Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534367 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9.

Nghe khen Yoshihiro, Fujikawa có vẻ thích lắm . Cô chợt thấy thích tâm sự với Uyển Thư .

 _ Lúc anh ấy qua đây , tôi cứ khóc suốt vì nhớ anh ấy, bây giờ thì đỡ rồi .

 _ Chắc chị và giám đốc yêu nhau ghê lắm ?

 _ Chúng tôi học chung với nhau lúc nhỏ , lại ở gần nhà nhau nên thân nhau lắm . Ban đầu là thân, sau đó yêu nhau lúc nào không hay .

 _ Thơ mộng qúa ! _ Uyển Thư buột miệng .

 _ Cô thấy vậy là thơ mộng hả ?

 _ Có lẽ em chưa có người yêu, nên em thường thấy những người yêu nhau là lãng mạn .

 _ Tôi thấy Minh Quân có vẻ thích cô đấy .

 _ Em cũng không biết nữa . À quên ! Chị có muốn vào chợ trước không ?

 _ Tôi muốn lắm . Vào chợ đi !

 Uyển Thư chuyển qua tiếng Việt nói với người tài xế . Fujikawa lắng nghe rồi nhận xét :

 _ Nói tiếng Việt nghe hay quá ! Mai mốt về Nhật, tôi sẽ học tiếng Việt cho vui .

 Nghe cô nói, Uyển Thư tự nhiên thở dài . Trong khi cô cật lực học nhiều ngoại ngữ để kiếm tiền, thì Fujikawa chỉ học tiếng nước ngoài cho vui . Đúng là tiểu thư .

 Đến chợ, cả hai đi vào nhà lồng trước tiên . Fujikawa có vẻ rất mê mua sắm, và mua bất cứ thứ gì cô thích , không hề tiếc tiền . Chỉ trong buổi sáng, cô đã xài gấp đôi cả mức lương tháng mà Uyển Thư thu nhập .

 Cô hào pho'ng bảo Uyển Thư mua món mình thích , nhưng Uyển Thư từ chối quyết liệt .

 Khi cả hai về thì đã trưa . Uyển Thư định về nhà, nhưng Fujikawa nhất định kéo cô về công ty cùng ăn trưa với cô .

 Về đến công ty, Fujikawa kéo Uyển Thư vào phòng khách, lôi những thứ mới mua ra ngắm nghía . Một lát, Yoshihiro về . Anh cũng đến ngồi cạnh Fujikawa , nghe cô khoe những thứ mới mua và chỉ cười trừ cho những đam mê của cô .

 Mấy ngày nay, Uyển Thư vào công ty một cách rất thoải mái vì không có mặt giám đốc ở đó , bởi anh đưa Fujikawa đi chơi suốt ngày . Những lúc rỗi rảnh, cô và Minh Quân chơi cờ hoặc nói chuyện với nhau . Với Uyển Thư, đi làm mà như vậy thì thật là thiên đường .

 Nhưng thiên đường của cô chỉ tồn tại được mấy ngày , vì Fujikawa phải trở về Nhật .

 Buổi tối chia tay, bốn người lại đi nhà hàng . Lần này đã khá thân nhau nên ai cũng thấy vui . Khi chia tay, Fujikawa đã tặng cho Uyển Thư 1 bộ trang điểm mà cô mang từ Nhật qua , và cứ dặn đi dặn lại rằng , nếu có dịp sang Nhật, Uyển Thư phải đến tìm cô .

 Fujikawa cứ luôn miệng bảo thích Uyển Thư, khiến cô hơi ngạc nhiên . Thật ra, cô cũng thích co6 khách của giám đốc, nhưng đến mức như Fujikawa thể hiển thì chưa .

 Sáng hôm sau, cũng ba người tiễn Fujikawa như lần đi đón . Trền đường về, Yoshihiro có thái độ khác hẳn . Anh trở lại vẻ nghiêm nghị và điềm đạm như cũ . Gần như anh là người khác hẳn mà chỉ có Fujikawa mới đủ sức làm cho anh vui .

 Mấy ngày sau, Uyển Thư đưa khách đi tham quan dài xuyên suốt Hà Nội, không có dịp gặp Yoshihiro . Những ngày đó, tuy mệt nhưng rất dễ chịu . Nhưng đến lúc về, Yoshihiro lại khủng bố tinh thần cô theo cách khác .

 Vừa về buổi sáng thì buổi chiều Uyển Thư đã đến công ty . Cô còn bơ phờ vì chưa quen chuyến đường xa . Và cảm thấy mệt mỏi nên cô đến công ty với tâm trạng không vui .

 Khi cô đến thì không thấy Minh Quân . Anh đã đưa khách đi miền Tây, văn phòng chỉ còn lại giám đốc . Uyển Thư chưa kịp vào trình diện thì anh gọi cô vào phòng .

 Không hiểu có chuyện gì mà gương mặt anh khó đăm đăm . Anh ngồi phía sau bàn, nói như ra lệnh :

 _ Cô ngồi xuống đó !

 _ Dạ .

 _ Chuyến đi có gì trở ngại không ?

 _ Dạ không .

 _ Thật sự là không chứ ?

 Thật ra , cũng có chuyện trục trặc, đó là một khách bị mất đồ . Nhưng chuyện đó đã giải quyết xong, nên cô thấy không có gì đáng nói . Thế là cô gật đầu .

 _ Dạ , không có gì trục trặc cả .

 Yoshihiro nhíu mày :

 _ Một chuyến đi có thể làm mất uy tín của công ty mà cô bảo không có gì được à ?

 _ Mất uy tín ? Uyển Thư mở lớn mắt .

 Yoshihiro nghiêm mặt :

 _ Tôi rất ghét nhân viên của mình nói dối . Cô hãy nhớ lấy, cô Uyển Thư .

 Uyển Thư như từ trên trời rơi xuống . Cô nói một cách hoang mang :

 _ Tôi nói dối chuyện gì ạ ?

 Yoshihiro hỏi thẳng :

 _ Để xảy ra chuyện khách mất đồ mà cô thấy không quan trọng à ?

 Uyển Thư ngớ ra , cô buột miệng :

 _ Dạ ... sao giám đốc biết ạ ?

 _ Một câu không được quyền và không nên hỏi, thế mà cô lại hỏi . Bản lĩnh của cô là vậy đó sao ?

 _ Xin lỗi ... nhưng chỉ tại tôi ngạc nhiên quá .

 _ Vậy nếu tôi không biết, cô sẽ còn giấu nhiều chuyện khác nữa, phải không ?

 Mồ hôi bắt đầu rịn trên trán Uyển Thư , cô liếm môi :

 _ Tôi không bao giờ có ý nghĩ giấu giếm, chỉ tại tôi thấy chuyện đó không quan trọng mà thôi .

« Lùi
Tiến »