Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534372 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14.

Hai tuần nay, cô liên tục bị gọi vào fòng giám đốc . Trong khi Minh Quân thì rất ít khi bị giám đốc để mắt tới . Cứ kiểu này hoài, chắc cô bị đau tim mất .

 Cô đến ngồi trước bàn, Yoshihiro nhìn cô hơi lâu, rồi lên tiếng:

 - Cô hãy soạn một thông báo tuyển người mới và chuẩn bị tuyển người . Cô sẽ chịu trách nhiệm về chuyện này đấy .

 Uyển Thư như không tin vào tai mình, cô mở lớn mắt:

 - Giám đốc nói sao ạ ?

 Yoshihiro nheo mắt hỏi lại:

 - Chuyện đó lớn lắm sao ?

 - Dạ, nhưng tôi không đủ kinh nghiệm . Tôi không biết làm mấy chuyện như vậy .

 - Vậy thì sao không tập cho biết ?

 Uyển Thư sợ wá, wên mất mình đang ngồi trước một ng` có tính độc đoán, cô liếm môi:

 - Dạ, chuyện này giám đốc giao cho anh Quân đi . Anh ấy ...

 Yoshihiro cắt ngang:

 - Minh Quân thừa sức làm, nhưng tôi muốn chính cô . CHuyện như vậy mà cô sợ sao, lớn lao lắm à ?

 - Vâng .

 Uyển Thư buột miệng trả lời . Nói xong cô mới nhận ra mình liều . Nhưng cái sợ lại lớn hơn, thế là cô ngồi im .

 Yoshihiro bắt đầu nghiêm nghị:

 - Nếu Minh Quân làm được, tại sao cô không làm được ? Cô và anh ta có gì khác nhau ? Theo tôi nhớ th`i cô và anh ta có trình độ ngang nhau đấy .

 Uyển Thư lí nhí:

 - Nhưng tôi không có kinh nghiệm như anh ấy .

 - Kinh nghiệm chỉ tích lũy được khi làm việc . Cô không dám làm, thì mãi mãi cô cũng sẽ chỉ là một nhân viên bình thường thôi .

 Yoshihiro chợt đập mạnh bàn, khiến Uyển Thư giật mình đưa tay chặn ngực, cô hiểu mình đã chọc anh nổi giận .

 Nhưng Yoshihiro không quát lên như cô tưởng, mà chỉ gằn giọng :

 _ Tôi không muốn trong công ty của tôi có người hay cãi lệnh như cô . Tôi ra lệnh cô phải làm việc này . Cô ra ngoài đi !

 Uyển Thư đứng dậy, mắt nhắm mắt mở đi ra , nước mắt mờ mịt . Cô không phải vì sợ phải làm việc qúa sức, mà là tức và sợ Yoshihiro .

 Rõ ràng là Yoshihiro muốn đầy ải cô . Anh ta giao cô làm hết việc này đến việc kia, trong khi Minh Quân chỉ có mỗi công việc là đi tour . Tại sao cô bị đối xử bất công thế chứ ?

 Ra khỏi phòng, Uyển Thư đứng lại, cẩn thận chùi mắt . Cô biết thế nào Minh Quân cũng hỏi chuyện và bênh vực cô . Nhưng cô không muốn anh công kích Yoshihiro .

 Nhưng bản năng lại khiến cô muốn dựa vào Minh Quân . Những chuyện lớn lao thế này, không dựa anh thì dựa ai .

 Uyển Thư ra bàn ngồi . Lập tức Minh Quân ngẩng lên , xoay ghế về phía cô :

 _ Chuyện gì vậy Thư ?

 _ Giám đốc bảo em tuyển thêm người, em có biết gì đâu mà làm . Phải làm sao , hả anh Quân ?

 Minh Quân chưa trả lời thì cô rầu rĩ nói thêm :

 _ Thân em còn làm không xong, lấy tư cách gì để tuyển chọn người khác . Đã vậy, còn bắt em trực tiếp phỏng vấn .

 Cô nhắm tít mắt lại :

 _ Nghĩ đến chuyện ngồi phỏng vấn người khác, em sợ muốn chết được .

 Minh Quân nhíu mày :

 _ Sao chuyện đó không giao cho anh ? Anh có kinh nghiệm hơn mà .

 _ Có lẽ giám đốc ghét em .

 _ Thấy người ta hiền là muốn áp bức , sao không giỏi đầy anh nè . Để anh soạn thông báo cho .

 Minh Quân vừa nói xong thì đến lượt anh cũng bị " chiếu tướng " . Anh đứng dậy, đi vào phòng giám đốc .

 Uyển Thư tò mò nhìn theo . Rất ít khi giám đốc gọi Minh Quân vào phòng riêng , hầu như là không có . Chẳng lẽ Minh Quân cũng có việc ?

 Cô ngồi đợi anh ra chỉ cách soạn bảng thông báo . Nhưng khi anh đi ra , thì vẻ mặt có vẻ không vui .

 _ Anh phải đi công việc ngay, em chịu khó tự làm nghe Thư .

 _ Đi đâu vậy anh Quân ?

 Minh Quân chưa kịp trả lời thì Yoshihiro đã đi ra . Thế là anh vội cất mấy thứ trên bàn vào ngăn tủ, rồi vội vã đi ra ngoài .

 Uyển Thư thất vọng nhìn theo . Cô thấy rõ ràng Yoshihiro cố ý không để cô dựa vào Minh Quân . Đành phải tự mình xoay xở thôi . Và cô bắt đầu viết thông báo . Nhưng cứ viết rồi xoá đến cả chục lần . Đầu óc chán nản đến mức muốn quăng quách công việc cho xong .

 Quên mất trong phòng đang có giám đốc, Uyển Thư gục mặt vào tay, nhìn đăm đăm khoảng trống trước mắt .

 Chợt một tờ báo đặt ngay trước mắt cô , rồi giọng Yoshihiro vang lên phía sau :

 _ Tại sao không biết dựa vào những mẫu quảng cáo có sẵn mà làm ?

 Uyến Thư vội ngồi ngay ngắn lên . Trời ơi ! Có vậy mà nãy giờ nghĩ không ra . Sao đần độn thế không biết nữa .

 Thật ra, cô có thể chủ động hơn , nếu đầu óc không bị rối ren vì Yoshihiro .

 Uyển Thư liếc ra phía sau . Thấy anh không còn ở đó , cô thở nhẹ rồi đọc một mạch các thông báo tuyển dụng . Cuối cùng, cô dựa theo, viết lại mẫu của mình . Cô dựa theo yêu cầu mà trước đây mình phải có . Thật ra, làm cái này cũng dễ chứ không đến nỗi khó như cô nghĩ .

« Lùi
Tiến »