Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534374 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16.

Uyển Thư gõ nhẹ cửa phòng . Minh Quân bước ra mở cửa . Hình như anh biết cô vào nên bước ra . Giọng anh có vẻ âu yếm :

 _ Đêm qua em về khuya lắm , phải không ? Mệt không em ?

 _ Sao anh Quân biết ?

 _ Anh gọi điện đến nhà mấy lần, lần nào chủ nhà cũng bảo em chưa về .

 _ Có chuyện gì không anh ?

 _ Đâu có gì . Tại thấy em đi khuya quá , nên anh không yên tâm .

 Vừa nói anh vừa nhìn Uyển Thư một cách rất đặc biệt . Uyển Thư hiểu, nhưng vội lảng đi . Cô liếm môi :

 _ Anh Quân này ! Mai mốt , anh cứ cho em đi bất cứ tour nào tiện đi . Đừng đặc biệt với em như thế, em ngại lắm .

 _ Sao vậy ? Có ai dị nghị em hả ?

 _ Không phải . Nhưng dù sao cũng nên có sự bình đẳng , anh làm như vậy không nên . Em không muốn bị bạn bè đố kỵ như bây giờ, nặng nề lắm anh ạ .

 Minh Quân bước đến đối diện với Uyển Thư, nhìn cô 1 cách ý nghĩa :

 _ Anh chỉ muốn dành những gì tốt đẹp cho em, chẳng lẽ em không hiểu điều đó ?

 Uyển Thư vội lùi lại, rồi đến ngồi xuống phía bàn . Cô bặm môi, nhỏ nhẹ :

 _ Em biết và em cám ơn anh lắm . Nhưng làm vậy, em không thoải mái đâu, thật đấy .

 Minh Quân nhún vai :

 _ Lúc trước em bị giám đốc khủng bố tinh thần, anh rất xót ruột . Anh muốn em sung sướng hơn , vậy mà rốt cuộc, em vẫn không thấy thoải mái .

 _ Không ai có thể thoải mái giữa những người bất mãn mình đâu, em nghĩ anh cũng vậy .

 Minh Quân nhún vai với vẻ bất cần :

 _ Anh biết một số người trong công ty ganh tị với em . Nhưng họ mới vào sau, họ biết gì về những long đong mà em phải trải qua . Cứ mặc kệ họ đi .

 Uyển Thư mỉm cười cảm động :

 _ Trong cái mất có cái được . Quả thật là em được một người bạn như anh, so ra cái mất thật là nhỏ .

 _ Chỉ là bạn thôi sao ?

 _ Thật tình là em qúy mến anh nhất trong công ty .

 _ Anh biết . Nhưng anh muốn xa hơn .

 Vừa nói, Minh Quân vừa vòng tay qua vai Uyển Thư, khiến cô giật mình, hất tay anh ra theo phản xạ tự nhiên .

 Rồi thấy mình thô bạo quá , cô nói nhó :

 _ Em xin lỗi , tại em không quen như vậy .

 Minh Quân không hề phật ý . Ngược lại , cử chỉ đó làm anh hiểu được 1 điều, cô còn rất ngây thơ trong tình cảm . Và anh cười nhẹ :

 _ Anh thích khi em như vậy . Anh không cần em phải trả lời ngay đâu , chỉ muốn em hứa với anh một điều .

 _ Điều gì ạ ?

 _ Em hãy biết nghĩ đến tương lai một chút .

 _ Em vẫn biết nghĩ như thế . Nếu không , em đã không vượt qua nổi thử thách để ở lại đây .

 _ Em biết lo tương lai, nhưng như vậy không đúng cách đâu .

 Uyển Thư tò mò :

 _ Như thế nào mới là đúng cách , theo anh ?

 _ Chỉ cần làm ngược lại những gì em đang làm . Đừng trung thành tuyệt đối với công ty như thế .

 Thấy Uyển Thư mở lớn mắt nhìn mình, anh gật đầu nói tiếp :

 _ Giám đốc Yoshihiro ... anh ta không đáng nhận sự trung thành của em đâu .

