Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534381 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22.

Buổi tối, cô đi karaoke với mọi người . Đi với bạn chứ không mời Yoshihiro, vì cô cảm thấy anh không phải là người cùng môi trường của mình .

 Buổi đi chơi rất vui, đến hơn 10 giờ mới về . Lần đầu tiên, Uyển Thư thấy vui thật sự . Gạt bỏ cách cư xử bất thường của Yoshihiro chỉ nghĩ về công việc, cô thấy vui khi sự chịu đựng của mình rồi cũng được đền bù .

 Hôm sau, khi vào công ty, Uyển Thư lên phòng gặp Yoshihiro để nhận công việc mới . Cô rất ngạc nhiên khi trong phòng được kê thêm cái bàn . Yoshihiro khoát tay ra hiệu :

 _ Bắt đầu từ nay, cô sẽ làm việc ở bàn này . Cô có thấy khó khăn gì không ?

 _ Dạ không .

 _ Chắc chứ ?

 Uyển Thư ngập ngừng :

 _ Tôi nghĩ ... những việc trước đây được giao, chắc cũng không có việc gì khác .

 _ Không đâu, nhiều hơn đấy . Vì tôi sẽ chuyển hết công việc của tôi qua cho cô .

 _ Dạ, tôi sẽ cố gắng .

 Yoshihiro mỉm cười :

 _ Cô soạn cho tôi bản hợp đồng với công ty Quốc Toàn . Từ giờ đến trưa, cô chỉ làm mỗi việc đó thôi . Khi nào xong, đưa tôi xem .

 _ Dạ

 Uyển Thư chưa làm hợp đồng lần nào . Nhưng cô nghĩ không đến nỗi phải viết cả buổi sáng , nên cô ngồi vào bàn một cách tự tin .

 Không đầy một giờ sau , cô đứng dậy, đem bản viết hoàn chỉh qua bàn Yoshihiro :

 _ Dạ ,tôi viết xong rồi .

 Yoshihiro kéo tờ giấy đến trước mặt . Anh khẽ nhíu mày một mình . Có quá nhiều câu chữ chưa chuẩn xác . Anh ngước lên nhìn Uyển Thư, rồi gạch xuống giấy :

 _ Chỗ này không cần phải xuống hàng, chỗ này phải chấm câu cho rõ ràng .

 Uyển Thư căng mắ nhìn theo cây viết trên tay Yoshihiro . Anh đọc và gạch chỗ khác:

 _ Không nên dùng từ " tôi " mà thay bằng "chúng tôi " . Công ty hợp tác với ho, chứ không phải riêng bản thân tôi, hiểu không ?

 _ Dạ hiểu .

 Yoshihiro cứ vừa nói vừa gạch . Uyển Thư đến rối mắt vì màu mực đỏ gạch xoá . Cô cố tập trung nhớ, còn Yoshihiro thì lắc đầu liên tục .

 _ Không cần phải viết hoa chỗ này .

 _ Dạ .

 _ Bỏ câu này đi , nó không cần thiết .

 Cứ mỗi lời nói là đi kèm gạch xoá . Khi anh đưa lại cho Uyển Thư thì tờ hợp đồng đã gạch chi chít , khiến cô hoa cả mắt .

 Uyển Thư đến bàn mình, bắt đầu soạn lại, sợ bị sếp nghĩ mình kém thông minh, cô cô' gắng sửa từng chút để đừng bị bắt lỗi . Tưởng viết hợp đồng là dễ, ai ngờ khó hơn nhiều .

 Một lát sau, cô đem qua cho Yoshihiro xem, anh đọc khá kỹ rồi gật đầu :

 _ Good !

 " Hú hồn ! " Uyển Thư thở phào nhẹ nhõm . Dù sếp rất tiết kiệm lời khen . Nhưng bao nhiêu đó cũng đủ đền bù sự căng thẳng của cô .

 Yoshihiro đưa tờ giấy cho Uyển Thư . Cô cầm lấy , nhưng anh không buông ra , mà nhìn cô hơi lâu :

 _ Hôm qua, cô đi chơi vui không ?

 _ Dạ ... cũng vui .

 _ Hình như cô quên mất sếp, khi có cuộc vui với bạn bè ?

 _ Dạ không . Chỉ tại tôi sợ giám đốc không thích đi .

 _ Phải không ? Yoshihiro nheo mắt .

 Nói xong, anh buông tờ giấy ra, và khoát tay :

 _ Cô về bàn đi !

 Uyển Thư lững thững về chỗ của mình . Ngồi xuống đánh máy lại bản hợp đồng . Làm việc đó chỉ một chút là xong , thời giờ còn lại, cô đâm ra chẳng biết làm gì .

 Cô ngồi chống cằm, liếc mắt qua xem Yoshihiro đang làm gì . Thấy sếp đang đọc mấy tài liệu có tranh minh hoạ, cô nghĩ ai đó gởi đến quảng cáo . Có lẽ công ty Quốc Toàn quảng cáo các điểm du lịch mới .

 Cô định hỏi Yoshihiro xem mình phải làm gì nữa, nhưng không dám cắt ngang việc của sếp . Thế là cô mở giỏ lấy sách ra đọc .

 Nhưng đọc sách cũng chẳng xong , Uyển Thư loay hoay trên ghế một cách bồn chồn . Thà là ở đâu cho khuất mắt sếp, chứ ngay trong tầm mắt thế này, nhất cử nhất động đều bị quan sát . Ngồi không thế này, khổ sở vô cùng .

 Yoshihiro có vẻ chẳng để ý đến cô lắm . Anh cứ làm việc của mình , mặc Uyển Thư làm gì thì làm .

Hôm sau, Uyển Thư đến công ty với tâm trạng nặng nề, sợ phải ở không như hôm qua . Nhưng khi cô vào thì Yoshihiro có vẻ như đang đợi cô . Anh đứng dậy, nói ngắn gọn :

 _ Cô xuống bảo xe chuẩn bị đi miền Tây ngay nhé .

 Uyển Thư dạ 1 tiếng , rồi đi trở xuống gọi tài xế . Yoshihiro vẫn chưa xuống ngay , khiến Uyển Thư không dám ngồi vào xe trước . Cô đứng loay hoay đợi dưới sân .

 Không biết sếp làm gì mà có đến 15 phút sau mới xuống . Anh mở cửa xe nhìn Uyển Thư giải thích :

 _ Tôi bận điện thoại .

 Uyển Thư chỉ dạ 1 tiếng . Chuyện sếp giải thích vì sự chậm trễ của mình , khiến cô thấy ngại . Sếp có quyền trễ bao nhiêu cũng được mà .

 Không hiểu Yoshihiro nghĩ gì, mà lần này lại đi xuống trại rắn . Khi nghe anh bảo tài xế, Uyển Thư quay lại buột miệng :

 _ Ở đó mới mở thêm điểm du lịch à ?

 _ Theo tôi biết thì không . Sao vậy ?

 _ Dạ tôi tưởng ... Vì giám đốc xuống đấy .

 Yoshihiro cười chậm rãi :

 _ Cái gì khiến cô nghĩ phải có việc mới tới đó được , tôi không thể giải trí 1 chút sao ?

 _ Dạ, xin lỗi vì đã hỏi tò mò .

 _ Không có gì .

 Khi xe rẽ vào cổng , Uyển Thư nhanh nhẹn xuống mua vé , nhưng Yoshihiro đã cản lại :

 _ Để tôi !

 Uyển Thư nhìn sững anh, rồi liếm môi :

 _ Dạ, đây là chuyện của tôi . Tôi không dám ...

 _ Cứ ngồi đó !

« Lùi
Tiến »