Trong ngôi nhà của bể bơi thật oi bức và ngột ngạt, thậm chí trong phòng thay quần áo cũng bốc lên mùi nước pha Clo. Paxionxcaia chăm chú nghiên cứu các thong báo và thời khóa biểu đã được đóng vào bức tường của phòng thay quần áo. Xung quanh không ngớt tiếng ồn ào náo nhiệt của đám thanh niên. Tiếng nhạc khiêu vũ vang ra từ phòng nhảy. Thế rồi cuối cùng Natasa cũng tìm thấy cái cô cần: thời khóa biểu có buổi tập trong đó có tên Rênát Senle. Cô tham gia vào nhóm do Alma Gúts lãnh đạo. Đúng tối hôm nay Rênát Senle phải đến học.
Đứng cạnh Paxionxcaia là hai cô gái cùng quan tâm đến thời khóa biểu những buổi tập.
– Ôi – Một trong hai cô kêu lên – Mình với cậu lại rơi vào lớp của Alma. Thật kinh khủng!
Cô gái kia nhún vai.
– Quỷ tha ma bắt bà ấy. Cái chính là bơi lội thôi.
– Xin lỗi, tôi có thể hỏi chị một điều được không – Natasa nhìn các cô gái như van xin.
– Được.
– Các chị khuyên tôi nên ghi vào lớp của huấn luyện viên nào?
– Ôi! Đây có cả một hệ thống ngu ngốc. Không có huấn luyện viên nào thường xuyên đâu. Tất cả bọn họ đều làm việc trong một vài bể bơi và thường xuyên đổi chỗ cho nhau.
– Xin lỗi – Paxionxcaia khiêm tốn nhìn xuống – Tôi vừa nghe chị nói không thấy thú vị gì cả… gọi bà ta là gì nhỉ… cô nhìn vào thời khóa biểu, Alma Gúts?
– Chúng tôi sẽ kể cho chị một cách đơn giản đây là – Một trong hai cô nắm lấy bàn tay của Paxionxcaia một cách tin cậy – Tốt nhất là hãy bắt cái bà Alma này làm huấn luyện viên các điệu nhảy ở Tây Berlin. Đó là một nhân vật kiểu mẫu.
– Bên cạnh bà ta là cả một bầy cũng hệt như bà ta. – Cô kia nói chêm vào – Nói chung bạn sẽ có một thành công cực kỳ với bà ta.
– Sao lại thế - Natasa hỏi với vẻ ngạc nhiên.
– Trời không ghét cái nhan sắc của cậu đâu.
Hai cô cười phá lên rồi bỏ chạy.
Paxionxcaia lại gần chiếc bàn treo bảng thong báo phía trên có chỗ ghi tên các nhóm luyện bơi.
Ngồi sau bàn là một phụ nữ tóc hung màu lửa, đôi lông mày vẽ dài, bà ta đang chúi mũi vào một quyển sách. Liếc nhanh về phía Natasa, bà ta đấy quyển sách ra một bên và rút trong bàn ra một quyển sổ dày cộp.
– Chị muốn ghi tên?
– Vâng.
– Chị là đoàn viên của công đoàn những người xây dựng?
– Tôi là sinh viên Trường Đại học Xây dựng. Quả thực vài ngày trước đây Paxionxcais đã kịp thời làm thủ tục để có tên trong danh sách của trường Đại học.
– Chị có thể đăng ký.
– Tôi muốn nhập vào nhóm của Alma Gutx.
Người phụ nữ tóc hung liếc nhìn để đánh giá Paxionxcaia.
– Mọi việc đã rõ.
– Bà rõ cái gì? – Natasa giận dữ hỏi.
– Khi mà chị còn chưa giẫm chân vào bể bơi thế mà chị đã biết hết… chị đã đăng ký xong. Hãy đến phòng thay quần áo rồi đến bể bơi số hai – Cô đưa phiếu này cho Alma – Chúc chị có buổi tập vui vẻ.
Người phụ nữ tóc hung khẽ cười thầm.
Paxionxcaia tỏ vẻ không hiểu nhún vai và bước vào phòng thay quần áo.
Nếu như Natasa có lúc nào đó nghĩ đến việc luyện thể thao dưới nước thì không bao giờ cô cho phép mình xuất hiện trong bộ quần áo bơi như hiện nay. Natasa phải đi lang thang hàng tiếng đồng hồ qua các cửa hàng đồ cũ để tìm được cho mình một mốt giật gân này. Giá như vào lúc khác thì Natasa đã ngượng ngập vụng về trong bộ quần áo bơi này. Nhưng lúc này cô vẫn phải tỏ ra dũng cảm, thậm chí còn phải tỏ ra suồng sã nữa.
Chen chúc lách qua mọi người, Natasa thu hút sự chú ý của mọi người bằng bộ quần áo sáng chói của mình.
– Tìm ai thế, con chim nhỏ ơi? – Một chàng trai cao lớn gọi theo.
– Không tìm anh đâu – Paxionxcaia trả lời.
Xung quanh rộ lên tiếng cười hưởng ứng. Đứng cạnh bục xuất phát, Alma Gutx đang giảng cho các cô gái đứng vây quanh. Ngay lập tức Paxionxcaia đoán ra bà ta. Đó là một phụ nữ hơi béo phì một chút so với một nữ vận động viên, tuổi trạc ba mươi. Đôi môi mỏng làm cho bộ mặt của bà ta phảng phất một vẻ độc ác.
Sau khi được sự chỉ dẫn của huấn luyện viên, các cô gái nhảy xuống bể. Alma ngồi trên bục xem họ bơi như thế nào.
– Chị là Alma Gutx? – Paxionxcaia đứng sau lưng hỏi.
– Đúng – Người phụ nữ trả lời không quay lưng lại nhìn cô.
– Tôi đã ghi tên vào nhóm của chị.
Lúc đó Alma mới quay lưng lại về phía cô, nhìn chậm rãi khắp người cô, ánh mắt tỏ ra thú vị và tò mò.
– Ôi, cô gái kiều diễm, cô từ đâu đến thế - Alma đon đả bằng một giọng trầm trầm và chìa tay cho Natasa.
– Tôi là Anna. Anna Lorkh, nữ sinh Trường Đại học Xây dựng. – Paxionxcaia lễ phép giới thiệu.
– Ngồi xuống đây – Alma Gutx chỉ vào bục xuất phát và nói. – Bộ quần áo của cô mới tuyệt làm sao! Cô mua bao nhiêu thế?
– Sao ạ? Bao nhiêu ấy ạ? – Natasa tỏ vẻ ngạc nhiên.
– Bộ quần áo của cô mua bao nhiêu vậy?
– Em không biết. Ba em mua cho em đấy, hình như ở Mỹ.
– Ôi ba em quả là người gặp may – Alma vuốt tay vào bộ quần áo. – Thật là tuyệt! Nào em biết làm gì ở dưới nước đây?
– Em không biết làm gì cả.
– Cả bơi ư?
– Em chỉ bơi được thôi và có thể bơi lâu được nữa.
Natasa còn có thể nói thêm rằng khi còn là nữ sinh lớp mười cô đã đánh cuộc bơi qua sông Vônga ở quê hương mình. Nhưng cô đã im lặng không nói tới điều đó.
– Hay đưa tay xem nào. Em thích bơi kiểu nào?
Paxionxcaia làm mẫu.
– Ôi đó là kiểu Nga! Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc phải quên đi hoàn toàn kiểu này.
– Sao lại là kiểu Nga ạ? – Paxionxcaia bực bội – Cha em dạy em bơi nhưng ông lại là sĩ quan hải quân của hạm đội.
– À, thì ra là như vậy – Con mắt sắc sảo của Alma như ghim chặt vào khuôn mặt của Natasa – Thôi được, em đã bực mình nhưng đó là sự thật. Những người Nga đã bơi như vậy. Chính tôi đã trông thấy. Quỷ tha ma bắt những người Nga ấy đi, đúng không.
Paxionxcaia gật đầu đồng ý.
– Em có thể bơi được lâu. Tôi sẽ huấn luyện cho em bơi đường dài. Em có muốn thế không.
– Vâng.
– Nào thế thì vào việc đi. Hãy theo đường bơi thứ nhất và bơi đi. Em hãy bơi đến khi mệt thì thôi. Chị sẽ bấm giờ và quan sát. – Alma đập vào lưng Natasa – Hãy tiến lên đi Natasa.
Paxionxcaia nhảy xuống nước, cô bơi nghiêng và chỉ vung tay khỏi mặt nước để giấu kiểu bơi Nga của mình. Cô không biết mình đã bơi bao nhiêu lần nhưng cô đã trông thấy nhiều người theo dõi. Điều đó như thúc giục cô. Nhưng Alma đã ra hiệu cho cô dừng lại.
– Thật là tuyệt – Bà ta ngắm nhìn thân hình ướt đẫm nước của cô – Xin thề với Thánh Ala là chỉ sau một năm em sẽ thấy ảnh mình trên báo. Mà có thể còn sớm hơn nữa. Nếu không tôi sẽ phải rút khỏi nghề huấn luyện viên. Thôi mặc quần áo vào rồi đi đến tiệm nhảy đi. Chúng mình cần nói chuyện với nhau.
Họ ngồi bên chiếc bàn con gần dàn nhạc trong tiệm nhảy, ở đây mọi người đã biết Alma.
– Nếu được hãy cho nhạc nhỏ hơn một chút. – bà ta kêu lên với các nhạc sĩ.
Chỉ huy dàn nhạc là một người thổi kèn đồng tiến lại gần và chìa tay ra.
– Lời đề nghị của bà đối với chúng tôi là một mệnh lệnh.
Alma Gutx gọi cà phê và bánh ngọt.
– Mình sẽ không phản đối – Bà ta nói với Natasa trong lúc pha Cônhắc vào cà phê, nhưng ở đây họ lại không chịu chất mạnh ấy: họ muốn bảo vệ sức khỏe cho giai cấp công nhân mà! – Bà ta cười – Thế em coi những thứ nước mạnh ấy như thế nào?
– Em muốn sẽ trở thành một nhà thể thao…
– Nếu như huấn luyện viên nói rằng với một liều nhỏ thì được chứ?
– Lần thứ nhất có thể được – có nghĩa là được.
Natasa mỉm cười.
– Tôi chúa ghét những nhà thể thao sống khổ hạnh. Lý thuyết của chị là:
Nhà thể thao phải sống bình thường, đầy nhiệt huyết. Nếu người ta sống khổ hạnh quên mất cuộc sống là thế nào thì liệu có lập được kỷ lục thế giới hay không?
– Điều ấy quả là đúng – Natasa hơi luống cuống nói.
– Đấy, chị thấy chúng ta đã tìm được ngôn ngữ chung. Bây giờ thế này nhé, chị làm ở ba bể bơi – Alma nháy mắt và ra hiệu bằng tay tỏ ra sự cần tiền của mình. Chị đang huấn luyện một lũ chẳng ra gì cả. Than ôi! Số phận của những huấn luyện viên giỏi là vậy đấy. Em phải làm gì khi cuộc sống quý giá của mình là như vậy. Em bỗng dưng đến đây khiến chị lại thêm hy vọng một ngày kia bên cạnh tên họ của một người lập kỷ lục là dòng chữ “Huấn luyện viên Alma Gutx”. Vinh quang chẳng đáng gì – cái chính vẫn là nhãn hiệu của công ty. Nó cũng nói lên được cái giá của công việc chị đang làm. Chị nói với em hoàn toàn cởi mở. Chị tin là em hiểu đúng chị.
– Em hiểu. – Natasa lí nhí đáp.
– Vậy thì, chị trông chờ vào em, như thế có nghĩa là em sẽ trở thành cái bóng của chị và sẽ được huấn luyện tại ba bể bơi. Thời gian biểu chính thức sẽ theo ở đây, rồi chị sẽ nói cho em biết em phải đến chỗ nào. Đồng ý không?
– Tất nhiên rồi – Natasa sung sướng nói.
– Trong các bể bơi khác bắt buộc phải tung ra một ít tiền để không ai nhận ra có người lạ mặt xuất hiện. Em có đủ sức không?
– Thế cần nhiều lắm không? – Natasa hỏi.
– Số tiền không nhiều lắm nhưng cũng không phải là ít. – Alma nói với Natasa về số tiền.
– Ừm…! Tất nhiên em có thể lo được chừng ấy. – Natasa nói nhưng không chắc chắn lắm.
– Em sẽ đưa cho chị rồi cần phải chi cho ai thì chị sẽ đưa. Còn chị và em bắt buộc phải nhảy với hai huấn luyện viên ở hai bể bơi kia vào tối nay. Chị nghĩ chuyện này chẳng có nghĩa lý gì với chúng ta. Bọn họ là những người lịch sự. Chúng mình thường gọi là “Buổi dạ hội trước lúc xuất phát”. Được không em?
– Vâng.
– Vậy thì mười giờ tối nay em đến Khách sạn Palátsơ nhé. Em có biết khách sạn đó không?
– Tất nhiên là có biết.
☆ ☆ ☆
Gặp Vlađimia Subbôtin lần thứ hai, người Mỹ đối xử hoàn toàn khác hẳn. Thậm chí hắn ta nói về chuyện hợp đồng đồng hồ cứ tựa như không có cuộc gặp gỡ xảy ra hai ngày trước đây. Thế là Subbôtin lại ngồi lai rai với hắn suốt một giờ trong quán cà phê cạnh sân vận đông Ôlimpích. Người Mỹ mập mờ nói về những khó khăn đối với hắn, hắn chẳng đả động gì tới tiền Liên Xô. Vlađimia cảnh giác: anh cảm tưởng rằng người nói chuyện với anh như muốn kéo dài thời gian. Hắn làm thế để làm gì nhỉ.
– Thế này nhé – Subbôtin quyết định lên tiếng – Quân đội của ông trả lương cho ông còn đối với tôi thời gian là tiền. Tôi muốn biết chuyện mua bán có thú vị hay không?
– Tôi cần có một sự bảo đảm.
Có một cái gì đó người Mỹ vừa nhắc đi nhắc lại những lời lẽ xa lạ một cách thiếu tin tưởng.
– Ông cần gì nữa. Hãy đi đi cho rảnh. Đảm bảo cái gì? – Subbôtin khéo léo tỏ vẻ tức giận. – Tôi lấy đầu tôi mạo hiểm, chứ không phải là ông. Tôi là người đòi hỏi sự đảm bảo chứ không phải là ông.
– Ngài Ghéc-man (lần này Subbôtin xưng danh mình như vậy). Ngài có đồng ý là một trăm hay hai trăm chiếc đồng hồ là một số tiền lớn không.
Ngài không nên cáu kỉnh. Chúng tôi và các ngài là những người có công việc khổng lồ như thế mà không có sự đảm bảo gì về phía ông.
– Trời ơi – Subbôtin luống cuống – Tôi đang cần đồng hồ từ ba hôm nay, đáng lẽ tôi phải thanh toán rồi. Nếu các nhà doanh nghiệp không tin tưởng lẫn nhau trong công việc thì cho dù một nửa công việc buôn bán cũng không thể thực hiện được.
Subbôtin làm ra vẻ như chuẩn bị ra về. Đúng lúc ấy anh nhận ra đôi mắt của người đang nói chuyện với anh như đang ra hiệu cho một người nào đó ở phía sau lưng. Dấu hiệu gì thế này?
