Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534370 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12.

Uyển Thư kinh ngạc tột độ . Không ngờ một người như giám đốc lại quan tâm tới chuyện phụ nữ như vậy . Măt cô đỏ rần lên, cô lúng túng :

 _ Dạ ... tôi ...

 _ Tôi nghĩ cô còn đơn giản qúa , điều đó không tốt với các cô gái đâu .

 Lần này, Uyển Thư gục mặt thật sự cô không dám nhìn lên nữa . Không xấu hổ sao được khi chuyện tế nhị đó lại đem ra nói như một công việc, mà người đó lại là chính Yoshihiro .

 Minh Quân nói cô còn ngượng, huống chi là giám đốc .

 Vả lại , dù khiêm tốn, Uyển Thư cũng vẫn biết mình rất đẹp . Cô biết qúy trọng nhan sắc mình, và thích vẻ đẹp tự nhiên hơn .

 Ai cũng bảo cô xinh đẹp, chẳng lẽ Yoshihiro không thấy điều đó ?

 Như đọc được ý nghĩ của cô, Yoshihiro nói tiếp:

 - Ở đây, tôi không cố ý định bình phẩm về ngoại hình của cô . Tất cả là công việc . Chỉ cần một chút son phấn, cô sẽ thấy mình tự tin hơn, và ng` ta sẽ tôn trọng mình hơn .

 Thấy cô cứ gục mặt nhìn xuống, anh ngừng lại, nhấn giọng:

 - HIểu điều tôi muốn nói không, Uyển Thư ?

 - Dạ hiểu .

 Uyển Thư trả lời rất nhỏ . Việc giám đốc hiểu cả ý nghĩ thầm kín của mình, khiến cô thấy anh thật sự đáng sợ .

 Nhưng cô vẫn fải thừa nhận là dù câu chuyện có vẻ thẳng thắn, nhưng anh ta vẫn rất tế nhị khi nói . Tế nhị và tâm lý, một ng` như vậy không sợ cũng không được .

 Uyển Thư ngước lên, hỏi chủ động:

 - Thưa, còn điều gì nữa không?

 - Quá nhiều cho một buổi chiều .

 Yoshihiro nói và nhìn cô với ánh mắt thân thiện hơn . Cái nhìn đó làm Uyển Thư đỡ thấy căng thẳng .

 Cứ mỗi lần vào phòng giám đốc là thần kinh cô cứ căng lên . Cô không hiểu sao, Minh Quân lại có được tác phong ung dung như vậy, và không biết chừng nào cô mới đạt đến trình độ đó .

 Hôm sau, Uyển Thư mang quyển Catalogue vào trình diện mẫu với giám đốc . Lúc cô bước vào thì anh đang nghe điện thoại . Anh ngồi gác chân lên bàn một cách thoải mái và nói chuyện rất lâu, làm Uyển Thư fải wa xa lông ngồi chờ .

 Thỉnh thoảng, cô lén nhìn về fía bàn, rồi vội nhìn đi chỗ khác . Cô đã wen thấy tác fong nghiêm chỉnh của anh, nên thấy cử chỉ bừa ẩu đó, cô có cảm giác mình đang chứng kiến fút riêng tư của anh .

 Một lát sau, Yoshihiro mới gác máy . Anh ngồi thẳng lên, lấy lại tư thế đường hoàng, khác hẳn lúc nãy:

 - Có chuyện gì vậy, cô Thư ?

 - Dạ, tôi đem mẫu đồng phục đã chọn đến cho giám đốc duyệt .

 Vừa nói, cô vừa đứng dậy bước wa bàn . Cô ngồi đối diện với Yoshihiro, mở trang Catalogue chỉ và một mẫu .

 - Mẫu này có được không ạ ?

 Cô chỉ thêm hai kiểu kế bên:

 - Còn đây là mẫu "dự trữ".

 Yoshihiro không nhìn xuống Catalogue mà nhìn chăm chăm bàn tay Uyển Thư, khiến cô bối rối rụt tay lại, giấu xuống gầm bàn .

 Yoshihiro nhìn thoáng qua khuôn mặt ngượng ngùng của co6, rồi nói như ra lệnh:

 - Cô đặt tay lên bàn cho tôi xem!

 Uyển Thư miễn cưỡng làm theo . Cô nhìn xuống bàn tay mình, thấy không có gì đáng để fê bình cả, thậm chí còn có thể tự hào về nó . Thế mà còn bị xét nét, làm sao không hoang mang .

 Yoshihiro lắc đầu như không đồng ý:

 - Ko nên để móng tay dài và nhọn như thế . Hãy cắt đi!

 - Sao ạ ?

 Uyển Thư kêu lên nho nhỏ, không biết nên làm thế nào . Hết bị xét nét trang phục, mặt mũi, bây giờ lại kiểm soát cả móng tay . Thật là quản lý quá mức .

 Cảm thấy mình bị xâm phạm cá nhân wá, cô không chịu được . Thế là cô fản đối yếu ớt:

 - Nhưng đây là ý thích cá nhân tôi . Nó không ảnh hưởng gì đến công việc cả, tôi xin fép không làm theo ý giám đốc .

 Yoshihiro có vẻ bất ngờ vì cử chỉ fản đối của cô, nhưng vẫn điềm nhiên:

 - Tôi không chịu được khi một cô gái để móng tay dài .

 - Nhưng đó là ý muốn riêng của giám đốc, xin đừng can thiệp wá sâu vào chuyện cá nhân của tôi . Vậy nếu như ...

 Nói đến đó, Uyển Thư vội ngừn glại . Nhưng Yoshihiro hỏi tới:

 - Nếu như thế nào ?

 - Dạ không .

 - Nếu như cô yêu người nào đó cũng fải có ý kiến của tôi chứ gì ? Có fải cô nghĩ thế không ?

 Uyển Thư ngạc nhiên nhìn anh . Ko thể ngờ anh có thể đọc được ý nghĩ của mình . Bất giác cô đỏ mặt, không dám trả lời nữa .

 Yoshihiro nói thản nhiên:

 - Nếu chuyện đó xảy ra ngoài công ty tôi, và không ảnh hưởng gì đến công việc thì tôi sẽ không có ý kiến .

 "Nhưng chuyện tôi để móng tay thì ảnh hưởng gì đến công việc chứ ?". Uyển Thư ấm ức nghĩ thầm . Nhưng sợ nói ra sẽ lại có chuyện, nên cô không hé miệng nữa .

 Yoshihiro như cho qua chuyện đó, anh kéo quyển Catalogue về fía mình, nhìn khá kỹ, rồi ngẩng lên:

 - Tại sao cô chọn mẫu này ?

 Uyển Thư cố trấn tĩnh cảm xúc của mình . Cô nói với vẻ không bình thường:

 - Dạ, vì giám đốc yêu cầu đồng fục fải gây ấn tượng . Tôi nghĩ màu cam nổi bật đúng như ý của giám đốc .

 Yoshihiro khẽ lắc đầu như không hài lòng nhưng không nói gì, chỉ hỏi tiếp:

 - Vậy còn cô, cô chọn mẫu nào ?

 Uyển Thư dè dặt, chỉ một kiểu trong góc . Đó là kiểu vest khá đơn giản màu kem, cổ tròn có xẻ chữ V . Xung quanh cổ và tay thêu hoa văn . Nó độc đáo ở chỗ phối hợp màu trang nhã, không đập vào mắt, nhưng khi đã nhìn thì lại muốn nhìn lâu .

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang