Vụ Án Mạng Hoàn Hảo

Lượt đọc: 2192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHÓNG SỰ CHẾT NGƯỜI

Deborah W., cô gái xinh đẹp tóc hung, đang làm việc cho một chương trình truyền hình Mỹ nói tiếng Tây Ban Nha, lo kiếm chủ đề chương trình cho ngày hôm sau. Hôm nào cũng vậy, vừa chấm dứt chuyên mục Nếu như bạn muốn là cô phải nghĩ ngay tới câu hỏi muôn thuở đặt ra với các nhà báo: “Mai ta sẽ làm gì?”. Phải, cô sẽ quay cảnh nào, trực tiếp càng tốt, để hấp dẫn khán giả xem truyền hình?

Bỗng chuông điện thoại reo vang. Deborah nhấc máy. Một giọng đàn ông, âm sắc Cuba đặc sệt, yêu cầu được nói chuyện với người có trách nhiệm trong chuyên mục nổi tiếng Nếu như bạn muốn . Deborah tự giới thiệu. Khách xác định mình là người rất thích loạt chuyên mục này, một “fan”. Nhưng ông gọi điện thoại bữa nay không nhằm ca ngợi người dựng chuyên mục. Ông đang gặp một vấn đề nan giải, và ông tin rằng người phụ trách chuyên mục có thể giúp ông giải quyết – một vấn đề cá nhân, đã xảy ra trong thực tế cuộc đời, rất sống động.

Theo linh tính, ở đầu dây bên kia, Deborah cảm nhận đây có thể trở thành một chủ đề để phát sóng. Cô yêu cầu người gọi, Vincente J., kể lại câu chuyện của ông. Đồng thời, do phản xạ nghề nghiệp, Deborah bấm máy ghi âm toàn bộ cuộc đàm thoại. Nhờ vậy cô có thể thong thả nghe lại và cân nhắc được tất cả các sự kiện. Deborah đúng là một nhà báo chuyên nghiệp, có khả năng kết nối các sự kiện, tiên đoán phản ứng, nhờ thế có thể dựng nhiều cảnh quay trực tiếp sinh động. Tiếc thay lần này…

Ở đầu dây bên kia, Vincente kể lại câu chuyện buồn của ông, từ lúc bắt đầu. Ông nhớ khá lộn xộn mọi tình tiết. May thay, Deborah giúp ông sắp xếp lại, nhấn mạnh những điểm cần thiết. Quả là một thảm kịch.

… Những năm đầu mới đến Florida cùng với vợ tên Margarita, ông như sống trên thiên đường. Đã vậy họ còn cho ra đời một cháu gái tuyệt vời nữa chớ: Pilar với mái tóc nâu và lúc nào cũng tươi cười, hẳn sẽ trở thành một thiếu nữ xinh đẹp trong tương lai. Mọi việc đều suôn sẻ, Vincente làm bảo vệ cho một nhà nghỉ sang trọng, còn Margarita là thợ làm đầu. Tiền kiếm được đủ cho họ trang trải. Pilar lớn dần. Margarita bắt đầu lui tới với số bạn bè mà bà ta tự chọn, và họ không phải là những người Vincente thích.

Cuộc sống trong gia đình không còn êm ả nữa. Hai vợ chồng nhận thấy tham vọng cá nhân của họ khác hẳn nhau. May thay, còn có Pilar nối kết họ. Nhưng rồi đến lúc Pilar cũng không đủ sức hàn gắn họ nữa, có phần ngược lại là khác: Ai cũng muốn giáo dục con theo cách riêng của mình. Vincente thích để con “tự quyết” nhiều hơn trong khi Margarita muốn “áp đặt”.

Tóm lại, họ ly dị. Vincente đầy thất vọng khi toà tuyên bố Pilar, lúc đó 14 tuổi, được trao cho mẹ chăm sóc. Mỗi lần thăm con, Vincente mang theo đủ thứ quà bánh, đồ chơi, quần áo… Nhưng Pilar bắt đầu hư hỏng. Cô hay đi chơi với những bạn trai cùng trang lứa. Thảm kịch bắt đầu từ đó…

Kể đến đây, Vincente khóc nức nở ở đầu dây bên kia. Deborah vừa an ủi, vừa khuyến khích ông tiếp tục câu chuyện. Đồng thời cô ghi chú những điểm quan trọng.

… Một ngày đẹp trời nọ, Pilar gọi điện thoại với giọng hoảng hốt, mời cha đến ngay nhà của Margarita vì có chuyện khẩn cấp. Vincente vội vàng đến nơi, thấy khuôn mặt xanh dờn của cô con gái yêu quí. Ông lập tức linh cảm có chuyện chẳng lành. Pilar thú thật với cha rằng cô đã mang bầu – một thiếu niên cũng mang dòng máu Mỹ – La-tinh hơn cô có vài tuổi. Làm gì bây giờ? Margarita vẫn chưa hay biết gì cả. Vincente định tự mình sẽ kể lại với người vợ cũ. Ông sẽ cố kể sao cho khéo.