Người hầu bàn bước lại. Người Mỹ thò tay vào túi lấy tiền nhưng Subbôtin giữ tay hắn lại.
– Để tôi trả tiền cho. Tôi đã làm ông lãng phí thời gian một cách vô ích. Đó cũng là do chúng ta là những người của công việc – Anh châm chọc nói rồi trả tiền cho người hầu bàn – Hơn nữa tôi không yêu cầu đảm bảo, khi tôi cần nửa tá đồng hồ này ở bên ông nhưng thật là vô ích. Ông có thể tin tưởng…
Subbôtin thò tay vào túi lấy những chiếc đồng hồ ra và trao cho người Mỹ.
Người Mỹ ngắm nghía chiếc đồng hồ, lên giây, áp vào tai.
– Không tin tưởng! – Hắn nói – Hàng được nhận từ những người tin cậy đấy chứ.
– Không hề gì… Đó là chuyện bình thường – Subbôtin cười vang và đứng dậy. Hãy chuyển chiếc đồng hồ này cho những người tin cậy. Lần sau hãy yêu cầu đảm bảo.
– Nhưng ông sẽ chịu thiệt.
– Chẳng nghĩa lý gì. Năm chiếc kia tôi sẽ bán đắt là được. Thương nghiệp là thương nghiệp mà… Xin chào. Rất lấy làm tiếc.
– Xin chờ một chút. – Người Mỹ vội vã nói và bây giờ hắn công khai ra hiệu cho một người lạ mặt tới. Đó là một người đàn ông trạc bốn mươi lăm tuổi, mặc bộ quần áo đắt tiền may rất vừa người. Hắn không chào ai mà ngồi luôn xuống ghế.
– Xin hai người hãy làm quen. Đây là ngài Ghéc-man. Anh này thích tiêu tiền Nga.
– Ngài Đại tá – Subbôtin khúm núm nhìn người đàn ông đang ngồi vào bàn.
Còn ông ta thì hướng luồng mắt giận dữ về phía người Mỹ. Subbôtin đã hiểu là anh không nhầm, đây chính là tay Đại tá đang chú ý đến tiền Nga.
– Họ của tôi là Cuper – Người đàn ông cáu kỉnh nói – Chỉ có thế thôi, ông có hiểu không?
– Tôi hiểu, thưa ông. – Subbôtin mỉm cười.
– Không phải là ông mà là ngài.
– Vâng thưa Ngài Cuper.
– Anh lấy đâu ra tiền Nga.
– Tôi buôn bán với các sĩ quan.
Cuper nhếch mép cười.
– Lạ thật… Đáng tiếc là người ta lại trả cho họ bằng tiền Mác. Họ lấy đâu ra ngoại tệ?
– Ồ, tôi không quan tâm tới chuyện đó. Bản thân tôi đang tiêu tiền Mác.
Hiện giờ nó tiện lợi nhất đấy. Nhưng lần nào họ cũng yêu cầu tôi ngoại tệ Xô Viết. Và tôi cũng đã hỏi bạn ông về điều đó.
Sau một lúc im lặng, Cuper hỏi lại:
– Làm sao anh có hợp đồng mua bán với những sĩ quan Nga ấy?
– Đơn giản thôi. Họ có câu lạc bộ mà ở đó có người của tôi công tác ở đấy.
– Người nào vậy – Cuper hỏi nhanh.
Subbôtin cười.
– Đó là bí mật của hãng chúng tôi.
Im lặng bao trùm lên chiếc bàn. Cuper nhìn chằm chằm vào Subbôtin. Anh cũng chăm chú nhìn đại tá. Cuper là người đầu tiên nhìn đi chỗ khác.
– Tất cả chuyện này thật là mạo hiểm. - Hắn giận dữ kêu lên. - Anh hãy kiếm cho mình những thằng ngốc khác đi.
Hắn đứng lên không thèm nhìn ai, bước ra khỏi quán cà phê. Tên người Mỹ kia cũng đi theo.
Subbôtin phân vân nhìn theo. Thế là tuột khỏi tay rồi… Nhưng anh không biết rằng lần gặp gỡ không có kết quả này lại có ích cho anh vào một lần khác.
☆ ☆ ☆
Otto Stitsen, hắn cũng là Dưxiavaia Copinca. Không hoàn toàn là một người Mỹ lãnh đạm như các nhà báo Pháp miêu tả. Rưtragốp cảm nhận được điều này ngay từ phút đầu tiên khi những người Pháp đã giữ đúng lời hứa giới thiệu anh với hắn ta.
Chuyện xảy ra cũng ở một câu lạc bộ báo chí, thậm chí cũng tại ngay chiếc bàn lần trước. Những người Pháp gọi Otto Stitsen lúc hắn đang bước vào quán cà phê.
– Làm quen với nhau đi Stitsen. Đây là đồng nghiệp người Bỉ của chúng tôi, Rêne. Còn đây là một nghệ sĩ công bằng nhất của ống kính. Otto Stitsen.
– Ông vua của phóng sự điện ảnh đây ư?
– Một vị khách sắc xảo nhất của tiệm nhảy này.
– Thôi đi - Stitsen giang tay và kêu lên.
Mọi người cùng phá lên cười. Rưtragốp trịnh trọng nói:
– Rất vui mừng được làm quen với ông.
– Còn tôi không biết nên vui hay nên buồn - Stitsen nói và bắt tay Rưtragốp. Tôi không thích công bố số tiền khi chưa biết chuyện gì sẽ được trút bỏ ở đây.
Stitsen cười phá lên như thể chỉ riêng người Mỹ mới có kiểu cười như thế. Sau đó hắn ngồi xuống không thèm để ý đến những người Pháp ở đây. Hắn thô lỗ ngắm nhìn Rưtragốp.
– Sao anh lại nhìn tôi thế này? - Rưtragốp cũng bật cười. - Lẽ nào tôi lại phản bội.
– Hô! Hô! Hô! Anh phát biểu không tồi đâu. Hoàn toàn là sự tò mò mà. Con người ở đây cũng giống như người từ nơi khác tới. Nói thật nhé tôi lại không tin vào điều này. Tôi đã có dịp bay qua Bỉ hai lần, mà lần nào cũng vậy tôi đều yêu cầu các anh phi công chỉ cho tôi xem cái quốc gia huyền bí ấy ở đâu. Vậy mà họ đều nói rằng: Không thể quan sát Bỉ từ trên không xuống được. Hô! Hô! Hô! Nói được đấy chứ, phải không các bạn Pháp?
– Đúng vậy, đất nước chúng tôi thật nhỏ bé, dân tộc chúng tôi cũng nhỏ bé - Rưtragốp buồn bã nói.
– Vậy mà cậu lại không hếch cái mũi lên! Hắn ta đột ngột chuyển giọng gọi Rưtragốp là “cậu”. Chẳng hạn nước Anh cùng với đồng Silinh như thế, giống như nước Bỉ của cậu thế mà cậu thấy mũi của họ hếch lên như thế. Học đi, anh người Bỉ ạ! Hô, Hô, Hô!
– Stitsen, anh bạn người Bỉ này chỉ muốn có một tin giật gân thôi mà. - Một trong hai người Pháp nói. - Hình như anh có tin gì đó phải không?
– Anh bạn Bỉ kia sẽ đặt cược một cônhắc đấy - Tay nhà báo kia bổ sung thêm.
– Gì thế? Một câu chuyện có được không? - Stitsen nói. Đúng lúc ấy, đôi mắt hắn sáng lên, lấp lánh lộ nguyên hình là một tên máu mê, Dưxxiavaia Coopinki.
Những người Pháp mỗi người uống một cốc cônhắc rồi viện cớ có việc cấp bách phải ra đi ngay.
– Nào, vậy cậu thích tin gì nào? - Stitsen hỏi.
