Francois G., 43 tuổi, đưa mắt nhìn qua cửa sổ, gọi chồng:
— Anh nhìn kìa, hình như có người trong ga-ra Peugeot!
Thật vậy, đối diện với nhà họ, trong ga-ra do M.P. làm chủ có vẻ không bình thường. Vào giờ này ban đêm mà trong nhà lại có ánh đèn. M.P., chủ ga-ra, một con người mẫu mực, không bao giờ làm việc vào ban đêm. Ông ta chỉ làm việc đúng tám tiếng, rất hiếm khi nghỉ ngơi sau 8 giờ tối, dù khách hàng hối thúc cách mấy…
Francois chăm chú quan sát mặt tiền ga-ra, nhận ra thêm một chi tiết còn kỳ lạ hơn: cửa sổ nơi phòng có ánh đèn hình như bị bể kiếng. M.P. không khi nào để văn phòng ông ta có cửa sổ bể kiếng cả. Sau hai phút suy nghĩ, Francois quyết định, mặc dù đã khuya lắc khuya lơ – hay đúng hơn vì đã khuya lắc khuya lơ – gọi điện thoại báo với cảnh sát: “Theo tôi thấy, có chuyện bất thường đang diễn ra ở ga-ra Peugeot số… đường…”.
Một lát sau, xe cảnh sát dừng lại êm ru trước ga-ra. Bốn nhân viên đại diện cho pháp luật xuống xe không một tiếng động. Sau khi triển khai đội hình chớp nhoáng, họ nhanh chóng làm chủ tình hình và bắt quả tang tại chỗ hai tên đạo chích đang cậy máy thu thanh gắn trong những chiếc xe Peugeot ở ga-ra.
Trong lúc đó, ông M.P. , chủ ga-ra, được cảnh sát báo tin, cũng vừa đến hiện trường. Cuối cùng, Francois, người hàng xóm tốt bụng có tinh thần cảnh giác cao được cảnh sát mời qua và giới thiệu hai người làm quen với nhau. Khen ngợi, chúc tụng, cảm ơn rối rít trước khi mọi người ai về nhà nấy ngủ, trừ hai tên trộm bị tống vô tạm giam.
Kể từ sau sự kiện ấy, Francois luôn nhớ lại với vẻ hài lòng pha chút hãnh diện về bổn phận công dân của mình. Quan hệ giữa ông với chủ ga-ra Peugeot ngày càng thắt chặt và ông M.P. hoàn toàn tin nơi ông bạn láng giềng khi có chuyện.
Gần hai năm đã trôi qua… Một buổi tối tháng Tư, Francois cùng với vợ và cậu con trai Cédric 13 tuổi trở về nhà sau khi ăn mừng sinh nhật mẹ ông. Đã quá nửa khuya.
Vừa bước xuống xe, một cách máy móc, Francois đưa mắt nhìn ga-ra Peugeot. Ông chợt nhủ thầm: “Coi kìa, sao giờ này ga-ra còn ánh đèn? M.P. không thể nào làm việc khuya đến thế.” Và ông tự nhiên nhớ lại sự cố cách nay hơn hai năm, nghĩ tiếp: “Lại bọn đạo chích nữa! Mình phải cho chúng biết tay!”
Lập tức Francois gọi điện thoại báo với cảnh sát. Đã có kinh nghiệm, ông cung cấp tất cả những tình tiết cần thiết như địa chỉ gara, kể cả họ, tên, số điện thoại của ông. Rồi, thay vì lên giường ngủ, ông lại xuống đứng đợi ở ngoài đường, ngay trước cửa nhà ông. Một phần do hiếu kỳ, một phần do muốn tận mắt chứng kiến phần kết thúc của sự cố mà chắc chắn lẽ phải – trong đó có ông – sẽ thắng lợi vẻ vang nên ông mới quyết định chờ cảnh sát tới, ngay kế bên ga-ra. Đêm tối đen và thời gian chậm chạp trôi…
Bỗng nhiên, Francois nhận thấy một xe hơi lặng lẽ chạy đến, không bật đèn đóm gì cả, ngừng lại không xa ga-ra Peugeot là bao. Francois, vốn rất bình tĩnh, lúc này bỗng sinh nghi. Ông đang chờ một toán cảnh sát xuất hiện như trên phim ảnh, rất dễ nhận dạng, nhưng chiếc xe này không nói lên được điều gì. Biết đâu đó là xe của bọn đồng loã với tên trộm trong ga-ra, nay đến tăng cường cho đồng bọn?
Chỉ một mình chống lại nguyên một băng trộm, có thể là cướp không chừng, Francois tự biết chẳng cân sức chút nào. Ba người mặc quần áo dân sự từ trên xe hơi đã bước xuống, từ từ tiến về phía Francois, chẳng ai mở miệng! Francois càng hoảng. Ông ước lượng khoảng cách và nhận thấy lúc này mà ông chạy vô nhà mình thì không thể nào kịp nữa. Ba người trang bị vũ khí thừa sức ùa vô nhà khiến ông không thể kịp đóng cửa. Trong nhà, vợ và con trai ông dễ dàng trở thành con tin để trao đổi. Mọi việc tương tự đã từng xuất hiện trên các trang báo cũng như trên màn ảnh vô tuyến.
