế:
— Bà già khó chịu quá hả?
— Hẳn vậy. Chủ tôi đưa bà đến đây theo lời khuyên của bác sĩ…
— Ủa!
— Tháng trước, bà xém giết chết đứa cháu nhỏ khi làm bánh sandwich lại nêm thêm thuốc chùi đồ đồng. May mà bác sĩ cứu kịp.
Bà ta ngày càng lú lẫn. Có điều bà rất giàu.
— Bà ta mà lộn xộn nhốt lại là xong, khó gì!
— Khó đấy. Có cả một đống luật sư sau lưng bà, bọn cá mập ấy. Và bà ta nói thẳng thừng, nếu bà bị nhốt, bà sẽ kiện con cháu bà ra toà do muốn chiếm đoạt gia tài nên viện cớ bà bị điên.
— Thiệt là rắc rối. Nhưng rốt cuộc bà ấy có điên hay không?
— Tuỳ lúc. Riêng tôi, tôi chẳng hiểu gì ráo, bà ấy làm tôi sợ. Cả ngày bà ấy hết đi lễ lại ra nghĩa địa, chăm cho người chết hơn là người sống.
Bà Lynn Winter đã được dẫn vô phòng riêng. Bỗng bà nổi giận quắc mắt nhìn các cô y tá, nhìn giám đốc nhà an dưỡng, quát:
— Phòng ốc gì mà như vầy? Bộ cho tôi ở phòng đầy tớ hả?
Tuy nhiên đó là một căn phòng đầy đủ tiện nghi với nhà tắm, căn bếp nhỏ, máy thu thanh và màn cửa bằng vải hoa. Một bác sĩ được mời đến. Ông còn trẻ, gương mặt cởi mở và dễ có cảm tình, giọng từ tốn:
— Bà Winter, bà mới tới nên bị mệt…
— Tôi chẳng mệt chút nào. Tôi muốn nói tôi chẳng có việc gì mà phải ở đây và tôi cần về nhà ngay. Tôi có bổn phận chăm sóc nấm mộ cho chồng tôi. Hai ngày nữa là ngày giỗ ông ấy rồi.
— Tôi có thể khám bệnh cho bà được không?
— Tôi không hề bệnh hoạn!
— Hẳn là vậy, nhưng đó là quy tắc ở đây.
— Ra thế. Khám lẹ lên!
Bác sĩ lập mưu:
— Bà có vẻ hoàn toàn khoẻ mạnh. Nhưng nếu bà muốn tôi cấp giấy chứng nhận, bà phải cho phép tôi khám kỹ.
Rồi ông vừa khám bệnh vừa nói chuyện với bà, cuối cùng lấy cớ cho bà uống thuốc bổ, ông thêm ít giọt thuốc vô ly nước chanh của bà. Đợi bà ngủ yên đâu đó, bác sĩ nói chuyện với giám đốc:
— Tôi không rõ tại sao ông nhận bà Winter. Chắc chắn bà ta rất khó chịu, nhưng có điều hoặc bà ta cần một bác sĩ tâm thần và nơi ở đặc biệt, hoặc bà ta cứ việc sống ở nhà. Bà ta sẽ gây ra cho chúng ta nhiều rắc rối nếu phải dùng đến sức mạnh để giữ bà ta ở lại đây.
— Gia đình bà trả rất nhiều tiền… Bà ta còn có vị trí trong một số hoạt động xã hội. Chúng ta sẽ giải quyết các vấn đề phát sinh.
Nhưng cả bác sĩ lẫn giám đốc nhà an dưỡng Chim Hoạ mi đều không thể ngờ vấn đề phát sinh đối với bà già 79 tuổi, triệu phú đô-la đó, khi vào 6 giờ sáng hôm sau bà tuyên bố:
— Mọi người cấm tôi ra khỏi phòng phải không? Được lắm! Tôi bị tù ở đây phải không? Được lắm! Vậy hãy dẫn tôi đến gặp bọn “cớm”, tôi có nửa tá vụ giết người cần thú tội! Ấy là chưa kể vụ mới đây!
Viên bác sĩ trẻ đưa tay cản đường bà Winter với nụ cười hoà giải:
— Nào, nào, đừng nói vậy thưa bà, chúng tôi sẽ giải quyết!
— Ông bạn trẻ, tôi không giận lẫy ông bạn đâu. Tôi biết rõ tại sao tôi vô đây. Con gái và con rể tôi sợ scandal bởi tôi muốn đầu độc con chúng nó chớ gì. Ai cũng muốn coi đó là một sự lầm lẫn của tôi, chứng tỏ tôi đã lú lẫn rồi. Không đâu. Thằng bé nhăn mặt, nhưng tôi vẫn bắt nó ăn hết chiếc bánh. Có điều nhiều bác sĩ đến kịp thời, cho nó ói ra nên mưu kế của tôi không thành…
— Thôi thôi, tôi xin bà!