– “Các loại tin của tờ báo chúng tôi cũng đang cháy túi đây”. Sếp tôi nói: “Cậu hãy tới Berlin gửi một tin nào đó gay gắt về đây”. - Rưtragốp trả lời.
– Không đơn giản đâu. Stitsen rót liền hai cốc cônhắc. Cậu cứ làm như chúng tớ đi. Hãy tự sáng tác lấy một tin gì đó. Như… ganxơ Snâyde là người cộng sản bỏ chạy sang thế giới phương Tây chẳng hạn. Kể cho phóng viên của tờ báo cậu rằng… và… thế là…! Đại khái hãy làm một cái mà cậu muốn… (lại rót thêm một cốc cônhắc nữa). Cứ bịa cho mạnh vào là được. Hoặc không có thì viết về sự khủng bố của bọn đỏ - gọi là gì nhỉ?… Phải rồi! Côlưma! Đúng là Côlưma. Cái từ khó gọi thế nào ấy. Hô, Hô, Hô! Như có phép lạ, một tù binh Đức trốn thoát từ Côlưma, một kẻ thích chơi cuồng nhiệt, một tên đã kể lại cho phóng viên của anh… Hô, Hô, Hô! Cứ như vậy mà tán ra thì ngay cả những phụ nữ bốn mươi tuổi cũng phải ngất lịm đi ấy chứ (một cốc cônhắc nữa lại được rót ra). Nói chung đó là một chuyện tầm phào. Những chuyện ấy cũng đã phát chán. Một tin giật gân phải như một con dao sắc.
Rưtragốp thật sự kinh ngạc, dưới con mắt của Stitsen mọi việc đã biến đổi thế nào. Toàn bộ con người hắn gầy rộc đi, chao đảo. Chỉ còn đôi mắt ti hí, hoạt bát, bé nhỏ thoăn thoắt đã sôi nổi, sinh động rồi trở nên tham lam. Stitsen đã bốn mươi nhăm nhưng đầu hắn hói nhiều. Chắc là trước đây hắn cũng khá đẹp trai nhưng giờ đây con người hắn khô héo giống như một cái vỏ cây xơ cứng. Bộ mặt thật khó chịu đáng ghét.
– Gọi một chai cônhắc nữa đi. Có lẽ vì cậu, thế nào tôi cũng moi được tin gì đó.
Ốtto Stitsen lại uống thêm nửa chai Cônhắc nữa. Rưtragốp thích thú quan sát kẻ đang ngồi nói chuyện với anh thay đổi tiếp ra sao.
Lời nói của Stitsen bỗng trở lên nhanh hơn, thiếu mạch lạc. Nhưng chính lúc này anh phải làm thế nào để nhớ hết mọi chuyện trao đổi quanh chiếc bàn này.
– Mình thích cậu đấy. Chắc ở chỗ cậu còn nhiều bạn trẻ tốt bụng nữa chứ.
– Cảm ơn. - Rưtragốp mỉm cười.
– Tên cậu là Raun à? Tuyệt! Thế này nhé! Cậu hãy nhớ lấy: một tin giật gân trước hết không phải là truyện xảy ra thường ngày. Chẳng hạn hôm qua chúng mình còn chưa biết nhau thế mà hôm nay đã là những người bạn của nhau. Điều đó thật là tuyệt. Cuộc sống mà! Nhưng tiếc thay chuyện đó lại không làm cho thần kinh ngứa ngáy, không có tin giật gân trong truyện này. Cho mình xin cái đầu rồi hãy đi đi vì cậu ta lấy mất hồn của mình rồi.
– Tôi mong rằng không có sự ẩu đả - Rưtragốp mỉm cười - Có thể, anh…
– Gọi là “cậu”. Người Mỹ chúng mình không thích… Chúng mình là những người đơn giản… Phải nghĩ cho cậu cái gì đấy? Cậu có máy chụp không?
– Không. Vả lại tôi cũng không biết chụp.
– Tiếc quá. Chắc tờ báo của cậu cũng không cần đến ảnh đâu nhỉ?
– Đúng là như vậy.
– Vậy thế ngày mai nhé: Sáng mai cậu hãy có mặt ở bất kỳ ga nào trên đường trong thành phố. Cậu sẽ được xem một vở kịch nhỏ.
– Cụ thể là cái gì vậy?
– Bọn mình sẽ dùng bàn tay của cảnh sát để xóa sạch các quán sách báo.
– Cụ thể là gì vậy?
– Để không bán các sách báo phía Đông.
– Tại sao vậy? Lẽ nào mọi người lại không được đọc cái mà họ muốn ư?
Stitsen cười ha hả. Tiếng cười của anh ta lẫn vào tiếng ầm ầm của bánh xe tàu hỏa.
– Hãy nghe đây anh bạn trẻ: Cậu là một điển hình ở đây. Đúng là quỷ tha bọn chúng tôi đi để cho những người Đức ở phía Tây biết rằng ở phía Đông sống ra sao? Chiếc bánh ngọt đã cắt xong. Xin mời cậu hãy dùng phần của mình đi.
Rưtragốp lắc đầu.
– Không, với những quán sách báo ấy - Nó không phải là thứ hàng hóa. Tôi cần loại tin, chẳng hạn như… một nhân vật nào đó thật đặc sắc… một chuyện gì mới xảy ra ở chỗ Khaútson. - Rưtragốp dè dặt hỏi. - Các đồng nghiệp Pháp của tôi nói rằng…
Stitsen xòe bàn tay và cúi nhìn vào mắt Rưtragốp.
– Vớ vẩn! Cái gì mà Khaútson nói thành tiếng thì chẳng ai cần cả. Tin giật gân tức là tin mà nó lại im lặng. Anh bạn trẻ có hiểu không?
– Tôi thì nghĩ rằng tin nào mà chẳng được. Các bạn Pháp đã kể cho tôi nghe về một sĩ quan vừa mới đây đã chạy sang…
Stitsen phẩy tay:
– Với cái tay sĩ quan này thì còn mờ mịt và thật sự chẳng có gì. Một tay nào đó đã đưa bản tin trên đài phát thanh còn Khaútson thì phát điên lên, hắn phản đối… Stitsen rút từ túi áo ra một bức ảnh rồi ném cho Rưtragốp xem. Hắn đấy, cái tay Khaútson bí mật này. Mình đem theo để dự trữ một tin giật gân. Hắn còn có một bí danh khác “cha đẻ của những tên chạy trốn người Nga”.
Rưtragốp cũng chưa bao giờ được thấy một tấm hình như thế này trong lưu trữ. Ảnh chụp cả hình một người đàn ông cao lớn, dáng thể thao, tay cầm một dây da và dắt một con có mõm ngắn.
– Mình chụp Khaútson, cạnh buồng ở của hắn. Có thể ký vào đây một chữ ký tuyệt vời như thế này nhé: “Con bọ đất và Môrítxơ”. Bọn mình gọi Khaútson là con bọ đất vì bàn tay của hắn lúc nào cũng đầy mồ hôi, Môrítxơ là tên của con chó. Hai đứa cô đơn đi với nhau.
– Vậy thế nào cũng phỏng vấn hắn được một lần chứ nhỉ? - Rưtragốp dè dặt đề nghị.
– Hô, Hô, Hô! Chính cậu chẳng biết gì về con bọ đất ấy. Bọn mình có một tay Gari Đamnơ, ông vui phóng sự của tờ báo “Ban ti mo san”. Hắn đã nói rằng: Phỏng vấn một con chuột đã bị mèo ăn thịt còn dễ dàng hơn cái tay Khaútson này.
– Hắn không chịu tiếp một tay nhà báo nào ư?
