Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534379 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21.

Cô gác máy, rồi thẫn thờ đi lên gác . Trong đầu cô, lần thứ hai lại có ý nghĩ bỏ việc .

 Nhưng giữa ý nghĩ và thực hành sao cứ mâu thuẫn gay gắt . Nó khiến cô ngồi vào viết đơn rồi lại tự ý quăng vào sọt rác .

 Suốt tuần qua, dù chỉ đi những tour ngắn , Uyển Thư vẫn ít gặp Yoshihiro trong công ty . Thỉnh thoảng gặp ở hành lang, hoặc trong phòng khách, anh có thái độ thản nhiên, thậm chí lạnh nhạt , nhưng tuyệt nhiên không gọi cô vào gặp trong phòng riêng .

 Nếu trước đây thái độ đó làm Uyển Thư sợ một cách đơn thuần , thì bây giờ có cảm giác khổ sở .

Uyển Thư vội vã dựng xe trong sân, rồi chạy nhanh lên phòng họp . Hôm nay là ngày họp đầu tiên trong tháng . Yoshirio đã quy định buổi họp luôn bắt đầu từ lúc 8 giờ . Tất cả nhân viên trong công ty đều biết tính chính xác nghiêm ngặt của giám đốc , nên hầu như không có trường hợp quên hoặc trễ giờ .

 Làm việc cho Yoshihiro riết rồi cũng biến thành chiếc đồng hồ .Nhưng hôm nay đồng hồ lại đi trễ, mà lại trễ những nửa tiếng . Đã bị giám đốc có ấn tượng xấu, bây giờ lại vi phạm nội quy công ty, cô thấy mình đúng là liều .

 Uyển Thư đẩy cửa bước vào phòng , cô thở hổn hển vì chạy . Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn cô . Hả hê có, ái ngại có và dĩ nhiên ai cũng chờ cách khiển trách thẳng thừng của giám đốc .

 Yoshihiro đang phổ biến một số kế hoạch cho tháng tới . Anh ngừng lại chờ cho mọi người ổn định, và chỉ nhìn Uyển Thư một cách nghiêm nghị , rồi khoát tay :

 _ Cô về chỗ đi !

 Uyển Thư thở nhẹ, đi đến ngồi gần Minh Quân . Anh quay qua hỏi nhỏ :

 _ Sao em vô trễ vậy ?

 _ Em ngủ quên .

 _ Em mệt hay là bệnh ? Có sao không ?

 _ Không có . Em bình thường mà . Nãy giờ họp lâu chưa anh ?

 Minh Quân chưa kịp trả lời thì đã nín bặt, khi thấy cái nhìn của Yoshihiro .

 Giám đốc chỉ lướt nhìn qua Minh Quân, rồi chiếu cặp mắt về phía Uyển Thư, nói thong thả :

 _ Cô Uyển Thư cần bao nhiêu thời gian để tập trung ?

 Cả phòng họp đều hướng về phía Uyển Thư , khiến cô quê đỏ mặt . Cô cúi nhìn xuống quyển sổ trước mặt , nín thinh chi.u đựng cặp mắt của mọi người .

 Yoshihiro lại tiếp tục cuộc họp . Xong phần kế hoạch, anh thông báo một tin mà ai cũn sững sờ :

 _ Tôi rất tiếc phải có ý định sa thải hai nhân viên của công ty . Tôi tạm không nêu tên ở đây và sẽ nói chuyện riêng với hai bạn sau cuộc họp .

 Anh ngừng lại, lần lượt quan sát mọi người . Phải nói là cuộc họp trở nên căng thẳng đến ngộp thở , ai cũng hoang mang không biết số phận mình ra sao .

 Uyển Thư còn khổ sở hơn cả mọi người , vì cô nghĩ mình là một trong hai nhân vật xấu số đó .

 Cô không sợ mất việc, nhưng đau điếng nếu Yoshihiro cư xử với cô như vậy .

 Hình như không muốn kéo dài không khí căng thẳng , Yoshihiro nói tiếp :

 _ Tôi rất tiếc khi phải chia tay với hai đồng sự của tôi . Nhưng tôi buộc phải làm thế, khi 2 bạn vi phạm trầm trọng quy định của công ty .

