Vụ Án Mạng Hoàn Hảo

Lượt đọc: 2195 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHÂN CHỨNG BẤT NGỜ

— Bà cố thêm một lần nữa xem sao. Chuyện rất quan trọng.

— Tôi đang cố, thưa bác sĩ. Nhưng tôi không thấy gì hết, ngoài ánh mắt của con gái tôi.

— Có phải chính ánh mắt này khiến bà sợ? Ánh mắt ấy có gì đặc biệt không? Có vẻ lo ngại không?

— Không. Chúng tôi đang nói chuyện. Bỗng đến một lúc nào đó, tôi thấy ánh mắt con tôi. Vậy thôi.

— Bà đang nghĩ gì vào lúc bà gặp ánh mắt của cháu?

— Cháu tám tuổi: Bỗng tôi nghĩ ra… Nhưng thiệt vô lý! Không phải do con gái tôi lên tám nên ánh mắt của cháu khiến tôi lo ngại.

— Tuy nhiên rất có thể… Câu trả lời sẽ do bà tự tìm ra. Tám tuổi gợi cho bà kỷ niệm gì?

— Không có gì… Hoặc cũng có… Nhưng điều gì đó hết sức mơ hồ và nó khiến tôi sợ!

— Bữa nay thế là đủ. Nhưng chúng ta đang đi đúng hướng. Bà sẽ tìm lại kỷ niệm đã quên là nguyên nhân của tất cả vấn đề…

Eileen L. ngồi dậy, lấy tiền trong ví trả Wilfried Tehorst, một bác sĩ tâm thần nổi tiếng ở Zurich.

Bà năm nay 31 tuổi, quốc tịch Mỹ, theo chồng sang sống tại Thuỵ Sĩ từ sau khi kết hôn. Từ nhiều tháng nay bà đến nhờ bác sĩ Tehorst khám do bị mất một phần trí nhớ khiến bà khủng hoảng thần kinh.

Việc phân tâm đang tiến triển tốt và sắp đem lại kết quả – ít ra đó cũng là điều bác sĩ Tehorst tin. Và ông không lầm. Trong lần khám tiếp theo, bỗng Eileen la lên:

— Bác sĩ! Tôi biết tại sao tám tuổi khiến tôi hoảng sợ rồi: Đó là Susan.

— Susan nào?

— Bạn thân nhất của tôi. Susan đã bị giết chết.

— Bị giết chết?

— Bị cưỡng hiếp và bị giết… Phải chăng đây là nguyên nhân khiến tôi mất một phần trí nhớ?

— Chắc vậy. Hãy kể tôi nghe hồi nhỏ bà sống tại đâu.

— Lúc Susan chết, vào năm 1969, chúng tôi sống tại một thị trấn nhỏ mới thành lập thuộc California.

Và Eileen miêu tả thị trấn nằm kề bên Thái Bình Dương với những đầm lầy vừa được san lấp này. Bà nói về mẹ bà, Leah, và cha bà, George Thomas, làm nhân viên chữa lửa…

— Trước đây bà không nhớ gì về thị trấn này sao?

— Có chớ, nhưng rất mơ hồ. Giờ đây tất cả đều hiện ra rõ ràng. Kỳ thiệt, nhất là tôi thấy hồ chứa nước ngọt giữa khu rừng, một địa điểm rất dễ thương, tuy nhiên tôi sợ.

— Hẳn đã có điều gì xảy ra tại đây. Bà hãy nghĩ đến Susan. Có phải Susan đã nhìn bà với ánh mắt buồn rầu khiến bà lo sợ không?

— Không… Tôi không thấy Susan… Nhưng tôi nghe tiếng nói “Lỗi tại mi!”.

— Bà có nhận ra ai nói không?

— Tiếng của cha tôi… Ôi, khủng khiếp quá! Tôi không muốn tìm hiểu thêm nữa.

— Phải tìm cho ra. Susan hẳn ở quanh đâu đó. Bà hãy cố nhìn cô ta. Tóc Susan màu gì? Cô ta mặc áo gì?

— Tóc vàng cột đuôi ngựa, mặc váy tím, áo choàng xanh nước biển… Tôi đang ngồi trong xe hơi, cùng với cha tôi. Ổng dẫn tôi kiểm tra xem rừng có vấn đề gì về phòng cháy không.

— Bà và ổng đang ở đâu?

— Kế bên hồ. Bỗng tôi thấy Susan đang đi dạo trong rừng. Tôi nói với cha tôi “Chở Susan đi ba!”.

Ký ức đã trở lại với Eileen, nhưng những kỷ niệm khủng khiếp khiến bà phải cố gắng mới thốt nên lời:

— Cha tôi ngừng xe. Ông kêu tôi lên ngồi phía trước, còn mình ông ở thùng xe phía sau với Susan. Tôi nghe tiếng Susan la hét… Rồi tôi thấy trong kiếng chiếu hậu Susan nằm dưới đất, giãy giụa… Cha tôi cầm vật gì trong tay không rõ…

Bác sĩ Tehorst không nói gì. Ông biết mình không nên can thiệp vào cơn ác mộng đang diễn lại trong ký ức của Eileen:

— Cha tôi và Susan ra khỏi xe hơi. Váy của Susan rách nát. Cha tôi cầm tay Susan. Cô bé khóc ròng. Tôi không rõ điều gì đã xảy ra. Họ đi vô khu rừng thưa. Tôi chạy theo. Cha tôi cầm một tảng đá lớn đưa lên cao… Ôi, ghê quá!… Chính vào lúc ấy Susan nhìn tôi. Tôi chưa bao giờ thấy một ánh mắt như thế. Vừa đau khổ, vừa thất vọng, và nhất là không hiểu, không hiểu gì cả. Susan đưa tay lên che mặt khi cha tôi nện tảng đá xuống…

Eileen phải dừng lại để thở, rồi tiếp:

— Giờ thì cha tôi quay lại phía tôi. Ông cầm tay tôi, siết mạnh làm tôi đau, bảo: “Lỗi tại mi!” Và thêm: “Tại con muốn chở bạn con theo. Nếu con nói ra, ta sẽ giết con như đã giết bạn con!”… Vừa về tới nhà là tôi lên cơn sốt, phải nằm liệt giường rất lâu. Khi tôi qua cơn bệnh, bạn bè cho tôi hay Susan đã biến đâu mất. Tôi vẫn hy vọng rồi Susan sẽ trở về, nhưng mãi lâu về sau, người ta tìm thấy xác Susan.

— Và bà đã mất trí nhớ trong cơn sốt?

— Tôi nghĩ có thể trước đó, khi ngồi trên xe hơi trở về nhà.

— Cha bà có bị nghi ngờ không?

— Không, không hề… Bác sĩ, có phải tôi thực sự chứng kiến tội ác, hay chỉ do tưởng tượng?

— Đó là vấn đề. Theo tôi, bà đã chứng kiến, nhưng có thể một phần từ tưởng tượng.

Eileen đã phục hồi trí nhớ, nhưng đồng thời bà bị giằng co giữa lương tâm và trách nhiệm. Bà có nên tố cáo cha ruột mình không? Câu hỏi này, ngày còn thơ bà đã không thể giải đáp. Không biết nên nói ra hay im lặng, bà đã tự ẩn mình bằng cách mất trí nhớ khiến câu hỏi biến mất.

Lần này bà hỏi ý kiến chồng. Ông khuyên:

— Hãy nghĩ đến sức khoẻ của em. Nếu nói ra, em phải thẩm vấn, đối chất đủ thứ. Rồi phải nghĩ đến con nữa chớ.

Con gái, Eileen nghĩ. Bà nghĩ đến cô bé gái ngây thơ trong rừng, với mớ tóc vàng cột đuôi ngựa và chiếc váy tím… Một tội ác đáng ghê tởm. Nhưng có thật cha bà đã phạm tội hay không? Chợt Eileen nghĩ tới Janice, chị bà. Từ khi mẹ bà qua đời, mỗi khi gặp chuyện, bà đều nhờ Janice cho lời khuyên. Bà gọi điện thoại đến Janice. Giọng chị bà khẳng định:

— Chắc chắn là ổng. Chị vẫn nghĩ chính ổng là thủ phạm. Khi còn là một thiếu nữ, chị luôn sợ và đề phòng ổng. Ổng nhìn chị với ánh mắt lạ lắm…

Eileen không do dự nữa. Bà đáp máy bay về California. Bà sẽ đối diện với quá khứ.

* * *

Cảnh sát trưởng vô cùng kinh ngạc khi nghe Eileen khai câu chuyện cách nay đã hơn 20 năm. Ông giở sổ tra cứu lại. Chuyện xảy ra vào ngày 22-9-1969. Thi thể Susan được phát hiện hai tháng sau đó. Cuộc điều tra đi vào ngõ cụt. Người ta kết luận thủ phạm là một tên bạo dâm tình cờ ghé ngang thị trấn.

Eileen kể đúng về địa điểm bên bờ hồ, nơi cô bé đã bị hiếp, đúng cả về trang phục của nạn nhân, và nhất là về bàn tay phải của nạn nhân bị dập nát trong cử chỉ cố đưa tay lên đỡ tảng đá. Bác sĩ giải phẫu pháp y ghi rõ chi tiết này. Như vậy lời kể của bà hoàn toàn chính xác.

Cảnh sát viên Bill Hensel, người từng điều tra vụ án này nay đã nghỉ hưu, được mời đến gặp Eileen. Ông nói:

— Tôi chưa khi nào nghi rằng thủ phạm là kẻ tình cờ đi ngang thị trấn mà phải là kẻ sinh sống tại đây. Nhưng khi ấy tôi đã hỏi rất nhiều người, và không ai cung cấp được chi tiết nào.

George Thomas F. ra toà vào đầu năm 1991. Nhân chứng chính, dĩ nhiên, là Eileen, con gái ông. Các quan toà tin bà. Họ tin ở sự thật, sau hơn 20 năm, bỗng trồi ra khỏi tiềm thức của một người mất trí nhớ. Thủ phạm bị kết án tù chung thân. Còn Eileen được coi là nhân chứng kỳ lạ nhất trong lịch sử ngành cảnh sát và ngành tư pháp.

(Theo “Le souvenir maudit” của Bellemare)

« Lùi
Tiến »