Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534369 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11.

Trong máy, giọng Yoshihiro có vẻ bớt uy quyền một chút , nhưng vẫn nghe khó khăn :

 _ Cô có biết, một trong những nguyên tắc của hướng dẫn viên phải có là bảo đảm an toàn tuyệt đối cho khách hàng không ? Còn cô thì đã xảy ra chuyện mất đồ .

 _ Nhưng tôi đã giải quyết xong rồi .

 _ Đó là họ dễ tính . Nếu họ cố tình làm khó công ty , cô sẽ giải quyết thế nào ? Thậm chí, họ về Nhật khiếu nại với công ty mẹ , thì tôi sẽ trả lời ra sao ?

 _ Đến nỗi trầm trọng như vậy sao ?

 Uyển Thư buột miệng kêu lên, bằng hoàng cả người . Đến giờ cô mới ý thức được chiều sâu của vấn đề và thật sự thấy sợ .

 Yoshihiro bỏ qua câu hỏi ngớ ngẩn của cô, anh nói tiếp một cách cứng rắn :

 _ Cô đã sơ sẩy trong việc bảo đảM an toàn cho khách . Việc khách mất đồ là quy ra trách nhiệm của cô .

 _ Tôi ... thật tình tôi không ngờ là nó nghiêm trọng vậy . Tôi sợ lắm !

 _ Vấn đề không phải cô biết sợ hay không , mà ở chỗ cô có thấy được lỗi của mình không ?

 Uyển Thư nói nhỏ :

 _ Tôi biết, tôi xin lỗi .

 _ Tôi không cần nghe xin lỗi . Vấn đề là giữa cô với tôi, ai đúng ai sai . Và khi nhận ra mình không đúng , cô sẽ có cách xử sự thế nào ?

 _ Tôi ...

 Nhưng Yoshihiro không để cô nói , anh cắt ngang :

 _ Thái độ của tôi hôm qua không quan trọng,quan trọng là tính chất của vấn đề cô gây ta . Cô hãy tự suy nghĩ đi , rồi quyết định đến gặp tôi hay nghỉ việc .

 Uyển Thư chưa kịp nói thì anh đã lên tiếng :

 _ Chào cô .

 Và anh chủ động cúp máy . Uyển Thư bần thần bỏ ống nghe xuống, suy nghĩ đảo lộn hoàn toàn .

 Không biết đó có phải là bí quyết để Yoshihiro thành công trong giao tiếp ? Anh không hề yêu cầu cô trở lại làm việc, chỉ thẳng thắn vạch cho cô thấy lỗi của cô, điều đó lại có hiệu quả hơn là tranh luận .

Nếu mới lúc nãy cô còn viết đơn với sự tức giận , thì bây giờ chỉ còn tâm trạng thẳng thốt về sai lầm của mình . Và điều tự nhiên là cô không còn trách thái độ gay gắt của Yoshihiro .

 Buổi chiều, Uyển Thư tự động đê'n công ty . Khi cô đến, Yoshihiro đang ngồi nghe điện thoại . Anh gật đầu đáp lại cái chào của cô, thái độ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra .

 Uyển Thư đến bàn mình, tìm quyển sách để đọc . Nhưng cô vừa đọc được vài trang thì nghe tiếng Yoshihiro gọi phía sau :

 _ Cô Thư vào đây !

 Uyển Thư đứng dậy đi vào trong . Yoshihiro ngồi sau bàn làm việc . Anh không bảo Uyển Thư ngồi, chỉ đưa mắt nhìn cô từ đầu đến chân .

 Cái nhìn làm cô rụt người lại , tâm lý tự nhiên là cô thấy hồi hộp . Đã từng bị khủng bố tinh thần, nên một chút gì khác thường ở giám đốc khiến cô cũng phải lo sợ .

 Yoshihiro chợt khoát tay :

 _ Cô ngồi di !

 Chờ Uyển Thư ngồi xong, anh bắt đầu lên tiếng :

 _ Trong công việc, cô làm rất tốt . Nhưng nghề của chúng ta là phải giao tiếp . vì vậy, tôi muốn cô chú ý đến y phục một chút .

 Bất giác, Uyển Thư cúi xuống nhìn lại mình . Cô đang mặc áo sơ mi trắng , quần tây xanh, áo bỏ vào quần nghiêm chỉnh . Ăn mặc thế này mà không lịch sự sao ?

 Thấy vẻ mặt hoang mang của cô, Yoshihiro lên tiếng :

 _ Bộ đồ này thì rất lịch sự nhưng nó có vẻ học sinh qúa , không hợp với tư cách của người thường xuyên là trung tâm của đám đông .

 Sự can thiệp hơi sâu của giám đốc làm Uyển Thư thấy ngượng . Cô cứ ngồi yên nhìn xuống bàn .

 Yoshihiro chợt mở tủ, lấy quyển Catalogue đẩy về phía cô :

 _ Cô có thể xem qua và chọn một mẫu . Khi nào xong, đưa tôi duyệt .

 Uyển Thư rụt rè đề nghị :

 _ Tôi có thể mặc áo dài khi ở văn phòng , hoặc trong những tour ngắn . Còn khi đi xa, thì sẽ mặc đồ vest , được không ạ ?

 Yoshihiro lắc đầu :

 _ Áo dài thì được, nhưng bộ vest thì dễ lẫn lộn lắm, không có nét riêng .

 _ Vậy sao ?

 _ Tôi muốn trang phục của cô phải gây ấn tượng . Nó cũng sẽ là đồng phục của nhân viên trong công ty, cho nên cô hãy đầu tư cho kỹ .

 _ Vâng . Tôi sẽ xem và chọn mẫu .

 Và không muốn tiếp tục câu chuyện có vẻ riêng tư này, cô vội đứng dậy, cầm lấy quyển Catalogue đi ra . Nhưng Yoshihiro đã gọi lại

 _ Uyển Thư ?

 _ Dạ .

 Uyển Thư quay lại đứng chờ . Yoshihiro nhìn cô, vẻ ngập ngừng . Lần đầu tiên Uyển Thư thấy anh ta như vậy điều đó làm cô tò mò hơn :

 _ Dạ , còn chuyện gì ạ ?

 _ Chuyện này ... lẽ ra tôi không nên nói . Nhưng đó là vì công việc , tôi buộc phải để cập với cô, cũng như chuyện trang phục vậy .

 _ Dạ , sao ạ ?

 _ Quà tặng của Fujikawa , cô mở ra xem chưa ? Tôi nghĩ cô nên dùng nó mỗi ngày .

« Lùi
Tiến »