Vụ Án Mạng Hoàn Hảo

Lượt đọc: 2224 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CUỘC TRẢ THÙ NGỌT NGÀO

Paola Ambrosio liếc nhìn quanh ngôi biệt thự. Sự sang trọng không làm cô ấn tượng bởi cô cũng có tài sản chẳng đến nỗi tồi, nhưng phải nói rằng ngôi biệt thự được trang trí tuyệt hảo, không còn chỗ chê. Nhà riêng của Carlo Albertini, nơi cô bước đến vào cận dịp Noel năm 2000 quả là lộng lẫy và lịch sự. Cũng chẳng mấy ngạc nhiên, vì Carlo Albertini là một trong những tỉ phú hàng đầu của nước Ý.

Không phải ngẫu nhiên mà Paola Ambrosio bước vào đây. Và cô tin chắc tấm ảnh của cô gởi đến chủ biệt thự trước đó khiến ông ta phải đích thân tiếp đón cô. Vừa lúc cửa mở: Chính là Carlo Albertini.

Đó là một người đàn ông trạc tứ tuần, rất quyến rũ với dáng dấp thể thao, nét mặt cương nghị và tóc ở hai bên thái dương sớm đổi màu muối tiêu. Nhưng lúc này, hình như chủ nhà là người ngạc nhiên hơn khách. Ông ta lùi lại một bước, miệng há rộng:

— Cô Verga?

— Phải. Chính tôi. Sao ông nhìn tôi dữ vậy?

— Xin lỗi, nhưng nhìn cô còn giống hơn cả trong tấm hình mà cô đã gởi.

— Giống à? Ông nói giống ai? Tôi đến đây để xin làm một chân hầu phòng theo như báo đăng ông cần người giúp việc.

— Mong cô thứ lỗi. Nhưng cô giống vợ tôi đến đáng ngạc nhiên.

Vợ tôi mới qua đời cách nay nửa năm.

— Vợ ông?

Paola Ambrosio mở to đôi mắt xanh biếc ra vẻ kinh ngạc. Đó là một bi kịch mà cô đã biết hết, hay gần hết, về vụ Angela Albertini, tên thời con gái là Ambrosio, tự tử. Angela chính là chị ruột của cô. Cô còn giữ trong xắc tay lá thư cuối cùng của chị mình, với nội dung: “Carlo là một con quỉ. Chị sợ lắm. Tất cả mọi người sẽ đều tin rằng đó là một vụ tự tử, nhưng chính hắn sẽ giết chị. Trong trường hợp này, chị mong em hãy trả thù cho chị.”

Trả thù cho Angela, đó là ý đồ của Paola Ambrosio. Vì vậy cô đã rời nước Mỹ nơi cô đang sống, mang theo một lọ nhỏ cyanure trong xắc tay, cùng với lá thư.

Giữa nhà tỉ phú và cô Verga-giả-danh, cuộc đối thoại vẫn tiếp tục:

— Vấn đề không phải là người hầu phòng. Tôi nghĩ cô xứng đáng hơn thế nhiều…

— Tuy nhiên đó mới là công việc của tôi. Tôi đã đọc trên báo.

Mong ông nhận tôi vào làm việc…

Paola Ambrosio làm bộ mở xắc tay. Carlo Albertini chặn ngang:

— Tôi tin cô… Nhưng tôi muốn đề nghị cô đảm nhận một việc khác. Cô có thể vui lòng làm nhiệm vụ giống như một người quản gia không?

— Tôi sẽ phải làm những gì?

— Tôi… tôi phải tiếp rất nhiều khách khứa, nhất là trong dịp Noel và Tết. Cô có thể ở bên tôi để giúp tôi tiếp khách. Như vậy sẽ giúp tôi tự tin hơn, và cũng đỡ mệt hơn. Tôi tuy trông bề ngoài như vậy nhưng thiếu tự tin.

— Người ta có thể nghĩ ông mới… đổi vợ.

— Tôi sẽ công bố rõ mọi chuyện. Cô yên tâm, không thể có hiểu lầm.

— Nếu không hiểu lầm và tiền lương kha khá…

* * *

Ba ngày đã trôi qua, Paola Ambrosio vẫn chưa ra tay. Cô chỉ quan sát và tìm hiểu. Mục đích của cô, thực ra không phải chỉ là khử Carlo Albertini; cô muốn trước hết phải biết rõ chị mình đã chết như thế nào. Đã tới lúc dò la qua vô số những gia nhân, và cô chọn Lisa, người hầu phòng của chị mình trước đây.

— Bà Albertini tội nghiệp. Hình như bà ấy rất giống tôi… Sao bà ấy lại qua đời khi tuổi còn trẻ vậy nhỉ?

— Bà ấy tự tử. Thật là một nỗi đau lớn cho tất cả chúng tôi.

— Nhưng sao bả lại tự tử? Bà ấy gặp chuyện buồn?

— Không. Trầm cảm thình lình. Bác sĩ nói thế. Bà ấy uống nguyên cả một ống thuốc ngủ, để rồi không bao giờ tỉnh dậy nữa.

— Ông Albertini có khi nào ngoại tình không?

— Không đời nào! Sao cô nghĩ kỳ vậy?

Và Lidia bỗng tỏ ra nghi ngờ:

— Cô đặt ra những câu hỏi này để làm gì?

— Không, không có gì. Chẳng qua tôi tò mò.

— Này, tôi không thích những kẻ tò mò tọc mạch.

Paola Ambrosio không hỏi thêm. Tuy nhiên cô hầu phòng đã nói dối. Carlo Albertini, ít ra trong những tháng cuối cuộc đời của vợ mình, đã có một người tình. Chị cô, Angela, đã nói đến rất nhiều trong những bức thư gởi cho cô: “Chị không biết tên cô ta. Chị chỉ biết cô ta có họ Josefa. Đó là một cô gái tầm thường, có mái tóc nâu, dài, luôn trét son phấn đầy mặt. Cô ta đầy vẻ tự mãn. Gần như bữa nào cổ cũng tới đây. Mới hôm qua, Carlo nói với chị: ‘Chẳng mấy lúc Josefa sẽ là chủ ngôi biệt thự này đấy’…”

Umberto, người tài xế, có vẻ dễ khai thác hơn là cô hầu phòng. Lý do đơn giản: Anh ta nổi tiếng là người hay chạy theo các cô gái duyên dáng, và Paola Ambrosio hẳn không phải ngoại lệ.

— Sao, cô nói gì? Vào buổi chiều ấy à?

— Nói thiệt, tôi không tin đàn ông lắm. Anh có nhớ chuyện gì đã xảy ra với bà Albertini không?

— Bà Albertini? Có liên quan gì?

— Nghe nói chồng bà ấy có bồ. Một cô Josefa nào đấy.

— Nhưng cô muốn nói tới ai kìa?

— Giữa chúng ta, anh có thể nói thẳng. Umberto, bộ anh không tin tôi sao?

— Tin chớ, có điều tôi không hiểu…

— Cô gái tóc nâu son phấn quá trời ấy. Hẳn anh phải có lần thấy cô ả. Hầu như ngày nào cổ cũng tới đây mà. Có khi anh còn lái xe chở cổ không chừng.

Nét mặt Umberto bỗng nghiêm hẳn. Không còn nụ cười cầu tài thường nở trên môi nữa. Cũng không còn vẻ tán tỉnh của anh chàng mê gái nữa. Anh tỏ ra còn khó chịu hơn cả cô hầu phòng: “Cô nói cái quái quỉ gì vậy?”