– Sao lại thế? Nhất định phải tiếp chứ. Nhưng hắn chẳng phát biểu một lời nào có lợi cho tờ báo của cậu đâu. Hô, Hô, Hô - Stitsen bỗng bật cười, rồi hắn nhìn Rưtragốp chằm chặp. - Anh bạn ạ, mình mới nảy ra ý này, chỉ cần cậu đồng ý. Bây giờ bọn mình đi tới chỗ con bọ đất. Chắc bây giờ hắn vừa ăn trưa. Cũng gần thôi. Mình đảm bảo là hắn sẽ tiếp bọn mình. Cậu sẽ tấn công hắn còn mình sẽ chụp một bức ảnh cho tờ báo của mình với chữ ký “Cuộc tấn công vô ích vào pháo đài Khaútson của một phóng viên Bỉ”. Bức ảnh trông sẽ buồn cười nhưng lại được lòng những người Mỹ vì có một anh người Bỉ nào đó đã cố gắng vượt qua một thiếu tá sắt đá. Thế nào, chúng mình đi thôi chứ.
Rưtragốp thoáng nghĩ đến đề nghị bất ngờ này, một đề nghị mà anh chỉ dám mơ ước. Chỉ có điều “nhưng mà” bức ảnh chụp sẽ còn ở chỗ Stitsen . “Mình sẽ mạo hiểm”, anh quyết định nhanh. “Có thể mình sẽ lấy lại bức ảnh ở Dưxiavaia Coopin.
– Đồng ý. - Rưtragốp vui vẻ nói. - Ta đi thôi.
☆ ☆ ☆
Paxionxcaia cố ý đến sớm hơn giờ ấn định ở khách sạn “Palátxơ” để Alma Gutx nghĩ rằng cô đang khát khao buổi gặp gỡ này, rằng cô không thể chờ cho tới giờ hẹn được. Ngoài ra sẽ thấy được họ gặp nhau ra sao, để bọn họ không có cơ hội nói chuyện với nhau khi vắng mặt cô.
Paxionxcaia ngồi vào chiếc ghế đặt sâu trong phòng. Từ đây cô có thể nhìn được rõ cửa ra vào và một phần cửa ra. Tờ báo để mở giúp cô kín đáo quan sát.
Một thanh niên cao lớn, mặc chiếc áo khoác ngoài hợp thời trang màu vàng sáng từ ngoài phố đi vào. Sau khi bỏ chiếc mũ nồi ra khỏi đầu, hắn giậm chân giũ những mảnh tuyết bám trên người rồi đến chỗ treo quần áo. Sau đó hắn đứng ngắm vuốt mãi trước gương. Khó khăn lắm Natasa mới kìm được tiếng cười khi trông thấy hắn sửa lại mái tóc giống hệt những động tác của một phụ nữ, sửa lại chiếc cà vạt, vuốt lại bộ lông mày rồi cài lại khuy áo khoác. Ngắm vuốt xong hắn mới ngắm nhìn căn phòng, xem đồng hồ rồi đi sâu vào trong góc phòng. Khi đến gần Natasa, hắn chăm chú nhìn vào cô.
– Ôi, xin chào con chim bé nhỏ!
Chính là anh chàng đã nói với cô ngay từ khi gặp cô ở bể bơi.
Natasa không gập tờ báo lại, nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng.
– Trời ơi! Sao em lại nghiêm khắc thế? Chính em là con chim bé nhỏ ở cái ổ của Alma Gutx đấy ư? Đúng không nào?
– Tôi không biết anh là ai cả?
– Mọi việc phải bắt đầu từ đó - Anh ta tiến lại gần cô - Armônđơ Sôcman, người lập kỷ lục, huấn luyện viên, người dạy nhảy, người đứng ngoài chính trị. Còn em, nếu em không đùa giỡn trí nhớ của anh, Anna Lorkh… Đấy, em thấy không, anh biết hết! Chúng ta hãy làm quen với nhau chứ.
Người thanh niên đẩy chiếc ghế lại gần Natasa và ngồi xuống.
– Anna và Dich mun của cô ấy sẽ đến chậm mười hai phút. Đó cũng là một truyện bất ngờ bình thường. Bao giờ họ cũng đến muộn và bao giờ cũng là mười hai phút.
Paxionxcaia cùng cười với Armônđơ. Quả thật, sau mười hai phút Anna Gutxơ và một người đàn ông cao lớn mà Natasa không quen bước vào phòng.
– Hãy để ý chiếc xe con của tôi nhé. - Người đàn ông cao lớn nói to với người Thụy Sỹ.
– Cái cối xay gió cũ kỹ của anh thì ai mà cần. - Armônđơ hét lên với anh ta.
Người đàn ông giơ tay vẫy Armônđơ rồi đi theo Anna Gutxơ vào phòng treo áo khoác.
– Họ đã làm quen với nhau rồi đấy. Thế thì tôi còn biết nói gì nữa đây - Anna Gutxơ vừa cười vừa chào Natasa và Armônđơ - Hãy làm quen với nhau nào. - Cô ta vừa nói vừa đẩy người đi cùng lại chỗ Natasa. - Đây là vua huấn luyện viên, nhà thơ của bơi lội, Dich mun Lisốpxki.
Trông ông ta giống một võ sĩ hơn với đôi vai rộng và chắc nịch, trên khuôn mặt phẳng nhô lên cái mũi nhỏ, chiếc cằm vuông vức có một vết sẹo xanh nhạt cắt ngang. Do đó người ta có cảm tưởng rằng bộ mặt của ông ta như bị cắt mất một cạnh.
Cả nhóm ngồi vào một chiếc bàn nhỏ đặt sâu trong góc tường rất tiện lợi mà Armônđơ đã sắp xếp. Hắn vừa nói với người phục vụ đang cúi xuống, còn Dich mun Lisốpxki trao đổi với Anna nhưng thỉnh thoảng lại nhìn xoáy vào Natasa.
– Thế nào, cô bé mới đến cảm thấy người thế nào? - Hắn ta bất ngờ hỏi Natasa.
– Tuyệt vời. - Tôi rất thích hiệu ăn này.
– Ồ, vậy là cô đã từng ở đây à?
– Tất nhiên, lúc ấy tôi chưa thể thấy thích thú như thế này.
– Giỏi lắm, cô Anna ạ! - Anna vỗ tay - Hãy dạy cho anh ta nói chuyện kiểu Nga nào. Dichmun nổi danh là người biết đưa ra những câu hỏi ngu ngốc.
Ta tính điểm nhé: một không nghiêng về phía Anna. Trận đấu vẫn được tiếp tục.
– Chuyện gì xảy ra vậy? - Armônđơ tham gia vào câu chuyện. Chắc Dich mun đã kịp đặt ra một câu hỏi nào đó rồi đấy?
– Vâng, nhưng Anna thì bỏ ngoài tai đấy. - Anna cười - Còn em, Anna ạ, dù sao em vẫn suy nghĩ đi nếu Dich munđơ nhận nhiệm vụ làm huấn luyện viên dạy bơi bướm cho em. Đó là điều hạnh phúc. Vì thế em đừng đánh họ đau đấy.
Nhạc bắt đầu dạo lên. Mọi người đều ra nhảy. Anna nhảy với Dich munđơ, Natasa với Armônđơ.
– Cuộc sống thật tuyệt vời biết bao! - Người bạn nhảy thì thầm vào tai Natasa. Ngay buổi sáng hôm nay, tôi vẫn chưa biết sẽ giết thời gian buổi tối như thế nào. Mọi thứ đều chán chường. Ấy thế mà em lại hiện lên từ bể bới, người Aphơrôđit kiều diễm ơi, điều đó làm anh muốn buổi tối nay cứ kéo dài ra vô tận.
Vừa ba hoa, Armônđơ vừa kiên trì áp bộ mặt mình vào Natasa.
– Này tôi báo cho anh trước - Cô nói giễu cợt, tôi không chịu được tính phóng đãng ngay từ buổi làm quen như thế này đâu.
– Tối nào là do ý tôi chứ.