 Anh ngừng lại 1 lát, rồi nói tiếp :

 _ Và tôi còn biết cả 1 số trường hợp vi phạm khác , nhưng vì chưa đến mức trầm trọng, nên tôi sẵn sàng cho qua . Tôi mong những bạn đó biết ngừng lại .

 Mọi người giữ vẻ mặt trang nghiêm . Tất cả đều lặng yên, nhưng ai cũng hiểu giám đốc chí điều gì .

 Bởi vì có đến nửa số nhân viên " vượt rào " khi đưa khách đến những điểm ngoài hợp đồng của công ty .

 Uyển Thư rất trong sạch trong chuyện đó . Cô không sợ nữa và trong thâm tâm, cô rất phục cách ứng xử của Yoshihiro . Anh thẳng tay sa thải 2 người để cảnh cáo các nhân viên còn lại . Và mặt khác , cũng tế nhị không nêu thẳng từng người, nhưng như thế cũng để người ta biết sợ, biết dừng lại .

 Có lẽ cách cư xử đó làm Yoshihiro được lòng nhân viên , đồng thời cũng khiến người ta sợ anh .

 Uyển Thư đang nghĩ lan man, thì bỗn chú ý nhìn trân trân về phía giám đốc, khi anh chậm rãi chuyển nội dung :

 _ Tôi cũng xin thông báo với các bạn về quyết định chuyển công việc của cô Uyển Thư . Bắt đầu từ tháng sau, cô sẽ là trợ lý cho tôi .

 Mọi người vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trang . Chi có Minh Quân là vui hẳn lên, nhưng sau đó lại trở nên tư lự .

 Anh mừng vì sự thành công của Uyển Thư, đồng thời lại sợ mất cô . Và anh vô tình nhìn về phía Yoshihiro bằng cái nhìn u ám .

 Không hiểu nghĩ thế nào, mà Yoshihiro cũng nhìn Minh Quân 1 cái, rồi chuyển sang việc khác .

 Khi tan buổi họp, Yoshihiro nhanh nhẹn đi ra khỏi phòng . Mọi người lục đục đứng lên . Ai cũng đi về phía Uyển Thư :

 _ Chúc mừng nghe Thư !

 _ Chiều nay đi đâu mừng lên chức đây ?

 Uyển Thư mỉm cười :

 _ Chuyện này, em cũng bất ngờ lắm . Mấy chị muốn đi đâu, em sẽ khao .

 _ Đi karaoke nhé, đi nguyên công ty luôn .

 _ Dạ .

 Hồng Nga bước đến cạnh Uyển Thư, giọng không giấu được ác cảm :

 _ Không hiểu Thư làm cách nào mà tiến thân nhanh ghê ?

 Uyển Thư chưa kịp trả lời, thì Minh Quân chen vào :

 _ Không nhanh đâu Nga . Cô không biết trước khi vô, Uyển Thư làm việc cật lực thế nào đâu .

 Hồng Nga quay phắt lại :

 _ Thế anh biết à ?

 Minh Quân gật đầu :

 _ Chúng tôi vào công ty khi bắt đầu thành lập, chỉ có cô là không hiểu hết giám đốc thôi .

 Hồng Nga nhún vai :

 _ Nếu 2 người cùng vào 1 lúc, tại sao anh lên chức trước Uyển Thư ? Nghe nói Uyển Thư cực hơn anh, sao bây giờ mới ...

 Cô nhìn Quân 1 cách ý nghĩa . Anh hiểu cô muốn nói gì, nhưng trả lời tỉnh bơ :

 _ Làm sao mình biết được ý nghĩ của người khác chứ ?

 Hồng Nga nói bóng bẩy :

 _ Coi chừng anh thua cuộc đấy, anh Quân .

 Uyển Thư đoán lờ mờ cách nói của Hồng Nga . Cô bực mình quá, bèn bỏ đi ra ngoài trước 2 người .

« Lùi
Tiến »