Paola Ambrosio không hỏi thêm. Cô bối rối khi rời Umberto. Mọi diễn biến hoàn toàn không như cô mong đợi. Ngược lại là khác, khiến cô mất phương hướng. Không những chẳng biết thêm được gì, cô còn thiếu điều bị lột mặt nạ. Lidia và Umberto là những người làm thuê trong nhà, xứng đáng được trả công khi từ chối trả lời những câu hỏi liên quan đến ông chủ khiến cô không dám hỏi sâu hơn. Vậy nên chăng chuyển liền sang hành động? Hay rán chờ thêm vài hôm nữa, vì đằng nào cũng năm hết Tết đến nơi rồi?

Paola suy nghĩ khi rời người tài xế, bước trở vào lại ngôi biệt thự. Nhưng cô đã tự hứa chỉ hành động sau khi biết rõ sự thật. Và cô thừa nhận mình chưa biết thêm chút xíu nào từ khi đặt chân tới đây.

Vừa lên hết mấy bậc thềm, tiếng gọi sau lưng khiến cô giật mình:

— Cô Verga, mời cô theo tôi vào phòng khách.

Paola Ambrosio biết lẽ ra cô nên bỏ chạy, nhưng giọng nói oai nghiêm của nhà tỉ phú như ra lệnh khiến cô không thể không nghe theo. Chờ cô bước vào phòng, ông ta khoá cửa cẩn thận, xong mới lên tiếng:

— Mời cô ngồi. Chúng ta sẽ nói chuyện thẳng thắn.

Paola cảm thấy hết sức bối rối. Linh cảm cho cô biết mình đã bị lật tẩy. Cô cố nhớ lại kế hoạch tự bảo vệ mà cô từng tưởng tượng một khi lâm vào trường hợp này: Cô là nữ phóng viên một tạp chí Mỹ, nhận lệnh điều tra vụ mất tích của vợ nhà tỉ phú. Kế hoạch trả thù của cô bay đâu mất tiêu. Tất cả những gì cô mong vào lúc này là bị tống cổ ra khỏi phòng khách, để cô rời khỏi nước Ý một cách an toàn.

Carlo Albertini ngồi xuống ghế đối diện, nhìn ngay cô với ánh mắt nghiêm nghị:

— Bây giờ, chúng ta nói chuyện đàng hoàng. Tôi muốn tự cô nói ra cô đến đây để làm gì.

— Để xin việc… Tôi chẳng hiểu gì cả.

— Nếu vậy, tôi không cần thiết phải nói với cô tại sao chị cô lại chết.

Paola như nghe một luồng khí lạnh chạy ngang sống lưng.

Nhưng cuối cùng cô cũng lên tiếng, hơi lắp bắp:

— Vậy… ông biết… tôi là ai?

— Hẳn nhiên. Cô là Paola Ambrosio, em gái của Angela, vợ tôi.

— Cô hầu phòng đã nói lại với ông?

— Cô hầu phòng nào? Tôi biết rõ ngay từ trước khi cô tới đây. Vừa nhận được thư và hình của cô, tôi lập tức nhờ thám tử tư điều tra. Tôi nhận đầy đủ mọi thông tin cần thiết chỉ sau 24 giờ.

— Vậy… khi gặp tôi lần đầu, ông đã biết hết?

— Rằng cô là ai và cô đến đây để làm gì? Phải, tôi biết.

— Tuy nhiên ông vẫn tự đặt mình vào hiểm hoạ? Nhưng… tại sao?

— Từ khi Angela qua đời, cá nhân tôi coi sống chết không mấy quan trọng. Vả tôi nghĩ cô sẽ chưa hành động khi chưa biết rõ sự thật.

— Tôi không hiểu.

— Bởi cô đã lầm lẫn ngay từ đầu. Xin lỗi, tôi đã đọc lá thư Angela gởi cho cô mà cô để trong xắc tay. Angela tội nghiệp! Câu chuyện về cô gái có mái tóc nâu dài, mặt đầy son phấn ấy, ôi, thật đáng thương! - Ông muốn nói đó là nhân vật do chị tôi tưởng tượng ra?

— Phải. Có khi nào cô tự hỏi tại sao chúng ta lại chưa bao giờ gặp nhau hay không? Mặc dù chúng ta là anh rể em dâu?

— Bởi ông cấm chị tôi. Angela đã viết thư cho tôi nói ông không thích gặp những người bà con bên vợ. Và chị đã tha thiết yêu cầu tôi đừng nhắc tới chuyện này.

— Thì ra vợ tôi viết vậy. Còn với tôi, Angela đơn giản nói gia đình chẳng còn ai. Trước khi thám tử báo cáo về cô, tôi hoàn toàn không biết có cô trên cõi đời này. Tôi chẳng hay biết gì về những lá thư của vợ tôi. Hẳn Angela đã giấu tôi.

— Nhưng tại sao? Điều này thực vô nghĩa.

Carlo Albertini buông tiếng thở dài. Ông bỗng tỏ ra mệt mỏi:

— Cô đã không tin khi nói rằng điều này thực vô nghĩa. Làm sao Angela có thể làm việc có ý nghĩa, khi cô ấy bị điên?

— Điên!

— Tâm thần phân liệt và chứng lo cuồng bị ngược đãi… Căn bệnh được phát hiện sau đám cưới của chúng tôi không lâu. Tôi đã mời những giáo sư giỏi nhất của nước Ý, và cả của thế giới. Không ai cho tôi tia hy vọng nhỏ nhoi nào. Bệnh của Angela cứ thế phát triển cho đến một hôm cô ấy tự kết liễu đời mình mặc dù mọi đề phòng.

— Không thể như vậy được!

— Tôi biết cô nghĩ gì: nếu đó đúng là sự thực, rồi cô sẽ từ từ hiểu ra. Tôi đã tốn biết bao nhiêu tài sản để cố giữ cho cô ấy có vẻ ngoài bình thường. Bác sĩ, y tá luôn ở bên cạnh vợ tôi. Khi cần tiếp khách, họ cho cô ấy dùng thuốc thích hợp và không ai nhận thấy điều gì bất thường… Về phần các gia nhân, họ đều biết. Nhưng tôi trả họ đủ tiền để họ giữ im lặng. Hẳn cô cũng rõ điều này.

Paola Ambrosio khó trấn tĩnh tinh thần trước những gì nhà tỉ phú vừa tiết lộ. Một câu hỏi đến tự nhiên:

— Tại sao ông lại làm như vậy?

— Hẳn cô dễ dàng nghĩ rằng tôi sợ scandal, do vị trí xã hội của tôi. Nhưng thật ra còn lý do khác quan trọng hơn. Tôi muốn hình ảnh của Angela không bị vấy bẩn dưới mắt mọi người. Tôi rất yêu chị cô.

Paola yên lặng. Sau một lúc lâu, Carlo Albertini ngập ngừng lên tiếng:

— Xin lỗi, nhưng thám tử đã cho tôi nghe hết về cô. Tôi biết cô đã ly dị và không có con. Như vậy, cô không có việc gì phải trở về Mỹ gấp… Cô có thể vui lòng ở lại đây thêm một thời gian nữa hay không? Ít ra là qua năm mới? Sự hiện diện của cô sẽ… an ủi tôi rất nhiều.

Paolo Ambrosio đã đồng ý. Thậm chí không phải sau Tết, mà là ở lại luôn, vì sau đó cô đã… thành hôn với Carlo Albertini.

Phải chăng đó cũng là điều Angela tội nghiệp đã tiên đoán khi gọi cô em mình tới, với lý do để trả thù? Có thể Angela đã tưởng tượng trước đoạn kết của câu chuyện, bởi nào ai có thể đoán được ý nghĩ của một cô gái điên?

(Phóng tác từ một truyện của Bellemare)

« Lùi
Tiến »