Nhưng, từ nơi làm đầu trở về, với các nguyên tắc giáo dục của mình, Margarita hoàn toàn không phản ứng như Vincente dự kiến. Mặc dù Vincente nói với bà rằng con gái họ đang trong tình trạng khủng hoảng nặng, tốt nhất nên gọi hỏi và nghe con trình bày, rồi từ từ giải quyết một cách nhẹ nhàng – và Margarita hứa sẽ hành động như vậy – nhưng thực tế bà ta làm khác hẳn. Lúc giáp mặt con gái, Margarita không dằn nổi cơn giận, thẳng cánh tát Pilar nhiều lần. Và đó mới chỉ là màn dạo đầu. Trừng phạt tiếp theo của bà mẹ nghiêm khắc là cấm con ra khỏi nhà, cấm gặp mặt bạn trai, hăm doạ… Pilar như bị giam lỏng. Người duy nhất an ủi cô lúc này là cha cô lại nằm ngoài tầm với của cô. Nhưng điều tệ hại nhất vẫn chưa xảy ra…

Vincente tiếp tục câu chuyện – và đến lúc này. Deborah chợt nghe thấy từ ký ức của cô một âm thanh vang lên. Cô nhớ mình đã đọc đâu đó trên báo… – Một sáng kia, chuông điện thoại reo vang, có giọng nói lạ yêu cầu ông đến nhà người vợ cũ ngay. Tại đây, ông đối diện với thảm kịch: Pilar, thiên thần, niềm hy vọng của ông, nằm duỗi dài bất động trên băng-ca, tấm đắp màu xám phủ trên người.

Cô đã tự sát bằng một phát súng ngắn bắn ngay tim.

Vincente, cùng với nỗi buồn mênh mang, cảm thấy thù ghét Margarita. Sau khi cự nự khá nặng lời với vợ. Vincente nộp đơn kiện Margarita. Ông cáo buộc bà đã đẩy Margarita đến chỗ tự sát. Nhưng rồi người ta lịch sự báo với ông rằng đơn khiếu kiện của ông không được chấp nhận. Vẫn quyết định phải trả thù cho Pilar, Vincente tìm kiếm một giải pháp khác, và ông nghĩ chương trình truyền hình Nếu như bạn muốn có thể giúp ông. Deborah cũng nghĩ vậy.

Cô hẹn gặp ông tại một quầy rượu ở F…, thành phố nơi xảy ra thảm kịch, để chuẩn bị bắt tay vào một loạt phim hấp dẫn. Còn gì khiến khán giả truyền hình say mê hơn là nỗi đau khổ của người cha đang sẵn sàng báo thù cho con gái mình? Cô càng tỏ vẻ hân hoan hơn, khi trong lần gặp tại quầy rượu, cô nhận thấy người bảo vệ nhà hàng, còn đang điên lên vì giận, mang theo trong túi áo vét một khẩu súng ngắn.

Với linh tính nghề nghiệp của một nhà báo, Deborah biết rằng loạt phim truyền hình trực tiếp sắp tới của cô sẽ có nhiều hành động, diễn biến bất ngờ để thu hút khán giả. Cô đề nghị, làm như tình cờ, quay hình Vincente vào đúng lúc ông ta đặt vòng hoa (do đài truyền hình mua) lên nấm mộ vừa xây xong của Pilar. Nấm mộ mà, theo phong tục La-tinh, có gắn tấm ảnh của người quá cố được tráng men. Những hình ảnh đẹp tạo ấn tượng. Hơn nữa, theo Deborah tìm hiểu và được biết, Margarita cũng suy sụp từ khi con gái bà tự sát, ngày nào cũng đến thăm mộ. Giả thử Margarita và Vincente tình cờ gặp nhau ngay tại nơi an nghỉ của Pilar thì còn cảnh phát hình trực tiếp nào hay hơn! Vả chăng, chính Deborah cũng không biết nên khuyên Vincente giải quyết ra sao, hai người gặp nhau có thể sẽ nảy ra cách giải quyết.

Đã đến giờ thực hiện. Mọi việc diễn ra đúng như dự kiến. Vincente, nét mặt đau buồn, đặt vòng hoa trên mộ Pilar. Phóng viên thu hình điều khiển ống kính zoom để quay rõ những giọt nước mắt chảy dài theo đôi gò má nhăn nheo của ông. Deborah, tay cầm micro, đọc lời bình thích ứng làm mủi lòng khán giả đang theo dõi trên màn ảnh nhỏ. Bỗng nhiên, đúng như Deborah từng hy vọng, một chiếc xe hơi ngừng lại cách đó không xa. Margarita bước xuống xe, vẫn mặc bộ đồ toàn một màu đen như mọi ngày. Deborah, với phản ứng tuyệt vời, vội quay sang Margarita, đặt các câu hỏi. Margarita, ngạc nhiên trước sự xuất hiện của các phóng viên truyền hình, từ chối trả lời: bà đến đây để thăm mộ con bà chớ không phải để được phỏng vấn. Bà yêu cầu mọi người hãy để bà một mình với nỗi buồn của bà.

Theo hướng dẫn của Deborah, phóng viên ghi hình chuyển ống kính sang Vincente. Ông đang quỳ trước mộ bỗng thình lình đứng phắt dậy, chạy về phía Margarita. Máy quay phim lia theo, lia theo, micro ghi hết các tiếng động, hơi thở hổn hển của Vincente, lời trách móc của Margarita “Hãy để tôi yên! Mặc tôi!”. Tất cả đều được ghi lại, tay Vincente thọc vô túi áo vét, rút khẩu súng ngắn ra, chĩa thẳng. Nhiều phát súng nổ. Margarita té xuống, sọ bay mất do các viên đạn tiếp tục trúng đích, thi thể bà co giật… rồi Vincente gục xuống khóc nức nở sau khi đã giết vợ…

Phóng sự truyền hình trực tiếp năm 1993 trên đáng được đưa vào biên niên sử về kết thúc bất ngờ nhưng tệ hại nhất, cũng như về ý kiến tư vấn tồi nhất.

(Phóng tác theo “Scoop Mortel” của Bellemare)

« Lùi
Tiến »