Vu Sư

Lượt đọc: 3571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Hôm nay tâm trạng Dịch Quan rất tốt, không ngờ bà chủ vừa huấn luyện quân sự trở về đã tặng cho mình búp bê mơ đẹp.

“Hôm nay về sớm như vậy à?” Bắc Phồn nhìn đồng hồ, mới tám giờ tối. Trong thời kỳ phải chạy cho kịp kịch bản, thông thường họ phải tăng ca đến sau mười giờ mới có thể về nhà.

“Hôm nay về nhà ngủ sớm chút.” Dịch Quan nói.

“À, búp bê mơ đẹp.” Vẻ mặt Bắc Phồn hâm mộ.

“Vừa hay về thí nghiệm, xem thử có phải linh như cậu nói hay không, cái gì mà ngủ dậy một giấc hệt như tinh thần đang được đi spa vậy.” Từ sau khi họ xin bà chủ búp bê mơ đẹp bị từ chối, Bắc Phồn không thiếu lúc khoe khoang trước mặt họ, nói búp bê mơ đẹp của bà chủ linh nghiệm biết mấy. Cái gì mà trong mơ dường như nghe thấy giọng hát của thiên thần, cái gì mà đắp chăn như vòng ôm của mẹ, cái gì mà spa linh hồn, muốn khoa trương thế nào thì khoa trương thế đấy.

“Người dùng qua đều khen cả.” Bắc Phồn giơ ngón cái lên, miệng nở nụ cười tự tin.

“Đi đây.” Dịch Quan cười vẫy tay rời đi.

Nơi cậu ấy ở cách phòng làm việc không xa, ra ngoài khuôn viên đi một chuyến xe buýt, hai mươi phút là về đến nhà. Ở trạm xe chờ một lúc, cho đến khi xe buýt đến, Dịch Quan lên xe, tìm vị trí gần cửa sổ phía sau, đeo tai nghe nhìn cảnh đêm bên ngoài.

Đây là lúc thoải mái nhất trong một ngày của cậu ấy, thỉnh thoảng nhìn thấy chuyện thú vị bên ngoài cửa sổ sẽ quay lại, làm tài liệu sáng tác sau này. Hai mươi phút rất nhanh trôi qua, xe đến trạm, Dịch Quan xuống xe, theo thường lệ mua một tô mì khô ven đường, cầm trong tay chờ đèn giao thông, khu dân cư cậu ấy ở nằm ở con đường đối diện.

Dịch Quan nhìn con số trên đèn giao thông, nhìn từ mười biến thành chín, rồi lần lượt giảm xuống một, khi cậu ấy chuẩn bị băng qua đường, sau lưng truyền đến tiếng gọi.

“Cậu nhóc, đợi đã.”

“Vù” một tiếng, gần như cùng lúc, một chiếc xe con màu đen xẹt qua bên cạnh cậu ấy, tốc độ chiếc xe nhanh như gió, suýt nữa quật ngã cậu ấy.

Dịch Quan có chút ngơ ngác, theo bản năng quay lại nhìn về phía đối diện, con đường đối diện có một cặp tình nhân đang đi qua, vẻ mặt bình thường. Chiếc xe chạy vút qua kia đã không còn nhìn thấy biển số nữa, vì không xảy ra chuyện gì, cậu ấy chớp mắt liền quên mất.

“Ông chủ, gọi tôi sao?” Dịch Quan xoay người nhìn ông chủ tiệm mì khô.

“Đúng vậy, mì khô của cậu, tôi quên bỏ nước tương đặc chế, cậu đưa đây, tôi trộn lại cho cậu, nếu không sẽ không ngon.” Ông chủ nói.

Ông chủ kia là người sảng khoái, cười nói: “Vậy sao được, có điều cũng kỳ lạ, sao lại quên thêm cho cậu chứ.”

Anh ta trộn mì luôn theo trình tự, bình thường sẽ không quên thêm đồ ăn vào, hơn nữa vừa nãy anh ta cũng không bận nói chuyện với ai.