– Con chim bé nhỏ ơi, anh thấy em có đôi mắt sắc đấy.
Sau điệu nhảy, câu chuyện dường như chẳng ăn nhập vào đâu. Natasa thấy vui thích vì điều đó giúp cô có thể suy nghĩ nên hành động tiếp như thế nào.
Họ uống với nhau để chúc mừng Anna Lorkhơ đã có bức ảnh xuất hiện trên các báo.
– Anna đã nói với tôi rằng cô kiên trì như quỷ ấy, - Dich munđơ quay về phía Natasa, đối với kiểu bơi bướm thì đây là việc làm đầu tiên đấy. - Hắn gõ xuống bàn bằng nắm đấm rắn chắc như thép.
– Đừng sơ, Anna, anh ta là người tốt. - Anna Gutxtơ cười khi thấy Natasa tỏ vẻ sợ hãi khi nhìn thấy nắm đấm của Dich munđơ.
– Chúng ta sẽ làm thế này nhé. - Lisốpxki tiếp tục nói sau khi lườm Paxionxcaia. - Trước hết Anna sẽ rèn luyện kỹ thuật bơi, sau đó tôi sẽ lãnh trách nhiệm tiếp.
Anna Gutxtơ vỗ tay tán thưởng.
– Anna hãy kêu “Hoan hô” đi. Lâu lắm rồi anh ấy mới chịu dạy đấy. Chúng ta không thể không mừng vì điều đó.
– Thế rồi tôi sẽ được gì đây? - Armônđơ giả vờ cáu - Tôi yêu cầu phải công bằng, phải sẻ Anna ra làm ba phần.
– Im đi! - Dich munđơ thô bạo nhìn hắn.
Armônđơ giơ tay.
– Tôi xin hàng! Xin hàng! Không dám yêu cầu gì cả? Nhưng chẳng lẽ chị Anna lại không yêu cầu gì ư?
– Thôi im đi - Dich munđơ lại đe dọa lần nữa.
Mọi người im lặng hồi lâu, ngồi ăn một cách miễn cưỡng. Dàn nhạc lại dạo lên bản nhạc mới. Anna mời Armônđơ nhảy và cả hai ra ngoài. Paxionxcaia chờ Dich munđơ mời cô nhảy nhưng hắn đã không làm như vậy. Khi Anna và Armônđơ vừa rời khỏi bàn thì Dich munđơ lấy khăn lau mồm và cúi người về phía Paxionxcaia.
– Cha cô là người của Đinitxơ phải không?
– Tôi không biết nói dối. Đúng, cha tôi là sĩ quan hải quân của đế chế.
– Họ của ông ta?
– Cần phải suy nghĩ, Lorkho, nếu hắn là bố mình. Tỷ số sẽ là hai không. - Natasa cất tiếng cười nhưng tim thắt lại vì thận trọng và lo lắng.
Vả lại cô không sợ bị kiểm tra vì từ lâu nay cha đã được “chuẩn bị” sống cùng với Natasa theo địa chỉ đáng tin cậy tuyệt đối.
– Phải, thế đấy, Lorkh… Tất nhiên rồi… - Dich munđơ cười khẩy. - Cô vẫn đi học đấy chứ?
– Vâng. Ở trường Đại học Xây dựng.
– Và cô sẽ xây dựng những ngôi nhà cho những tên thực dân người Nga chứ?
– Tại sao lại thế? Cho người Đức chứ? Chỉ cho người Đức thôi.
– Cô nói tiếng Đức không hoàn toàn đúng giọng lắm, cũng như tôi vậy, chúng tôi là người gốc Ba lan.
– Đấy là anh cảm thấy thế thôi. Từ lúc đó trở đi Paxionxcaia cố gắng chú ý theo dõi cách nói tiếng Đức của mình.
– Bố cô bây giờ làm gì?
– Phục vụ, nhưng dĩ nhiên là trên đất liền.
– Ở đâu?
– Ở chỗ những tên thực dân Nga ấy.
Thực hiện bước đi liều lĩnh ấy, Natasa chờ đợi hắn sẽ cung cấp điều cô mong muốn.
– Thế đấy! Là ai vậy?
– Nói danh dự đấy, tôi không biết đâu.
– Tại sao cô lại sống trong khu vực của người Nga ở Berlin?
– Thật khó mà chuyển ngôi nhà mà ông tôi đã xây dựng sang phía Tây. Cha tôi nói rằng “Phương Tây sẽ tự đến với chúng ta”.
– Thế đấy! Người Nga có thường đến chỗ cô không?
– Họa hoằn lắm. Cha tôi không thích những cuộc viếng thăm ấy. Nhưng dù sao cũng có người đến chứ? Họ là ai?
– Một vài kỹ sư nào đấy. Thậm chí có một người trong số họ đã yêu tôi.
– Rất tốt - Dich munđơ dè dặt nhìn Natasa.
– Cái gì cơ? - Tốt ư?
– Mọi sự đều tốt đẹp - Dich munđơ hờ hững trả lời.
Anna và Armônđơ trở lại bàn và thế là câu chuyện lại bị gián đoạn.
– À, mà hình như Armômđơ đúng đấy. Tôi có yêu cầu đây. - Anna giả vờ cáu nói, - các anh chị có chuyện gì mà tâm tình thế? Tôi thấy hết rồi đấy nhé.
– Dich munđơ đã đặt ra hàng triệu câu hỏi cho tôi.
– Mà lại là những câu hỏi ngốc nghếch chứ? Armônđơ phấn khởi nói, có nghĩa là bàn thắng thua là bao nhiêu nhỉ? Một triệu - không ư?
– Giữa hai chúng tôi là chuyện nghiêm túc. - Natasa nói - Rất nghiêm túc.
– Câu chuyện nghiêm túc chứ Dich munđơ? Tôi không tin, - Anna kêu lên..
“Õng ẽo à? Cứ õng ẽo đi! - Paxionxcaia nghĩ thầm. Các người thừa biết Dich munđơ nói gì với tôi. Chính các người đã cố ý bỏ đi để nhảy đôi với nhau…”.
Sau đó suốt bữa ăn Dich munđơ không nói gì với Natasa nữa. Cô cũng không bắt chuyện với họ, cô hiểu rằng mình phải hết sức thận trọng và kiên nhẫn.
Đúng một giờ đêm. Paxionxcaia đứng lên.
– Xin lỗi, đã đến giờ tôi phải về.
Mọi người đều nài cô ở lại.
– Tôi không cho phép như thế đâu! Armônđơ kêu lên…
– Sao các anh lại cư xử như các anh là người đàn ông đầu tiên tôi quen ấy. - Natasa nhướn mày lên nhìn Armônđơ một cách giễu cợt.
– Anna ơi, em làm hỏng mất cả buổi tối của chúng tôi rồi đấy! - Anna giận dữ nói.
Natasa cúi xuống nói thầm vào tai:
– Em không làm gì được nữa đâu. Em có một người bạn, anh ấy cũng ghen như mọi người. Anh ấy nói với em rằng sẽ đến đón em vào lúc một giờ đêm nay. Chị hãy yên tâm, một tuần nữa em sẽ cho anh ta nghỉ luôn. Em đã chán lối sống của anh ta với những tiếng thở dài và bệnh ghen của anh ấy.
– Hay em kéo anh ta đến đây vậy. - Anna đề nghị.
– Thế thì sẽ đánh nhau mất… Natasa cười và nghiêm nghị nói thêm. - Không nên làm như vậy. Chị hiểu không. Rồi cô thì thầm vào tai Anna. - Anh ấy là người Nga đấy.
Paxionxcaia nhanh nhẹn chia tay với mọi người và đi ra.
Một lúc sau Dich munđơ cũng đứng dậy. Hắn đuổi kịp cô ở phòng treo quần áo ngoài. Khi đưa áo choàng hắn khẽ nói:
– Về câu chuyện của chúng ta cô không được nói một lời nào đấy.
– Không có chuyện gì cả. - Natasa đáp lại cũng bằng giọng nói ấy.
Dich munđơ cùng cô bước ra. Chiếc ôtô của người bạn đóng giả bạn cô đã đỗ cách thềm ra vào khoảng chục bước chân. Natasa ngăn Dich munđơ lại.
– Một mình tôi đến ôtô thôi, không thì anh bạn tôi lại mắng tôi đấy. Tạm biệt nhé.
Natasa chạy lại ôtô và nhanh chóng ngồi vào xe và phút chốc nó đã biến mất vào bóng đêm. Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi sau tay lái đội chiếc mũ che kín cả gáy theo kiểu Mỹ hỏi cô.
– Cô nghĩ thế nào? Liệu hắn có nhìn thấy số xe không?
– Có thể lắm. Số xe được chiếu sáng rõ lắm.
– Tuyệt. Dù sao tôi cũng không đến nỗi ngu đâu. Để chờ xem tất cả bọn họ sẽ trưởng thành cùng với cô ra sao?
– Chẳng có gì đáng sợ xảy ra đâu. Anh cứ đóng vai người yêu tôi đi và im lặng vì ghen tức. Thế thôi mà.
– Còn mặt khác đưa từng đứa về để biết được địa chỉ của chúng. Như thế có tốt hơn không?
– Một đứa trong bọn họ có ôtô riêng. - Natasa nói.
– À! Có lẽ đó là cái “Vanđêrenơ” cũ đỗ trước thềm cửa rồi.
– Chắc thế.
– Thế nào tôi cũng chụp ảnh được nó. Nhìn xem bọn họ không bám theo chúng ta đấy chứ.
Natasa ngó trước ngó sau.
– Không.
– Vậy thì về nhà thôi.
Chiếc ôtô quay gấp ở góc phố.
Người lái xe chính là Vlađimia Subbôtin. Sau thất bại hoạt động ở môi trường thương mại, Subbôtin được Đại tá cho liên lạc với Natasa. Từ hôm nay trở đi anh sẽ là một kỹ sư Nga, chủ một căn hộ, độc thân chưa có vợ, có ôtô riêng và là người yêu của Anna.
Natasa cười.
– Tôi đang hình dung xem cái thông báo của tôi có hiệu quả như thế nào đối với bọn chúng. Hơn nữa người nào đi với tôi được chuẩn bị rồi. Tôi đã nói trước với anh ta…
☆ ☆ ☆
Rưtragốp bắt đầu lo lắng. Khi say rượu Dưriavaia Côpinca đã làm gián đoạn buổi phỏng vấn thiếu tá Khaútson. Ông đã không nghe rõ địa chỉ mà người Mỹ nói cho người lái xe taxi. Bây giờ ông đang cố nhớ lại họ đã cho xe chạy qua đường phố nào. Quả thật là khó. Chiếc taxi lao đi vùn vụt, còn thành phố đã bị buổi hoàng hôn của mùa thu đến sớm che phủ. Con đường không hoàn toàn ngắn như Stitsen đã nói: hai mươi bảy phút đi xe. Chiếc ôtô đỗ trước cửa một ngôi nhà có người ở, hai bên là những ngôi nhà đứng chen chúc nhau. Stitsen kịp thiu thiu ngủ một lát trên đường, tỉnh dậy ngạc nhiên nhìn ra xung quanh. Hắn như sực nhớ ra tại sao hắn lại ở đây nên hắn lặng thinh chui ra khỏi xe rồi tiến lại gần thềm nhà.
Khi thanh toán tiền, Rưtragốp hỏi người lái xe.
– Đường này tên là gì?
– Rôbisơ Strátxơ.
– Xe điện ngầm có cách xa đây không?
– Ngay đây thôi.
– Anh người Bỉ, anh ở đâu đấy? - Stitsen kêu lên - Nhanh lên chứ.
Khi chiếc thang máy đưa họ lên cao, Stitsen mới nói.
– Hãy hành động can đảm lên nhé. Cái tay Khaútson này không phải là đồ giẻ rách đâu.
Một phụ nữ người Đức có mái tóc sặc sỡ kim cài đầu ra mở cửa cho họ. Stitsen ngang nhiên gạt bà ta ra một bên và họ bước vào tiền sảnh. Từ gầm bàn, một con chó hình thù quái dị gầm gừ đe dọa.
– Môrítxơ, yên nào - Stitsen vui vẻ nói.
Con chó im lặng.
Ngay lúc ấy, một trong những cánh cửa bật mở. Rưtragốp nhìn thấy Khaútson. Ông ta mặc chiếc áo choàng sáng, tay cầm quyển sách để mở.
– A! Dưriavaia Côpinca! Cậu cần gì vậy?
Nói xong Khaútson nhìn Rưtragốp chằm chằm.
– Cậu không nhầm địa chỉ đấy chứ? Vì tôi chứ không phải cô Uýtxki sống ở đây đâu nhé.
– Mình không nhầm đâu, Khaútson ạ. Stitsen bình tĩnh và tỉnh táo trả lời. Sau bữa ăn trưa mà đi ngủ thì thật là có hại nên tôi mới kéo anh bạn đồng nghiệp lại đây muốn hỏi cậu đôi điều. Hãy làm quen với nhau đi. Đây là nhà báo Raun Rêne.
Rưtragốp để ý thấy Khaútson không có ý định giơ tay bắt nên chỉ nghiêng mình, trong bụng thầm ngạc nhiên về trí nhớ của Stitsen vẫn chưa quên cái tên Bỉ của ông.
Khaútson quay người về phía Rưtragốp.
– Tôi không biết anh Stitsen lấy của anh bao nhiêu nhưng anh ta đã báo cho anh biết rằng đây là sự lãng phí thời gian vô ích chưa?
Đó cũng là một lời đề nghị đuổi khéo. Rưtragốp dè dặt nói.
– Ngài Khaútson. Tôi xin ngài mười lăm phút được không.
– Xin mời. Khaútson tránh sang một bên nhường cho Stitsen và Rưtragốp đi qua.
Căn phòng của Khaútson rất rộng và trống trải. Toàn bộ đồ đạc sắp xếp trong phòng là một chiếc bàn và cạnh đó là một chiếc ghế tựa cứng. Mặt bàn được đánh bóng, một chiếc đèn bàn đặt trên đó. Một làn khói màu xanh da trời lập lờ từ chiếc gạt tàn thuốc lá đặt dưới chiếc chao đèn. Ngoài ra không còn thứ gì khác trên mặt bàn. Các bức tường được dán một loại giấy. Lò sưởi tỏa ra không khí ấm áp và mùi hăng hắc của than đá đang cháy hồng.
Khaútson ngồi vào bàn, ngón tay mảnh dẻ cài vào nhau và ngắm nhìn Rưtragốp.
– Nào, anh hỏi đi.
Rưtragốp mỉm cười.
– Tôi đã được ông Stitsen báo trước rằng ngài sẽ im lặng. Tôi rất lấy làm lạ nếu như ngài lại có một vinh quang nào khác.
– Vậy đơn giản đó không phải là của tôi. - Khaútson phòng thủ một cách vụng về.
– Và chính vì thế, xin ngài thứ lỗi cho những câu hỏi ngốc nghếch của tôi, tôi sẽ cố gắng hỏi những gì Ngài có thể trả lời được.
– Xin hỏi đi.
– Dựa vào đâu mà ngài lại có bí danh “Cha đẻ của những kẻ chạy trốn người Nga”.
Trên bộ mặt khô khốc của Khaútson thoáng xuất hiện một nụ cười. Chỉ tay vào Stitsen lúc đó đang chúi mũi vào chiếc máy ảnh của mình, ông ta nói:
– Trong số tất cả các bí danh được các nhà báo hào hiệp đặt cho thì chỉ có Stitsen là người đưa ra bí danh chính xác vì mọi người đều hiểu cả, Dưriavaia Côpinca… Đúng không Stitsen?
