Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534373 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15.

 Viết xong, Uyển Thư đem vào phòng Yoshihiro . Anh đang ngồi đọc báo . Cô định đưa anh xem, nhưng anh đã khoát tay :

 _ Cô đem đến toàn soạn đi .

 _ Dạ .

 Uyển Thư quay lại, nhưng bị gọi lại :

 _ Này !

 Cô quay lại, hồi hộp nhìn giám đốc . Yoshihiro vẫn dán mắt vào tờ báo , nhưng giọng rành rọt, không hiểu là phê bình hay nhận xét :

 _ Cô có vẻ biết bảo vệ ý kiến cá nhân mình đấy .

 Uyển Thư ngơ ngác :

 _ Dạ, giám đốc muốn nói gì ạ ?

 _ Chẳng nhừng không cắt móng tay , mà còn sơn màu lên . Cô muốn chứng tỏ cái gì vậy ?

 Uyển Thư vội nhìn xuống tay mình . Lần trước lúc mua sắm, cô chọn được lọ sơn móng tay màu hồng nhạt, gần như lẫn với màu móng . Cô thích lắm, và quên bẵng " chỉ thị " của Yoshihiro .Không ngờ anh vẫn còn nhớ .

 Uyển Thư cắn môi, và không hiểu mình có gan trời không , cô bỗng buột miệng nói :

 _ Những cái gì của cá nhân tôi mà để anh hưởng tới công việc, tôi sẽ ráng sửa đổi . Nhưng những gì nằm ngoài phạm vi công việc , xin giám đốc để tôi được tự do . Tôi nghĩ làm đẹp thế này không có gì là xấu cả .

 Nói xong, cô đứng yên, hồi hộp chờ cơn giận của "hoàng thượng " . Nhưng lạ lùng là " hoàng thượng " vẫn thản nhiên :

 _ Tôi cũng thấy không nó xấu . Ngược lại , tay cô rất đẹp !

 Uyển Thư đứng ngẩn người, hết còn biết mình đang như thế nào . Và cô cứ đứng yên .

 Yoshihiro mỉm cười :

 _ Đừng bao giờ vâng lời tôi như một người máy , phải biết phân tích vấn đề . Điều tôi cần ở một nhân viên là như thế đó .

 Anh nhìn Uyển Thư với ánh mắt thân thiện hơn, rồi khóat tay :

 _ Cô đi đi !

 Uyển Thư chậm chạp đi ra . Cô đi chậm vì cảm giác mình đang rơi từ trên trời xuống .

 Thật ra, giám đốc là người thế nào đây ? Độc đoán hay là rất biết mình, biết người ?

 Trên đường đến toà soạn, cô vẫn còn bị chi phối về việc xảy ra . Cả thời gian dài làm việc với giám đốc, đây là lần đầu tiên cô nhận ra anh không hẳn là độc đoán , mà đôi lúc cũng là người tình cảm, sắc sảo nữa .

 Một người như vậy ... cô hiểu tại sao trước giờ mình sợ anh ta . Người như vậy, không sợ cũng không được

Uyển Thư đến công ty hơi trễ . Đêm qua, khi đưa khách về khách sạn thì đã hơn 11 giờ . Cô về nhà thì cũng gần 1 giờ . Chỉ có mấy tiếng đồng hồ để ngủ , nên sáng nay cô vẫn còn thấy mệt .

 Trong công ty, cô là người ít đi tour dài nhất . Với tư cách trưởng phòng điều hành, Minh Quân luôn sắp xếp cho cô đi tour với những đoàn khách " cao cấp " , nhằm giúp cô tăng thu nhập . Uyển Thư được ưu ái như vậy, cô ngại nhiều hơn vui . Vì như thế, cô luôn gặp phải sự ghen tị của các đồng nghiệp .

 Khi Uyển Thư vào công ty thì thấy các chị Trúc Hà và Hồng Nga ngồi bên bàn . Thấy cô, Hồng Nga quay mặt đi, vẻ mặt trở nên mỉa mai kín đáo . Nhưng chị Trúc Hà thi` mỉm cười với cô :

 _ Nghe nói trong đoàn Uyển Thư có 1 người ái mộ cô hướng dẫn lắm , phải không ? Mời đi chơi riêng hoài, sướng nhé ?

 Uyển Thư ngạc nhiên :

 _ Sao chị biết ?

 _ Thì nghe người ta nói vậy mà .

 _ Cũng có mời đi chơi riêng, nhưng là để hỏi về công việc thôi, chị ạ .

 Hồng Nga xen vào :

 _ Chuyện lạ ! Một hướng dẫn với một khách du viên thì có chuyện gì để nói nhỉ ?

 Uyển Thư không thích cách nói xóc hông của Hồng Nga, nhưng vẫn trả lời thản nhiên :

 _ Anh ấy đang nghiên cứu về văn hoá Việt Nam . Mình cũng hiểu công viêc của anh ấy nên biết, tìm giúp tài liệu thôi .

 _ Chắc anh ta " boa " nhiều lắm ?

 Cách hỏi sống sượng của Hồng Nga khiến Uyển Thư bực thật sự và không muốn ngồi lại nói chuyện nữa . Tuy vậy , cô vẫn mềm mỏng :

 _ Mình phải vào gặp anh Quân 1 chút .

 Và cô đứng ngay dậy, bỏ đi . Cô biết ánh mắt ác cảm lẫn ghen tị của Hồng Nga nhìn theo, nhưng tư thế vẫn đường hoàng như không thấy .

 Bây giờ công ty đã đông người , Uyển Thư ít bị giám đốc để mắt hơn . Nhưng cô lại không thoải mái vì sự ganh tị của đồng nghiêp, mà Hồng Nga là người gay gắt nhất .

 Cô không hiểu nổi tại sao mình lại là mục tiêu để dòm ngó, trong khi cô có làm gì " nổi " hơn mọi người đâu ?

« Lùi
Tiến »