“Đúng vậy, vừa nãy chợt nhớ ra, có lẽ ông trời cũng không muốn tôi mất đi vị khách trung thành như cậu.” Ông chủ cười đùa nói.

Dịch Quan mỉm cười trò chuyện với ông chủ, lại không biết ở nơi cách cậu ấy hai mét, một nữ quỷ ăn mặc già dặn, trang điểm tinh xảo, đang nhìn chằm chằm về phía cậu ấy. Cô ta muốn đến gần, nhưng hình như lại sợ hãi thứ gì đó.

“Xong rồi, cho cậu thêm quả trứng chần, không lấy tiền.” Ông chủ đưa phần mì khô mới trộn lại cho Dịch Quan.

“Cám ơn.” Dịch Quan cầm lấy mì khô rời đi, thuận lợi băng qua đèn giao thông, vào khu dân cư.

Khu dân cư mà cậu ấy ở là một nơi khá cũ, tầng sáu, không có thang máy, dưới lầu cũng là cửa sắt kiểu cũ phải dùng chìa khóa mới mở được. Dịch Quan đứng trước cửa tòa nhà đơn, lấy chìa khóa mở cửa, cửa sắt này cũ quá, lần nào cậu ấy cũng phải mở rất lâu.

Lúc này, một viên gạch đang từ ban công lầu sáu rơi xuống.

“Cẩn thận, mau tránh ra.” Nữ quỷ luôn đi theo cậu ấy phát hiện, hoảng hốt la lên một tiếng, muốn xông qua đẩy Dịch Quan, nhưng khi đến gần Dịch Quan khoảng hai mét, một luồng sáng vàng đột nhiên đánh bật cô ta ra ngoài.

Mắt thấy viên gạch sắp rơi trúng đầu Dịch Quan, cánh cửa làm sao cũng không mở ra được đột nhiên bị cậu ấy vặn ra, Dịch Quan bước vào bên trong.

“Rầm!”

Tiếng gạch rơi trùng hợp với âm thanh mở cửa sắt, thêm vào Dịch Quan đeo tai nghe, cậu ấy không hề phát hiện, trở về nhà.

Nữ quỷ không dám tin nhìn cảnh tượng kia, sau đó yếu ớt ngã dưới dất.

Dịch Quan về nhà, dưới sự giúp đỡ của búp bê mơ đẹp ngủ một giấc thật ngon, hôm sau tỉnh dậy sảng khoái thoải mái, tràn đầy tinh thần dọn dẹp nhà cửa một phen, sau đó giặt đồ mình dồn lại cả tuần.

Tuy Dịch Quan nghi ngờ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, tiện tay ném lá bùa đi, nhưng nhìn căn phòng mình quét dọn sạch sẽ, cậu ấy không nhẫn tâm phá hoại, cho nên lại thuận tay nhét vào túi quần mình mặc hôm nay.

Mãi cho đến thứ hai, cậu ấy tràn đầy tinh thần đi làm, Bắc Phồn thấy cậu ấy thần thái sáng sủa, không nhịn được nói: “Nhìn dáng vẻ của cậu, hai ngày này ngủ ngon nhỉ.”

“Cậu chẳng khoa trương chút nào, quả nhiên là spa linh hồn.” Dịch Quan mỹ mãn nói.

“Không lừa cậu.” Bắc Phồn nói.

“Người dùng qua đều khen cả.” Dịch Quan giơ ngón cái, học Bắc Phồn nở nụ cười tự tin.

Lúc này Đan Tuấn Nghị cũng đi vào, gương mặt ngủ không đủ giấc, đi đường còn ngáp: “Chào. Dịch Quan, thằng nhóc cậu gặp chuyện vui gì thế?”

“Có phải nhìn qua thần thái sáng sủa, tràn đầy vui sướng không?” Dịch Quan đắc ý nói.

“Sao vậy? Có chuyện vui thì mau chia sẻ đi.”

“Trời ạ, thật sự công hiệu như vậy?” Lúc một mình Bắc Phồn nói anh ta còn bán tín bán nghi, bây giờ Dịch Quan cũng nói hiệu quả rõ ràng như vậy, Đan Tuấn Nghị hận không thể lập tức đi tìm bà chủ xin một con.

“Có phải cảm thấy tôi tươi cười rạng rỡ, mặt đầy niềm vui không.” Dịch Quan hất cằm, đắc ý hỏi.

“Niềm vui cái rắm, ấn đường cậu đen đến mức sắp nhỏ ra mực rồi.” Đông Vĩnh Nguyên chửi một câu: “Bùa tôi đưa cho cậu đâu?”

“Ấn đường của anh mới đen.” Dịch Quan có chút tức giận, Đông Vĩnh Nguyên làm sao vậy, mấy ngày nay cứ nguyền rủa cậu ấy xui xẻo.

“Không đùa với cậu, bùa đâu?” Đông Vĩnh Nguyên quát hỏi.

Dịch Quan theo quán tính lục tìm trong túi quần, đúng thật là tìm ra trong đó.

“Tìm được rồi, có điều không biết tại sao lại đen đi.” Dịch Quan đưa lá bùa đen một nửa cho Đông Vĩnh Nguyên.

Đông Vĩnh Nguyên mở bùa ra, chỉ thấy linh lực phù văn chu sa trên mặt bùa đã hao phí hết, lá bùa màu vàng cũng đen hơn một nửa.

Chẳng phải bà chủ nói con quỷ này không lấy mạng Dịch Quan sao, tại sao bùa bình an sư phụ mình vẽ lại biến thành như vậy, ít nhất cũng phải là lệ quỷ mấy trăm năm mới có công lực này.

“Gần đây cậu có xảy ra chuyện gì không? Khá nguy hiểm ấy?” Đông Vĩnh Nguyên hỏi.

Đông Vĩnh Nguyên tức giận, tên này bây giờ còn nghi ngờ anh ta, nếu không phải tôi xin bùa bình an từ chỗ sư phụ, thằng nhóc cậu đã sớm đi chầu diêm vương rồi.

“Sao bùa này lại đen như vậy? Màu đen thoạt nhìn giống như bị thứ gì đốt.” Đan Tuấn Nghị sán lại bên cạnh Đông Vĩnh Nguyên, nhìn kỹ lá bùa.

“Đúng thật.” Bắc Phồn tò mò chọt một cái, chỉ thấy phần bùa bị đen đi, hóa thành tro, rơi xuống đất: “Dịch Quan, cậu đốt à?”

“Bà chủ cho cậu búp bê mơ đẹp, cậu dễ dàng tin tưởng như vậy, sao tôi cho cậu lá bùa, cậu lại la hét là mê tín phong kiến.” Đãi ngộ khác biệt này, Đông Vĩnh Nguyên muốn ói máu.

Quý Lãng vừa vào cửa, liền nghe thấy Đông Vĩnh Nguyên nhắc đến Vu Miểu Miểu, anh không nhịn được cầm búp bê qua đó, rút lá bùa trong tay Đông Vĩnh Nguyên: “Miểu Miểu cho à?”

“Không phải.”

Lời Đông Vĩnh Nguyên còn chưa nói hết, trước mắt Quý Lãng đột nhiên hiện lên hai cảnh tượng, một là Dịch Quan qua đường suýt bị xe đụng, hai là khi cậu ấy mở cửa có viên gạch từ trên lầu rơi xuống. Thân là mộng yểm trong mắt không có người tốt, Quý Lãng tự nhiên sẽ không cho rằng chỉ là ngoài ý muốn.

Quý Lãng lấy lại tinh thần, kinh ngạc nhìn về phía Dịch Quan.

“Ông...ông chủ?” Dịch Quan bị Quý Lãng nhìn có chút căng thẳng.

“Gần đây cậu...” Quý Lãng cau mày, khựng lại.

Dịch Quan càng thêm căng thẳng, lẽ nào kịch bản lần trước của mình quá tệ? Không đúng, đã là lần chỉnh sửa cuối cùng rồi, hẳn không có vấn đề gì mới phải.

“Được.” Đông Vĩnh Nguyên như có điều suy nghĩ, gật đầu đồng ý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »