Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534375 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17.

Anh có thể giả vờ tạo một âm thanh gì đó và vào phòng, nhưng với Uyển Thư, tự nhiên anh không muốn làm như vậy . Và anh quyết định đem vấn đề này ra nói vào lúc khác .

Hôm sau, khi Minh Quân đem bản Fax vào, anh cầm lấy, đặt nó xuống bàn, rồi nghiêm nghị :

 _ Mời anh ngồi lại, tôi muốn nói chuyện một chút .

 Minh Quân hơi ngạc nhiên, nhưng cũng ngồi xuống chiếc ghế trước bàn .

 Yoshihiro vào vấn đề ngay :

 _ Hôm qua vô tình tôi thấy cô Uyển Thư trong phòng anh . Tôi không cần biết qúy vị nói chuyện gì, nhưng thái độ như vậy, người ngoài nhìn vào sẽ không hay . Sau này, anh nên tránh điều đó .

 Minh Quân hiểu ngay giám đốc muốn nói chuyện gì . Nhưng thay vì né tránh, anh lại nói như biết lỗi :

 _ Hôm qua chúng tôi có chút chuyện riêng . Lẽ ra là phải nói lúc khác , nhưng vì gấp qúa, tôi xin lỗi .

 _ Nếu anh còn nhớ nội quy công ty, thì đừng để chuyện đó xảy ra lần nữa . Nhân viên ở đây hay nhìn vào cô Thư lắm đấy .

 _ Tôi hiểu . Tôi xin lỗi .

 Yoshihiro lắc đầu, khoát tay :

 _ Anh ra ngoài đi .

 Minh Quân đứng dậy đi ra, vẻ mặt hài lòng ranh ma . Giữa chuyện bị khiển trách và để hiểu lầm, anh chọn điều thứ hai .

 Anh biết nếu Uyển Thư biết chuyện, cô sẽ trách anh . Nhưng anh muốn công khai tình cảm của 2 người trong công ty, trước khi cô có thể lọt vào tầm ngắm của người khác .

 Ở Uyển Thư có cái gì đó khiến người khác phải dễ bị cuốn hút . Đó là sự hiền dịu, mong manh . Anh không hiểu nổi tại sao Yoshihiro thích đày ải cô, trong khi cô luôn gợi cho anh cảm giác che chở , bảo vệ .

 Nhưng ngay cả chuyện đó cũng không làm anh yên tâm . Là đàn ông với nhau, anh biết Yoshihiro thuộc mẫu người đa tinh . Ai có thể khẳng định rằng anh ta không tham lam trong tình cảm .

 Và nếu là đối thủ của Yoshihiro, chắc chắn anh sẽ là người thua cuộc .

 Uyển Thư không biết cuộc nói chuyện của 2 người nên chẳng có tâm trạng né tránh Minh quân . Hôm sau vào công ty, cô vô tư ngồi xuống bên cạnh anh, khi anh đang ngồi nói chuyện với người khác .

 Nhưng mọi người chưa nói gì nhiều thì Yoshihiro từ trên lầu đi xuống . Anh nhìn Uyển Thư :

 _ Cô chuẩn bị đi miền Tây ngay, tôi muốn khảo sát 1 tuyến du lịch mới .

 Đã qúa quen với những kiểu công tác đột xuất nên Uyển Thư không thấy lúng túng lắm . Cô dạ một tiếng ngoan ngoãn ,rồi đứng dậy vào phòng lấy đồ .

 Tự nhiên , mọi người đưa mắt nhìn Minh Quân . Hồng Nga cười 1 cách ý nghĩa . Anh mỉm cười với vẻ bất mãn , rồi đứng dậy bỏ về phòng mình , không để ý ánh mắt của mọi người .

 Uyển Thư theo Yoshihiro ra xe . Trước đây, cô có theo anh đi công tác mấy lần . Bình thường , anh ngồi phía băng trước giữ khoảng cách với cô . Nhưng hôm nay, anh chủ động mở cửa ngồi phía sau , khiến Uyển Thư lúng túng không biết mình phải mở cửa nào .

