Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534368 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10.

Khi nói câu đó, Uyển Thư không biết là mình đã phạm sai lầm khác còn nghiêm trọng hơn . Và Yoshihiro bắt đầu giận dữ, anh lớn tiếng :

 _ Một người hướng dẫn viên thiếu trách nhiệm , thiếu hiểu biết .

 Anh đứng dậy, đập tay xuống bàn :

 _ Cô có biết như vậy là mất uy tín công ty không ?

 Uyển Thư lắp bắp :

 _ Nhưng tôi đâu có lỗi gì khi khách bị mất đồ . Đó là ... là ... là ngoài ý muốn của tôi .

 _ Không có ai muốn như vậy . Nhưng cô , chính cô cũng có trách nhiệm không để chuyện đó xẩy ra .

 _ Vô lý qúa ! _ Uyển Thư kêu lên .

 _ Cô còn dám cãi à ?

 Hình như tức qúa , không đủ từ ngữ để diễn đạt bằng tiếng Việt, Yoshihiro chuyển sang nói một tràng tiếng Nhật :

 _ Các người làm việc thiếu trách nhiệm vậy sao ? Nếu cứ để xảy ra tình trạng mất đồ, thì ai còn dám đến công ty này ? Cô trả lời đi .

 Uyển Thư gục mặt nhìn xuống, không trả lời . Đầu óc cô rối tung đến mức hoảng loạn, cô không dịch kịp hết từ ngữ Yoshihiro nói, chỉ nghe loáng thoáng được mấy câu " thiếu trách nhiệm ", " thiếu khôn ngoan ", " cứng đầu ... " ...

 Cô chợt bụm miệng, oà ra khóc, rồi đứng lên chạy ra ngoài .

 Uyển Thư không thấy dì Năm đứng lấp ló ở cửa nhìn cô . Bà đã nghe tiếng quát tháo trong phòng, và nóng ruột muốn an ủi cô nhưng không dám, vì có mặt giám đốc ở đó .

 Uyển Thư ra bàn mình ngồi khóc . Một lát , cô chợt đứng lên, bỏ ra về . Cô nghĩ rằng, từ đây về sau, mình sẽ không trở lại đây nữa .

 Khi cô ra sân lấy xe, dì Năm chạy theo :

 _ Sao về vậy cô Thư ? Đừng về, cô à .

 _ Con sẽ nghỉ luôn , dì Năm ạ . Dì ở lại vui nghe . Lâu lâu, con sẽ gọi điện cho dì .

 _ Đừng làm vậy cô . Đã đi làm thì sao tránh khỏi va chạm . Nếu mỗi chút cô mỗi bỏ đi thì sẽ làm ở đâu ? Chỗ nào cũng vậy thôi cô à .

 Nhưng Uyển Thư nản qúa nên không muốn nghe thuyết phục . Cô hít mũi, cười dịu dàng :

 _ Cám ơn dì Năm, nhưng bây giờ con muốn về . Con muốn suy nghĩ lại .

 _ Suy nghĩ thì được , hết buồn rồi thì trở lại làm , đừng nghỉ luôn cô à . Ông ấy hơi nóing tính, nhưng không phải người chấp nhặt đâu .

 _ Sao dì biết ?

 _ Ở đây lâu thì biết . Tôi cũng bị la hoài , nhưng la rồi bỏ . Tôi bảo đảm với cô là bây giờ, ổng không còn để ý gì đâu .

 Quát tháo người ta, làm cho người ta khốn đốn như thế mà không để ý, sao anh ta tự cho mình nhiều quyền qúa vậy ? Cô không phản ứng , nhưng dứt khoát không chấp nhận điều đó .

 Và mặc cho dì Năm bảo trở vô, Uyển Thư vẫn bỏ về .

 Suốt buổi chiều đến tối, Uyển Thư cứ nhớ lại những câu quát của Yoshihiro rồi khóc .

 Lúc nãy, cô không dám phản ứng, nhưng cái tức cứ làm cho cô ấm ức không nguôi được .

 Sáng hôm sau, cô không vào công ty . Cô đang ngồi viết đơn xin nghỉ việc thì chị chủ nhà gọi lên nghe điện thoại .

 Uyển Thư khựng cả người khi nghe giọng của Yoshihiro :

 _ Chào cô . Tôi là Yoshihiro .

 _ Chào anh .

 Khi trả lời bằng giọng nhún nhường đó , cô chợt thấy bực chính mình . Tại sao cô sợ anh ta hoài vậy ? Bây giờ nghỉ việc, tại sao phải để bị khống chế chứ ?

 Thế là cô im lặng . Yoshihiro hỏi với giọng thản nhiên, thẳng thắn đến mức không ngờ :

 _ Khi cô có thái độ như vậy là cô muốn nghỉ việc, phải không ?

 _ Vâng .

 _ Lý do ?

 _ Tôi không phù hợp với công việc, thưa giám đốc .

 _ Ai nói với cô là cô không phù hợp ?

 " Chính anh đã bắt tôi nghĩ như vậy, vậy mà anh có thể vô tư vậy sao ? " Uyển Thư nghĩ 1 cáich tức tức, nhưng cô lại trả lời thuần thục :

 _ Tôi tự thấy như vậy .

 _ Không . Cô không tự thấy được gì cả . Cô không hề xem lại mình, chỉ nhìn vào tôi và đối kháng với tôi thôi .

 Uyển Thư lại thấy lúng túng , không biết đường chống đỡ . Thế là cô buông xuôi :

 _ Tôi không nghĩ gì cả .

 _ Không . Cô không phải mẫu người không suy nghĩ , có điều là cô không mạnh dạn nói ra .

 Uyển Thư liều lĩnh buông một câu phản kháng :

 _ Giám đốc muô'n nói sao cũng được . Tôi biết là quyền lực trong tay kẻ mạnh .

 _ Không phải vậy . Quyền lực luôn ở trong tay người biết làm chủ tình thế .

 Uyển Thư khÔng biết nói thế nào, thế là cô im lặng, Yoshihiro chờ hoài không nghe cô nói, anh lên tiếng tiếp :

 _ Cô muốn nghỉ việc, tôi không cản . Nhưng trước khi nghỉ , tôi bắt cô phải tự vấn về việc hôm qua .

 Thấy kỳ lạ ! Hình như cái sợ Yoshihiro đã ngấm vào máu, nên khi không có anh ta cô tức đủ thứ . Nhưng không nói chuyện , tự nhiên lại thụ động kỳ lạ và cô lại im như thóc .

« Lùi
Tiến »