Vụ Án Mạng Hoàn Hảo

Lượt đọc: 2193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CÁI NHỌT CỦA ODETTE

Cả ba ngồi trong phòng đợi của bác sĩ Shatterton: Ông Cuplet nhỏ con, vẻ mặt tươi cười. Bà Cuplet cao gầy, cau mày lo ngại. Cô con gái Odette 13 tuổi xinh đẹp, tóc vàng, có một cái nhọt bọc ở cổ. Họ là khách duy nhất trong phòng đợi. Một người hàng xóm cho họ biết đây là bác sĩ mới mở phòng mạch ở gần nhà họ nhất. Vả lại cái nhọt bọc đâu có gì mà phải đi xa, kén chọn bác sĩ.

* * *

Trong lúc ấy, tại dưỡng đường tâm thần ở Rockland, một phụ nữ trung niên chạy lăng xăng hết phòng này sang phòng khác, mặt xám xanh vì lo lắng. Bà hỏi phòng y vụ:

— Tôi không yên tâm chút nào. Tại sao ông lại thả em tôi ra?

— Đâu có ai thả. Ông ta có quyền ra vô tuỳ ý. Nếu ông ta không thích vô dưỡng đường nữa thì chúng tôi đành chịu… Nếu bà thắc mắc gì, xin hỏi bác sĩ Roger.

* * *

Bác sĩ Shatterton mở cửa bước ra phòng đợi, mời họ vô phòng khám. Ông mỉm cười dễ thương:

— Có điều gì không ổn nào?

Vừa hỏi ông vừa đưa cặp mắt nhỏ đen trên gương mặt hồng hào nhìn ba người đối diện, và ngừng lại nơi Odette:

— Cô bé, phải không?

Odette vén mái tóc vàng lên, đưa tay chỉ cái nhọt bọc trên cổ.

— Chỉ có vậy thôi sao? Bộ không có bệnh gì nữa hả? – Giọng bác sĩ Shatterton có vẻ thất vọng.

* * *

Tại dưỡng đường tâm thần Rockland, người phụ nữ trung niên đứng trước bác sĩ Roger, càng lúc càng lo lắng:

— Nhưng rốt cuộc, thưa bác sĩ, để em tôi thực hành là việc vô cùng nguy hiểm. Ngay lúc tôi đang nói chuyện với ngài đây, biết đâu em tôi đang khám bệnh.

— Đừng lo, thưa bà. Căn bệnh không ngăn em bà là một bác sĩ giỏi.

— Và nếu em tôi cứ muốn giải phẫu thì sao? Ngài hẳn biết đó là nỗi ám ảnh của em tôi. Shatterton luôn mơ ước được phẫu thuật. Trước khi đưa em tôi vô đây, cậu ta cứ loay hoay với con dao mổ mãi nên tôi sợ…

— Đừng sợ thái quá do cường điệu bệnh của em bà.

* * *

Bác sĩ Shatterton cầm kiếng lúp nhìn cái nhọt bọc trên cổ Odette:

— Phải, phải, chiếc nhọt đã chín rồi. Không sao đâu. Bây giờ cô bé chịu phiền kéo quần xuống tôi coi nào.

Ông bà Cuplet nhìn nhau ngạc nhiên thì bác sĩ Shatterton tiếp:

— Thưa ông bà, tôi muốn kiểm tra thêm vì máu cô bé này có thể bị nhiễm độc.

Odette đỏ mặt, nhìn cha mẹ, thấy họ chần chừ, không dám từ chối đề nghị của bác sĩ, cô bé lấy tay trái giữ quần, tay phải kéo áo thun lên quá rốn. Bác sĩ đưa tay nhấn nhấn vào phía bụng dưới của cô.

* * *

Ra khỏi dưỡng đường tâm thần, chị bác sĩ Shatterton vội đến trụ sở cảnh sát:

— Em tôi bị điên, đã bị giam nhiều lần. Nó cứ muốn trở thành bác sĩ giải phẫu và tiến hành mổ xẻ. Nó đã rời dưỡng đường tám bữa nay, hẳn để mở phòng khám. Không thể để như vậy.

— Khoan đã… Em bà có phải là một bác sĩ không?

— Phải.

— Có bằng đàng hoàng?

— Phải.

— Vậy thì việc gì phải lo.

* * *

Bác sĩ Shatterton xác định sau khi khám:

— Con gái của ông bà bị đau ruột thừa!

Bà Cuplet kêu lên:

— Trời! Vậy sao?

Ông Cuplet bảo:

— Nó có bao giờ bị đau đâu. Phải không, Odette?

— Tất nhiên không vì bệnh chưa phát ra. Mà hễ phát là nguy hiểm lắm. Cho nên cần phải giải phẫu ngay.

* * *

Do chị bác sĩ Shatterton cứ nằn nì mãi, ông cảnh sát trưởng đành nhấc máy điện thoại:

— A-lô, bà Beacks? Tôi là cảnh sát trưởng Rockland đây. Tôi gọi bà theo yêu cầu của chị bác sĩ Shatterton. Hình như bà đã có chuyện… có kỷ niệm với em của bà ấy?

— Đúng vậy. Tôi bị cảm cúm, đến phòng bác sĩ Shatterton khám.

Ông ta bắt tôi uống một hơi sáu ly rượu.

— Rồi… ông ta có làm gì bà không?

— Lúc ra về, tôi say đến nỗi giả sử ông ta có hiếp tôi tôi cũng chẳng biết nổi.

— Xin cám ơn bà Beacks.

Ông cảnh sát trưởng đặt điện thoại xuống, quay sang bà Shatterton:

— Hơi man man, nhưng đâu có gì ghê gớm!

* * *

Ông Cuplet kiên quyết:

— Không, bác sĩ… Không giải phẫu, ít ra là lúc này.

— Chỉ lo cho cái nhọt bọc thôi?

— Phải. Chỉ cái nhọt bọc.

— Ông lầm rồi. Lùi một bước là để nhảy xa hơn. Nhưng, theo ý ông, tôi sẽ chỉ chăm sóc cái nhọt bọc. Một giờ nữa trở lại đây, ông sẽ thấy mọi việc đều tốt đẹp.

Ông Cuplet nói với vợ:

— Tôi phải về, nhưng bà đừng rời phòng khám. Không hiểu sao tôi thấy ngại tay bác sĩ này quá.

* * *

Cảnh sát trưởng lại nhấc điện thoại:

— A-lô, nhà thuốc tây Brogan? Cảnh sát trưởng Rockland đây. Bác sĩ Shatterton vừa mở phòng mạch ở phía nam thành phố. Ông có biết tay này không?

— Ông ta điên nặng. Sao họ lại thả ông ta ra?

— Sao?

— Trước khi vô dưỡng đường, Shatterton mua rất nhiều ê te ở nhà thuốc của tôi, không biết để làm gì. Cuối cùng tôi mới rõ ông ta uống mỗi sáng một cốc vại ê te, pha với chanh. -Trời!

* * *

Bác sĩ Shatterton chạy vội ra cửa sau, lẻn vô quán rượu gần phòng khám, vớ lấy một anh chàng vừa tu hết chai bia thứ sáu:

— A! Tôi đang cần phụ tá cho một ca mổ khẩn cấp.

— Trả bao nhiêu?

— Năm đô-la. Nhưng phải theo tôi ngay, rửa tay và khoác áo choàng trắng lẹ lên!

* * *

Theo yêu cầu của chị bác sĩ Shatterton, cảnh sát trưởng tiếp tục kiểm tra:

— A-lô… Bà Denow phải không? Cảnh sát trưởng Rockland đây. Bà nghĩ sao về bác sĩ Shatterton?

— Ông bác sĩ bị mát dây… Một hôm tôi bị nổi mề đay, đến nhờ khám, ông ta đòi cắt một bên ngực của tôi. Tôi phải đánh lộn với ông ta mới giữ được ngực còn nguyên vẹn để ra về. Xin ông hãy tin rằng tôi nói thực.

* * *

Bác sĩ Shatterton để ê te vào một cục bông gòn lớn, bảo Odette:

— Chút xíu là xong liền. Tôi sẽ cho cô bé ngủ. Nào, hãy đếm 1… 2… 3…

Đếm đến 10 thì Odette mê man, bác sĩ ra lệnh cho “phụ tá”:

— Cởi đồ cô bé ra, nhanh nào!

Nửa giờ sau, ông cảnh sát trưởng gõ cửa phòng khám của bác sĩ Shatterton. Người ra mở cửa là một phụ nữ cao, gầy.

— Bác sĩ Shatterton đâu?

— Tôi không biết. Tôi dẫn con gái tôi tới đây khám bệnh. Ông ta đang mổ nhọt bọc của con tôi ở trong phòng mổ.

Chị bác sĩ đi theo ông cảnh sát trưởng kéo tay ông, chạy vô hành lang:

— Phòng mổ ở đâu, mau lên!

Họ hốt hoảng dừng lại trước cảnh tượng kinh hoàng: Trên chiếc bàn trong nhà bếp là cô bé gái xinh đẹp nằm dài, bụng bị mổ toác hoác đầm đìa máu. Bác sĩ Shatterton có vẻ khoái chí vì vừa thực hiện ca đại phẫu thuật.

Khi xe cấp cứu đến, cô bé đáng thương Odette chỉ sống thêm được ít phút vì động mạch chính của cô đã bị cắt đứt.

(Phóng tác theo một truyện của Bellemare)

« Lùi
Tiến »