 Yoshihiro ra hiệu cho Uyển Thư ngồi cùng băng sau với mình . Sự gần gũi khiến Uyển Thư thấy khổ sở . Cô loay hoay ngồi nép sát cửa xe, cố giữ ý để không chạm vào người giám đốc .

 Yoshihiro có vẻ rất thoải mái, cởi mở . Anh chỉ nói toàn chuyện bên ngoài, không dính líu gì đến công chuyện . Uyển Thư quên mất khoảng cách giữa hai người, và cô cũng nói theo một cách rất ăn ý .

 Gần 10 giờ, xe đã vào khỏi cổng thành phố Mỹ Tho . Yoshihiro bảo Uyển Thư vào liên hệ với phòng du lịch thuê đò qua cồn .

 Khi ngồi cạnh bên nhau, Yoshihiro thoải mái nhìn cảnh phía trước, nhưng Uyển Thư lại thấy lo lo . Cô hỏi thẳng :

 _ Tôi nhớ hình như giám đốc có xuống đây 2 lần rồi .

 _ Đúng . Nhưng sao ?

 _ Dạ , không có sao .

 _ Cô muốn hỏi gì , cứ nói đi .

 Uyển Thư liếm môi :

 _ Vậy lần này anh xuống để làm gì ?

 Yoshihiro bật cười :

 _ Mình làm ngành du lịch, chẳng lẽ những người trong ngành du lịch không biết đi chơi .

 _ Dạ .

 Uyển Thư thấy yên tâm một chút . Cô nhắc lại :

 _ Lúc nãy , nghe giám đốc bảo muốn khảo sát tuyến du lịch mới, nên ...

 _ Nên thấy lo vì sợ có cái gì mới khai thác, cô chưa kịp cập nhật đã bị tôi phát hiện và khiển trách, phải vậy không ?

 Uyển Thư không nói được nữa . Tại sao cô nghĩ gì, anh cũng biết hết vậy ? Thật là đáng ngại .

 Yoshihiro đưa mắt nhìn cô, rồi lại cười :

 _ Chẳng lẽ tôi khủng bố tinh thần cô đến vậy sao ?

 _ Sao ạ ?

 _ Lúc nào cũng đề phòng sợ bị mắng .

 Uyển Thư cười gượng , không trả lời .

 Yoshihiro nhắc lại :

 _ Có không ?

 Uyển Thư nói chung chung :

 _ Ai đi làm cũng có tâm lý thế thôi .

 _ Nhưng cô thì nhiều hơn, bởi vì cô qúa tự trọng .

 _ Sao ạ ?

 _ Vừa tự trọng, vừa nhút nhát . Tôi đã từng quan sát cô khi ở bên bạn bè . Lúc đó, cô không giống như khi ở bên tôi .

 Uyển Thư lại cười gượng :

 _ Phải khác chứ , vì hai bên đâu có giống nhau .

 _ Tôi không phải là người hả ?

 _ Xin ông đừng nói vậy .

 Buột miệng gọi như vậy xong, Uyển Thư thấy rất buồn cười . Cô bặm môi, ngồi im . Nhưng Yoshihiro thì nhướng mắt :

 _ Ông ?

 _ Dạ , tôi quên .

 _ Không phải quên, mà là từ tiềm thức , cô luôn sợ tôi .

 " Anh biết mình đáng sợ nữa sao ? " . Uyển Thư nghĩ thầm . Nhưng dĩ nhiên, đó chỉ là ý nghĩ không dám diễn đạt bằng lời .

 Thấy cô trở nên trầm ngâm , Yoshihiro nói thản nhiên :

 _ Khi ở bên bạn bè, trông cô rất thoải mái hồn nhiên và cười nhiều . Ngược lại, những cái đó biến mất khi cô ở bên cạnh tôi .

 Anh ngừng lại , nhấn giọng :

 _ Cô có vẻ khổ sở như con mèo bị trói vậy, chỉ chực thoát đi .

 Uyển Thư buột miệng :

 _ Chẳng lẽ tôi có thái độ bất lịch sự như vậy sao ?

 _ Không bất lịch sự nhưng làm tôi khó chịu . KHông phải bực cô mà vì thấy mình giống hung thần qúa .

 Anh nhún vai :

 _ Trong khi tính tôi rất thoáng .

« Lùi
Tiến »