Trong một tích tắc, Francois tự nhủ cách tốt nhất nên làm bây giờ là bỏ chạy, dẫn dụ bọn người vừa xuống xe hơi đuổi theo ông, lôi kéo họ càng xa nhà ông ở càng tốt. Nghĩ sao làm vậy, Francois chạy vắt giò lên cổ, biến vào màn đêm.
Nhưng những người ngồi trên xe hơi đã kịp phát hiện có một người đàn ông hình như đang đứng đợi ai đó dáng vẻ rình mò. Ba nhân viên cảnh sát, bởi đúng họ là cảnh sát, đại diện cho pháp luật, rút ngay được kết luận: gã bỏ chạy này chắc chắn là một thành viên của băng trộm mà có người vừa báo với họ qua điện thoại. Đây chắc là tên đứng canh me, cảnh giới cho đồng bọn yên tâm hành nghề.
Không dễ gì để tên trộm tẩu thoát, cả ba nhân viên quyết liệt đuổi theo Francois, rút súng cầm tay. Chưa hết, tại nhà Francois, vợ ông và cậu con trai Cédric nãy giờ theo dõi sự việc bằng cách nhìn qua cửa sổ, nay thấy Francois bỏ chạy, cũng đều nghĩ chồng, cha mình sắp sa vào tay bọn găngxtơ đến nơi. Họ vội kêu cảnh sát đến cứu gấp. Cảnh sát trả lời mọi việc đang diễn biến thuận lợi, bảo đảm sẽ bắt được bọn trộm: Ba cảnh sát viên mặc thường phục đã được phái đến ga-ra Peugeot. Cảnh sát nhấn mạnh gia đình cứ việc bình tĩnh ngồi chờ tin chiến thắng… Một lát sau, vợ Francois nóng lòng gọi điện thoại thêm một lần nữa, và vẫn được xác nhận tình hình diễn biến đúng như thế: cảnh sát đã lên đường đến hiện trường, hẳn giờ này họ đang thực thi nhiệm vụ.
Kết quả ba người có vũ khí, chính là ba nhân viên cảnh sát, rốt cuộc đuổi kịp và tóm được Francois mà họ nghĩ là tên cảnh giới cho bọn trộm. Khi đang ra tay hành động, họ nào phân biệt được ai với ai. Còn Francois ra sức đánh trả vì tưởng mình đang lâm vào tình thế nguy hiểm, do đó ông cũng nhận được nhiều cú “đáp trả” ra trò. Nhưng phía cảnh sát, vừa đông hơn, vừa có tay nghề hơn, lại có thế mạnh pháp luật nên tuy thoạt đầu hơi bối rối trước tên đồng đảng băng trộm dám cả gan đánh lại nhân viên công lực và hung dữ đến vậy, cuối cùng cũng còng được tay đối tượng.
Vậy là Francois, hai cổ tay bị còng, được đưa vô bệnh viện để bác sĩ khâu 15 mũi ngăn máu chảy làm ông hết thấy đường. Nhãn quan của người dân lương thiện này nhìn lộn màu hoàng yến thành màu xanh tím và màu da cam thành màu ô liu! Ngoài ra hàng xương sườn của ông ê ẩm hết ráo, còn may chưa chiếc nào bị cảnh sát đập gãy.
Người ta giải thích với ông, có hơi trễ, rằng lẽ ra ông cứ đứng yên tại chỗ vì ba người đàn ông mà ông tưởng là đồng đảng của bọn đạo chích chính là ba thành viên của đội chống tội ác (la brigade anticriminelle – BAC). Họ nói với ông rằng, ông có thể phân biệt, dù trong đêm tối, và nhận ra băng tay màu đỏ họ mang, cũng như đáng lẽ ông phải nhận ra chiếc xe hơi có gắn chữ “cảnh sát” phản quang. Về phần cảnh sát, sở dĩ họ có hơi nặng tay với ông vì Francois cũng chẳng phải tay vừa: một trong ba nhân viên đội BAC phải nghỉ làm việc hơn hai tuần vì những vết thương do ông gây ra.
Tuy nhiên Francois vẫn đâm đơn kiện cảnh sát. Chỉ có bọn trộm trong ga-ra Peugeot là hưởng lợi: Nhân lúc “phe ta” đánh lộn với “phe mình”, cả bọn chuồn êm. Riêng ông M.P., chủ ga-ra, từ đó không còn hoàn toàn tin tưởng nơi ông bạn láng giềng tốt bụng nữa.
(Theo “Au Secours police!” của Bellemare)