Anh ta cúi đầu và bắt đầu chĩa ống kính vào Rưtragốp và Khaútson.
– Cậu chụp làm gì thế?
– Tớ sẽ in bức ảnh này dưới dòng tựa đề: “Một trận công kích uổng công của anh nhà báo người Bỉ vào pháo đài Khaútson người Mỹ”. Không tồi đấy chứ?
Khaútson nở nụ cười hiền từ. Thế là Rưtragốp hiểu rằng ngài thiếu tá không phản đối sự nịnh hót.
– Ngài chưa trả lời tôi, thưa ngài Khaútson. Rưtragốp lên tiếng.
– Chẳng lẽ như thế ư – Khaútson tỏ ra ngạc nhiên. - A, phải rồi. Đó là một thứ tên lóng ngu xuẩn. Nếu tôi là cha đẻ của những kẻ chạy trốn người Nga thì phải có một người mẹ chứ. Vậy bà đó là ai?
Đúng, để tấn công vào pháo đài Khaútson không phải là dễ, Rưtragốp đã thấy tay thiếu tá này như một hòn đá ẩm ướt trơn tuột đi.
– Có trường hợp người Mỹ chạy sang phía Đông không?
– Có chứ. - Khaútson trả lời ngay tức khắc.
– Những trường hợp như thế có nhiều không?
– Tôi không tính được.
– Vậy thì tại sao người Mỹ lại bỏ chạy?
– Tốt nhất là ông hỏi điều đó với người Mỹ ấy. - Stitsen khẽ cười rồi tiếp tục bấm máy.
– Ai là người cuối cùng chạy từ phía Đông sang? - Rưtragốp vừa hỏi vừa nhìn thẳng vào Khaútson.
– Sau đó thì chẳng còn ai nữa.
Tất nhiên Rưtragốp muốn gọi tên Côvancốp để xem Khaútson sẽ phản ứng ra sao. Nhưng một sự xác minh như vậy chỉ có thể làm cho thiếu tá thêm nghi ngờ mà thôi.
– Những người Nga làm cho tôi tin rằng người ta còn mưu sát người của họ nữa. Vậy thì họ có cơ sở nào để chứng minh điều đó không?
– Trong bọn họ ư? - Khaútson hỏi lại.
– Đúng.
– Thế thì tại sao anh lại hỏi tôi điều đó? Cá nhân tôi không bao giờ tham dự vào những chủ đề Hôliút như thế.
– Bản thân ngài thì không, nhưng những người của ngài có thể làm điều đó lắm chứ?
Khaútson kinh ngạc nhìn Rưtragốp rồi kêu lớn:
– Frau Enda!
Vẫn người phụ nữ trung niên ban nãy ra mở cửa bước vào.
– Chị Frau Enda, đã có lúc nào chị tham gia vào mưu sát những người Nga không?
Đôi mắt chị ta tròn xoe.
– Ngài vừa nói gì vậy? Chưa bao giờ.
– Cảm ơn. Xin lỗi chị, chị có thể đi được.
Người phụ nữ ra khỏi phòng. Khaútson nói:
– Không còn người nào của tôi nữa đâu.
– Hô, Hô, Hô! - Stitsen vừa ôm bụng vừa cười – không anh bạn Bỉ ơi, cậu đi đâu vậy?
Khaútson ngồi một cách thản nhiên, không một thớ thịt nào động đậy trên khuôn mặt.
– Vâng, thưa ngài Khaútson tôi chỉ có một phương pháp làm cho độc giả vui sướng mà thôi: đó là thuật lại chính xác câu chuyện của chúng ta mà sẽ không nghĩ là người ta sẽ nhìn tôi như một thằng rất ngu.
– Ồ, đó là việc của anh. - Khaútson đột ngột cất lời và nhìn đồng hồ. Nghỉ ngơi sau khi ăn thế là xong. Xin lỗi nhé. Hắn ta đứng dậy.
Rưtragốp cùng với Stitsen quay trở lại quán rượu.
– Thế nào anh bạn, anh có cắn vào tai mình không?
Rưtragốp lấy làm ngạc nhiên tại sao Stitsen hoàn toàn tỉnh táo.
– Ôi, anh bạn trẻ ơi! Xem bộ dạng của anh kìa! Một con mèo con chuyện trò với một con chó xù. Hô, Hô, Hô!
Rưtragốp phẩy tay.
– Hãy uống đi cho hết đau khổ.
– Thế mới là chuyện của nam nhi chứ. Mình nghĩ rằng cậu không đoán ra được đâu.
Stitsen say rất nhanh nhưng bây giờ trông hắn thay đổi hẳn - âu sầu và dữ tợn.
– Cậu có biết nước Mỹ là thế nào không? - Bỗng nhiên hắn nói - Mọi người đều làm giàu?… Thật vớ vẩn? Ai cũng chỉ nghĩ đến việc làm giàu như thế nào?
– Tất cả chúng tôi đều biết rằng anh được tự do hoàn toàn cho cái sáng kiến riêng biệt của anh - Rưtragốp phản đối.
– Thằng ngu! Hãy nhìn vào rạp chiếu bóng của chúng tôi, ông nội của tôi ơi, một thiếu niên di chuyển chỗ ở đã chết vì bần cùng. Người bế thì đập chán vào tường, ông ta cũng là người thích làm giàu. Ông ta chết mà chưa kịp trả hết hàng đống tín dụng. Người ta tống cổ chúng tôi ra khỏi nhà, đồ đạc bị lấy đi. Quỷ quái! Bây giờ thì tôi đang nhào lộn như thế đấy. Nhưng tôi là một người cao thượng. Tôi không sinh ra một thế hệ trẻ con bần cùng. Đối với tôi, thế là kết thúc. Đủ rồi… Cậu cười cái gì? Cậu quay về sân chơi bóng chày của cậu đi. Sếp của cậu sẽ cho cậu biết phải đến đâu bằng đầu gối.
– Cũng không loại trừ điều đó. - Rưtragốp buồn bã mỉm cười.
– Dù sao mình cũng kiếm chác được ở cậu.
– Bao nhiêu?
– Nếu buồng gan của sếp mình mà tốt thì sẽ có năm mươi đôla.
– Mình trả cậu một trăm.
– Về cái gì?
– Về cuốn phim chụp có hình của mình ấy. Cậu phải hiểu rằng nếu in cuốn phim ấy ở chỗ cậu thì sếp tôi nhất định tận dụng cái đầu gối của mình.
– Nghiêm chỉnh đấy chứ anh bạn? Một trăm chứ?
– Nghiêm chỉnh. Chỉ có điều là bằng tiền Mác.
– Quỷ thật. Nào, đưa đây.
Stitsen nhanh nhẹn cuộn cuốn phim bằng những đông tác chuyên nghiệp.
– Có phải rửa ảnh không?
– Không cần. Một trăm đôla thì không rửa. Tôi sẽ rửa lấy ở nhà mình để làm kỷ niệm.
– Vậy thì năm đôla nữa cho tiền cát sét.
– Được thôi.
Rưtragốp nhận phim và trao tiền cho Stitsen, thanh toán các khoản khác. Rồi họ chia tay nhau.
– Dù sao thì cậu cũng là một chàng trai biết làm việc. - Stitsen nói khi chia tay với Rưtragốp - Nếu cậu còn cần tớ giúp đỡ thì ngày nào cũng vậy vào giờ này tớ ăn trưa ở đây. Đến đây nhé, bọn mình sẽ còn kiếm chác được cái gì đấy - Hắn vẫy tay rồi rảo bước vào trong bóng đêm đang hòa trong ánh đèn màu của những bức quảng cáo.