Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534377 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19.

Đó có phải là lời khen không ? Uyển Thư tự hỏi , rồi tự trả lời với mình , rằng Yoshihiro đã nó thật . Thậm chí cô đã hiểu lòng tốt của anh đối với mình . Và cô cảm động đến nỗi trở thành nghiêm trang .

 _ Cám ơn giám đốc rất nhiều .

 _ Cám ơn cái gì ?

 _ Về sự đày ải của giám đốc .

 Yoshihiro phì cười :

 _ Ngay cả lúc cám ơn cũng tìm cách châm biên', cô đâu có hiền .

 Yoshihiro không nói gì nữa . Anh cầm chai nước uống 1 ngụm , rồi ngồi im nhìn Uyển Thư .

 Không muốn bị sếp quan sát như thế , Uyển Thư ngửa mặt nhìn lên cây trứng cá . Phát hiện có nhiều trái chín đỏ trong tầm tay với của mình, cô bèn đứng dậy,nhóm chân lên hái, bỏ vào miệng cắn ngon lành .

 Yoshihiro tò mò nhìn theo , rồi cũng đứng dậy, ngước mắt tìm như Uyển Thư . Thấy một trái còn xanh, anh hái đưa vào miệng cắn .

 Cảm giác chát chát khó chịu khiến anh vội phun ra . Quay lại, thấy Uyển Thư đang bụm miệng cười, anh trừng mắt đe doạ :

 _ Cô biết trái đó không ăn được , nhưng không nói, đúng không ?

 Uyển Thư vẫn chưa nín được cười :

 _ Tôi đâu có biết giám đốc thiếu kiến thức cơ bản như thế . Tôi tưởng anh thích cái gì khác thường .

 Yoshihiro lườm cô 1 cái :

 _ Tìm cách trả đũa tôi, phải không ?

 _ Không có đâu .

 Nói xong , cô quay người, ngước lên tìm mấy trái chín lúc nãy , rồi hát 1 trái đưa cho Yoshihiro .

 _ Giám đốc ăn thử đi .

 Yoshihiro cầm lấy, bỏ vào miệng :

 _ Đây là trái gi` ?

 _ Dạ , trứng cá .

 _ Tại sao lại gọi là trứng cá ?

 _ Vì ruột của nó có nhiều hạt nhỏ giống trứng của con cá .

 _ Thế à ! Sao tôi không thấy ?

 _ Tại sao anh không chịu lột vỏ xem .

 Yoshihiro nhận xét :

 _ Không ngờ cũng có loại trái này, ngon lắm !

 Uyển Thư không để ý đến nhận xét của anh, cô nhón chân lên hái tiếp . Yoshihiro cũng ra sức tìm, nhưng quanh chỗ anh không có trái nào .

 Thấy Uyển Thư cứ say sưa hái và ăn, anh nói giọng giận dỗi :

 _ Ăn một mình đi .

 Uyển Thư chưa hiểu ý của Yoshihiro, vẫn loay hoay lo hái . Anh bèn lập lại lần nữa :

 _ Ăn một mình đi .

 Giọng điệu trách móc của anh làm Uyển Thư chú ý . Cô phì cười, rồi hái thêm vài trái đưa cho anh .

 _ Giám đốc ăn đi .

 Yoshihiro xoè tay ra nhận, nhưng chỉ cầm đó chứ không ăn . Anh kéo nhẹ tay Uyển Thư lại ;

 _ Đừng hái nữa !

 Uyển Thư quay lại :

 _ Giám đốc không thích nữa hả ?

 _ Cô có vẻ thích ăn cái này hả ?

 _ Lúc nhỏ , tôi hay trốn ngủ trưa và chơi dưới gốc cây, và hái trái này làm đồ chơi . Lớn lên cũng còn thích .

 Yoshihiro xoè tay đưa về phía Uyển Thư :

 _ Vậy thì cô ăn hết đi .

 _ Sao anh không ăn ?

 _ Đùa chơi thôi , tôi đâu có thích ăn mấy trái chút xíu thế này , mất công qúa ! Trả cô đấy .

 Thấy Uyển Thư phân vân , anh chủ động cầm tay cô lên, chuyển mấy trái trứng cá qua . Cử chỉ đó khiến cô đỏ mặt , rụt tay lại :

 _ Tôi không lấy đâu .

 Thái độ của cô làm Yoshihiro nhận ra mình tự nhiên quá mức . Anh cũng hiểu cô không quen những va chạm thân mật như vậy . Thế là anh trở về phía bàn ngồi .

 Mặc dù thái độ của anh rất thản nhiên , nhưng Uyển Thư cũng thấy ngại . Cô quay lưng về phía bàn ,ngước lên như tìm trái trứng cá , nhưng thật sự không còn tâm trí nữa .

 Cô định xin lỗi Yoshihiro . Nhưng nếu khơi ra thì có vẻ không tự nhiên, thế là cô lặng thinh cho qua .

 Cả hai ỏ lại hết buổi sáng, rồi trở về . Trên đường về, Yoshihiro chủ động nói chuyện rất thoải mái, khiến Uyển Thư dần dần cũng trở lại cảm giác tự nhiên .

 Uyển Thư không biết rằng suốt buổi sáng, Minh Quân cứ bồn chồn không yên . Anh hết đứng lại ngồi . Hết ra bàn khách ngóng ra cửa, đê'n trở về chỗ của mình một cách bứt rứt .

 Tất cả những cử chỉ đó không qua khỏi mắt Hồng Nga . Cô cười 1 mình với vẻ thông cảm . Thật ra , đâu chỉ riêng Minh Quân, chính cô cũng khó chịi khi Uyển Thư đi công tác riêng với giám đốc .

 Hồng Nga mới vào làm lúc sau này, cô không biết giám đốc đã có người yêu . Và cô nhanh chóng nhận ra đó là một người lý tưởng theo tiêu chuẩn hầu hết của con gái . Cô biết mình qúa đẹp, điều đó là cô tự tin lên và tự cho mình có ý nghĩ chinh phục .

 Khi Uyển Thư vào phòng , Hồng Nga cố ý nói lớn :

 _ Đi công tác mệt không Thư ? Suốt từ sáng giờ, anh Quân cứ đi ra đi vô trông Thư đấy .

 Liếc thấy khuôn mặt cau lại của Yoshihiro, cô làm ra vẻ vô tình :

 _ Hai người càng ngày càng quấn quýt nhé, bao giờ cho bạn bè uống rượu đây ?

 Uyển Thư ngạc nhiên nhìn Hồng Nga . Không hiểu tại sao cô nàng nói như vậy, thậm chí thái độ thân thiện rất bất ngờ . Thế là cô nói cho qua :

 _ Làm gì có chuyện đó .

 Thấy Yoshihiro đã đi lên khuất cầu thang , Hồng Nga buông thõng :

 _ Không có thì thôi, mình đùa đấy .

 Và cô bỏ đi về phía bàn của mình . Uyển Thư cũng vào toliet rửa mặt . Hoàn toàn không để ý đến câu chuyện ngắn ngủi vừa rồi .

 Khi cô vừa trở ra thì gặp Minh Quân ở hành lang , anh chặn cô lại :

 _ Hôm nay em đi đâu vậy, Uyển Thư ?

 Cách kiểm tra công khai của Minh Quân làm Uyển Thư hơi khó chịu . Nhưng cô vẫn trả lời mềm mỏng :

 _ Đi nhiều chỗ lắm, không nhớ hết . " Ăn cơm chúa phải múa suốt ngày " mà, anh Quân biết rồi đó .

« Lùi
Tiến »