Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534376 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18.

 Uyển Thư trầm ngâm nhìn ra xa . Cô đang nhớ lại phong cách thoải mái của Yoshihiro khi có mặt Fujikawa . Thật ra, nếu không bị địa vị ngăn cánh, có lẽ anh cũng dễ gần lắm .

 Nhưng vì anh là sếp, nên Uyển Thư không cho phép mình vượt qua ranh giới phải có . Thế là cô ngồi im .

 KHi đò cặp bến, Yoshihiro nhanh nhẹn bước lên mấy bậc thang . Anh quay lại, đưa tay vịn cho Uyển Thư lên . Cử chỉ gă-lăng đó là cô thấy ngại . Mặt cô chợt đỏ lên :

 _ Dạ, tôi tự đi được rồi, không dám làm phiền giám đốc .

 Nhưng Yoshihiro vẫn thản nhiên :

 _ Đừng đứng đó nữa, đi nhanh đi .

 Bị hối thúc, Uyển Thư vội đặt tay vào tay anh, bước lên bậc thang . Và Yoshihiro vẫn cứ giữ tay cô cho đến lúc qua bên kia cầu .

 Hai người đi vào nhà vườn . Và Uyển Thư với tác phong nhanh nhẹn của người hướng dẫn , đã nhanh chóng tìm được một chiếc bàn kê dưới gốc cây nhiều bóng mát nhất . Cô đi tới trước , rồi quay lại :

 _ Mời giám đô'c !

 Yoshihiro ngồi xuống, đưa mắt nhìn quanh khu vườn . Anh có vẻ thoải mái, dễ chịu :

 _ Ở đây yên lặng qúa .

 Uyển Thư tự ý ngồi xuống phía đối diện :

 _ Giám đốc uống gì a . ?

 Yoshihiro không trả lời cô, mà nói với người phục vụ:

 _ Cho dĩa trái cây, và nước suối .

 Người phục vụ đi rồi, Yoshihiro đưa mắt nhìn ra phía bờ sông . Anh ngả người ra sau , ngắm một cách thư thái . Nhưng Uyển Thư thì không có thời gian ngắm cảnh như anh .

 Quen với cảm giác bận rộn phục vụ khách du lịch, nên khi cô phục vụ mang trái cây ra, cô nhanh tay đẩy về phía Yoshihiro, ghìm 1 miếng mời anh .

 Yoshihiro cầm lấy với 1 nụ cười khó hiểu .

 _ Cám ơn .

 Thấy chai nước suối chưa khui, Uyển Thư cầm lên xé vỏ bao ngoài miệng . Yoshihiro quan sát những động tác của cô , rồi nói chậm rãi :

 _ Đừng làm vậy Uyển Thư, tôi đâu phải là khách của cô . Cứ để tôi tự nhiên .

 _ Dạ, tại tôi quen rồi .

 _ Một thanh niên như tôi mà để cho 1 cô gái yếu đuối như cô phải phục vụ sau 1 chuyến đi xa, thật là một điều không nên, đúng không ?

 Uyển Thư bậm môi, rồi chợt phì cười khiến anh nhíu mày ngạc nhiên :

 _ Cô cười gì ? Tôi nói không đúng sao ?

 Uyển Thư hơi mím môi :

 _ Quá nhiều chữ " một " trong câu, thưa giám đốc .

 Yoshihiro nghiệm lại điều vừa nói . Hiểu ra, anh cười phá lên :

 _ Như thế không đúng câu hay sao ?

 _ Về ngữ pháp thì đúng , nhưng hơi dài dòng 1 chút , trong khi có thể nói ngắn hơn .

 Cô ngừng lại 1 chút , rồi nói tiếp :

 _ Nhưng dù sao, giám đốc nói tiếng Việt rất chuẩn .

 _ Vậy khi chỉ có 2 người, tôi sẽ dùng tiếng Việt nói với cô, và cô sẽ chỉnh lại ngữ pháp cho tôi, đồng ý ?

 _ Dạ .

 Yoshihiro nghiêng tới ghìm 1 miếng sabôchê, đưa Uyển Thư :

 _ Mời cô !

 Thấy cô có cử chỉ e ngại, anh nói tiếp :

 _ Hôm nay để cho tôi chăm sóc cô nhé Uyển Thư, đừng nghĩ tôi là sếp của cô nữa .

 Uyển Thư cười dè dặt, rồi nói trầm tĩnh :

 _ Xin giám đốc đừng chăm sóc quá , tôi sợ lắm .

 _ Tại sao sợ ?

 _ Tôi không quen .

 _ Chỉ quen nghe và làm theo lệnh của tôi à ?

 _ Dạ, như thế dễ chịu hơn, tôi quen như vậy rồi . Thay đổi như thế, tôi sợ lắm .

 _ Có nhất thiết phải xem tôi là sếp không ? Lúc này, cô hãy gạt công chuyện qua một bên đi .

 Nhưng Uyển Thư cứ cười không hề thay đổi mình . Thấy cô có vẻ đề phòng, Yoshihiro nói đùa :

 _ Sao cô không tưởng tượng cô là sếp của tôi đi, có lúc tôi lại thích như vậy, như lúc này chẳng hạn .

 Uyển Thư mỉm cười :

 _ Nếu vậy tôi phải tranh thủ quyền của mình trước khi giám đốc đổi ý .

 Yoshihiro nheo mắt :

 _ Vậy thử đi .

 _ Thử cái gì ?

 _ Nếu là sếp của tôi, cô sẽ làm gì ?

 _ Tôi sẽ khủng bố tinh thần giám đốc .

 _ Bằng cách nào ?

 _ Trước tiên , tôi sẽ khiển trách về tội độc đoán với nữ nhân viên .

 _ Vậy sao ? Cụ thể là ai ?

 _ Là tôi .

 Yoshihiro nhìn Uyển Thư khá lâu, rồi cười cười :

 _ Tôi đã độc đoán như thế nào ?

 Uyển Thư nói một hơi :

 _ Giám đốc đã bắt tôi phải dùng son phấn khi giao tiếp, bắt tôi không được sơn móng tay .

 Yoshihiro chợt cười lớn :

 _ Mấy chuyện xa xưa như vậy mà cô vẫn còn nhớ sao ? Cô thù dai quá !

 _ Còn nữa .

 _ Còn chuyện gì ?

 _ Khi mở công ty, giám đốc đã đày ải tôi không thương tiếc .

 _ Thế nào gọi là đày ải ?

 _ Là ...

 Thấy Uyển Thư có vẻ lúng túng , Yoshihiro khuyến khích :

 _ Cô cứ nói đi, mạnh dạn lên chứ .

 Uyển Thư liếm môi :

 _ Anh đã bắt tôi phải làm đủ thứ chuyện, những chuyện mà tôi không hề biết . Trong khi anh Quân có nhiều kinh nghiệm hơn thì không làm gì cả .

 Yoshihiro nheo mắt :

 _ Vậy sao lúc đó , cô không nghỉ ?

 _ Ban đầu tôi tức lắm . Nhưng sau đó tôi nghĩ, biết đâu như vậy, anh giúp tôi làm giàu kinh nghiệm .

 _ Thế cô đã thấy vững vàng hơn chưa ?

 _ Uyển Thư hơi lúng túng :

 _ Nếu trả lời không khiêm tốn, thì tôi nói là vững rồi, và rất tự tin trong công việc .

 Yoshihiro cười thành tiếng :

 _ Vậy sao không cám ơn tôi ?

 _ Tại sao tôi phải cám ơn giám đốc ?

 Yoshihiro nhìn cô hơi lâu, cái nhìn đầy ý nghĩa, rồi nói chậm rãi :

 _ Nếu tôi không bắt cô vươn lên, thì trong nghề nghiệp, cô sẽ mãi là một nhân viên bình thường . Trong khi tôi thấy cô có những phẩm chất không bình thường .

« Lùi
Tiến »