— Đừng làm bộ. Tôi không điên đâu. Đưa điện thoại đây để tôi gọi cảnh sát. Đã muốn scandal thì cho scandal luôn!
— Có ai nói gì bà đâu…
— Đã hơn 30 năm nay rồi, nếu tôi chết thì còn ai nói ra sự thật nữa. Để tôi giải thích cho bác sĩ hiểu. Theo thứ tự, trước hết là cha tôi, Jackson Clark. Ông chết bất đắc kỳ tử vào lúc chỉ có mình tôi săn sóc ông. Rồi đến cha mẹ chồng tôi, ông Alphaeus và bà Louisa Winter cách nay 37 năm. Cả hai chết cách nhau ít ngày, trong trường hợp lạ lùng, nhưng chẳng ai để ý gì. Tiếp đó là bà chị tôi, Lorena, lúc bà ấy 53 tuổi, việc xảy ra sau đó 13 năm. Và rồi tôi phải chờ khá lâu, đến 20 năm, trước khi khiến cậu em Clinton của tôi biến mất. Người ta cho rằng Clinton bị truỵ tim mạch. Cuối cùng là chồng tôi, Edouard, mới năm rồi. Tất cả bọn họ được chôn trong nghĩa trang của gia đình. Trừ Roy, thằng lỏi vừa rồi. Nó mới ba tuổi ranh mà thoát được tay tôi. Hừ!
Bác sĩ vẫn nghĩ mình đang nghe một người điên và ông tìm động cơ của lời thú tội ghê gớm ấy:
— Bà Winter, bà tự buộc tội mình giết sáu người để hòng ra khỏi đây là hoàn toàn vô ích. Nếu cảnh sát nghe được, tin bà, nhốt bà vô tù thì sao? Nếu bà muốn, tôi sẽ liên hệ với gia đình bà để giải quyết…
— Ông chỉ là một tên ngốc. Đối với tôi thế là đủ rồi. Nếu không cho tôi gọi cảnh sát tôi sẽ điện thoại cho luật sư của tôi.
Bác sĩ không còn cách nào khác hơn là nhìn bà già mang mắt kiếng vào, tìm trong sổ tay của bà, quay số điện thoại. Và ông ngẩn người theo dõi cuộc nói chuyện:
— Stenson hả? Tôi đây. Hãy nghe đây, và làm theo lời tôi. Trước hết hãy tới chỗ tôi, nhà an dưỡng “Chim Hoạ mi” chết tiệt, nhớ mang theo giấy tờ tôi ghi chép bỏ trong két sắt của ông. Tiếp đó báo với công chứng viên rằng tôi có ý nói với ông ta về sáu người trong gia đình tôi mà tôi đã đầu độc chết. Cấm không được tiết lộ với con gái và con rể tôi. Nhanh lên. Từ chỗ ông đến đây mất hai giờ. Tôi muốn buổi trưa nay ông phải có mặt tại nhà an dưỡng, cùng với công chứng viên.
Bà Winter bỏ điện thoại xuống, tay không hề run:
— Tôi khoái vậy đấy. Ông biết không, thời bây giờ khó đánh thuốc độc lắm. Thời cha tôi, mua thạch tín dễ ợt. Đừng nhìn tôi như thế. Bộ ông ngạc nhiên lắm hả? Tôi phải làm vậy mới chiếm được trọn vẹn gia tài chớ…
* * *
Qua xét nghiệm pháp y, ba trong số các tử thi được khai quật có dấu hiệu nhiễm độc thạch tín. Các tử thi khác do chôn đã quá lâu nên kết quả không thể xác định, tuy nhiên trường hợp độc tử kỳ lạ của những người này khiến người ta không khỏi đặt nghi vấn.
Chính vào lúc ấy, bà Winter lại phủ nhận lời thú tội trước đây của mình: “Tôi tốt bụng, tôi yêu mến gia đình tôi. Tôi chẳng có lý do gì để giết họ. Tôi đặt hoa trên mộ họ mỗi năm, cầu nguyện cho họ và tôi chẳng biết gì về thạch tín cả. Cháu tôi ấy à? Đó là một tai nạn, tôi cầm lộn chai thuốc, do tuổi già mắt kém… ”.
Tuy nhiên trước các chứng cứ cũng như lời khai của viên bác sĩ trẻ, nhân chứng ban đầu nghe thủ phạm tự thú, bà Lynn Winter bị kết án tù chung thân ở độ tuổi 82. Và khó ai ngờ bà sống thêm 11 năm trong tù trước khi nhắm mắt xuôi tay.
(Dịch từ “La bonne et longue vie de Mrs Winter” của Bellemare)