 _ Nhưng em cũng như anh, em đâu có quan hệ nào khác với giám đốc . Anh nghĩ gì vậy ?

 Minh Quân nhìn cô chăm chăm :

 _ Em không có gì riêng tư với anh ta, anh biết điều đó . Nhưng em đã tuân thủ những quy định của anh ta một cách tuyệt đối qúa .

 Uyển Thư nhíu mày suy nghĩ . Quả thật, điều Minh Quân nói làm cô thấy bối rối . Cô nhìn anh , hoang mang :

 _ Như vậy là xấu sao ?

 _ Không xấu, nhưng dạt dột . Thật thà là dại dột, em biết không ?

 _ Anh Quân nói cụ thể hơn đi .

 Minh Quân cười hiểu biết , rồi nheo mắt :

 _ Em nhìn tất cả mọi người trong công ty, có ai đến giờ vẫn còn đi chiếc Cub xoàng xình như em không ? Em nghĩ họ răm rắp làm theo quy định của công ty sao ?

 Thấy Uyển Thư còn ngơ ngác, anh nhấn giọng :

 _ Em có thể nào biết được, lương tháng của em không bằng một góc thu nhập hàng ngày của anh ta không ?

 Uyển Thư liếm môi :

 _ Em chưa bao giờ có ý nghĩ so sánh như vậy .

 _ Tại sao phải thật thà như thế ? Anh ta có thấy được điều đó không ? Anh ta chưa hề đền bù gì cho em, ngoài việc vắt sức lao động của em .

 _ Ôi ! Anh Quân ...

 _ Giữa mình và anh ta, không bao giờ có cùng quan điểm, cùng quyền lợi . Vì vậy, đừng trung thành ngu dại nữa .

 Uyển Thư đăm chiêu :

 _ Tại sao anh nói với em điều này ?

 _ Vì anh lo cho em .

 _ Anh không sợ gì sao ? Em biết trong công ty này, mọi người đều giữ kẽ với nhau .

 _ Anh giữ kẽ với tất cả mọi người, trừ em .

 Uyển Thư ngỡ ngàng nhìn Minh Quân . Trước giờ cô biết anh rất khôn ngoan , giàu kinh nghiệm . Cô cũng đoán lờ mờ những " phi vụ " riêng lẽ của anh . Nhưng không ngờ anh nói ra và khuyên cô cũng làm như vậy .

 Đi làm đã lâu, Uyển Thư đủ thông minh để hiểu những mánh khoé đó, nhưng cô không làm như vậy . Không phải vi trung thành với giám đốc như Minh Quân nói mà vì tự thâm tâm, cô thấy nó thiếu trong sáng .

 Và cô im lặng suy nghĩ, không để ý Minh Quân đang đứng sát bên mình với cái nhìn quan sát âu yếm .

 Cả Uyển Thư và Minh Quân đều không thấy Hồng Nga đi qua đi lại hai , ba lần . Mỗi lần đi ngang , cô liếc vào phòng một cách quan sát .

 Chợt Yoshihiro từ trên lầu đi xuống . Anh gọi cô lại :

 _ Cô Nga ! Cô Uyển Thư vào chưa ?

 _ Dạ rồi . Chị ấy đang ở phòng anh Quân .

 Và sợ giám đốc bảo mình đi gọi Uyển Thư, cô bèn giả vờ hốt hoảng :

 _ Xin lồi, em quên khóa nước .

 Nói xong cô chạy nhanh xuống nhà sau . Cô muốn giám đốc tận mắt thấy điều mà anh cấm kỵ trong công ty, đó là những quan hệ nam nữ riêng tư .

 Yoshihiro không để ý thái độ của Hồng Nga, anh đi về phía phòng điều hành . Minh Quân đang cúi xuống gần Uyển Thư . Yoshihiro nhíu mày khó chịu và quay trở lại, đi lên lầu . Anh không muốn nam nữ hẹn hò ngay trong công ty mình . Điều đó đã trở thành nội quy , thế mà 2 nhân viên kỳ cựu nhất của công ty lại vi phạm một cách thản nhiên như thế .

« Lùi
Tiến »