Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534378 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20.

Minh Quân cảm thấy yên tâm . Uyển Thư nói như vậy có nghĩa là Yoshihiro chỉ quan tâm đến công việc . Tự nhiên anh thở nhẹ :

 _ Thư mệt không , anh qua gọi nước cam cho em nghe ?

 Uyển Thư vội lắc đầu :

 _ Đừng làm vậy, kỳ lắm anh Quân à . Em đang bình thường mà .

 Minh Quân nhìn cô chăm chú :

 _ Anh sợ em mệt vì anh ta . Đi kiểu đó , anh ta sẽ làm em mệt nhoài vì những đòi hỏi của anh ta .

 Uyển Thư không thích ai phê phán Yoshihiro và cô nói cho qua :

 _ Nhiều người em còn phục vụ được , huống gì chỉ là một người . Em đâu phải là tiểu thư .

 _ Với anh , em còn hơn cả tiểu thư . Em là một công chúa .

 Uyển Thư cười gượng :

 _ Mai mốt, anh Quân đừng nói vậy nữa nghe . Em ngượng lắm !

 Chợt thấy cửa phòng kế toán mở, rồi Yoshihiro đi ra , Uyển Thư vội lách qua Minh Quân đi lên phòng khách .

 Cô vô tư không để ý thái độ của Yoshihiro lúc đó . Cho nên 1 lát , khi anh cho gọi cô lên gặp, cô không hề có tâm trạng đề phòng .

 Khi Uyển Thư bước vào, Yoshihiro đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường . Biết cô vào, anh vẫn không quay lại, khuôn mặt khó đăm đăm .

 Uyển Thư lên tiếng :

 _ Dạ giám đốc gọi gì ạ ?

 Yoshihiro vẫn không lên tiếng . Thái độ của anh làm Uyển Thư hoang mang đứng im . Cô chờ thêm một lát nữa, rồi lên tiếng nhắc lại :

 _ Có chuyện gì cần tôi làm ạ ?

 Yoshihiro chợt quay lại . Hình như anh đã dằn được sự bực mình . Thái độ anh thật trầm tĩnh :

 _ Đi chơi với tôi, cô cảm thấy khó chịu lắm à ?

 Uyển Thư ngơ ngác nhìn anh . Cô thật sự không hiểu tại sao lại bị hỏi như vậy . Tự nhiên , cô đâm ra dè dặt :

 _ Dạ không .

 _ Vậy cô cho rằng lúc sáng là 1 chuyến công tác miễn cưỡng ?

 _ Dạ không .

 Yoshihiro chợt quát lên :

 _ Cô không trung thực hơn được sao ? Lúc sáng , tôi rất thích tính thẳng thắn của cô . Không ngờ cô có thể làm người hai mặt .

 Uyển Thư bắt đầu rối lên, nhưng cô vẫn giữ được thái độ bình tĩnh :

 _ Nếu tôi làm sai chuyện gì , giám đốc cứ nói thẳng . Chứ quát tháo như vậy, tôi không hiểu .

 _ Không hiểu ?

 Yoshihiro gằn giọng , rồi cười 1 cách châm biếm .

 Uyển Thư nhìn trân trân vào nụ cười khó chịu đó . Đây là lần đầu tiên, cô thấy anh có thái độ như vậy . Bất giác , cô cắn môi nhìn đi chỗ khác .

 Yoshihiro chợt khoát tay :

 _ Cô ra ngoài đi !

 Uyển Thư mím môi đi ra , tâm trạng vui vẻ hôm nay bỗng đổ sụp xuống . Bây giờ cô cảm nhận được rằng, không bao giờ có được sự bình đẳng giữa cô và Yoshihiro .

 LÚc sáng , anh vui vẻ, cởi mở là thế . Bây giờ lập tức quát nạt oai quyền . Có lẽ anh thấy hối hận vì đã xoá bỏ những khoảng cách với cô .

 Suốt buổi tối, Uyển Thư cứ bồn chồn khó tả . Và lần đầu tiên, cô chủ động gọi điện cho Yoshihiro mà không nói về công việc .

 Cô gọi máy riêng cho anh và nghe có tiếng nhạc văng vẳng trong máy . Hình như anh đang ở quán nào đó , giọng anh có vẻ không vui :

 _ Uyển Thư hả ? Gọi tôi có việc gì vậy ?

 _ Xin lỗi, giám đốc có bận tiếp khách ở đó không ?

 _ Không . Có gì cứ nói đi .

 Uyển Thư phân vân một chút , rồi mạnh dạn :

 _ Chuyện tôi nói hơi dài, lẽ ra tôi phải để vào công ty nói, nhưng vì là chuyện riêng nên tôi phải nói riêng .

 Giọng Yoshihiro châm biếm :

 _ Giữa tôi và cô cũng có chuyện riêng à ?

 _ Khi giám đốc nói tôi là người hai mặt, thì tôi nghĩ đó không phải là bất đồng vì công việc .

 _ Cô cũng nhạy cảm lắm đấy .

 Giọng Uyển Thư cứng cỏi :

 _ Tôi muốn biết tại sao tôi bị nói như vậy ?

 _ Cô đã suy nghĩ nhiều về mình chưa ?

 _ Tôi kiểm điểm rất nhiều, nhưng vẫn không hiểu mình có lỗi gì . Có phải sáng nay, tôi đã có lỗi trong việc phục vụ không ?

 _ Đừng nói tới chuyện đó .

 _ Vậy thì tội phạm lỗi gì chứ ?

 _ Lỗi của cô à ?

 Giọng Yoshiriro cười khan trong máy, rồi trở lại thản nhiên :

 _ Tôi đã suy nghĩ rồi, nếu cô không hiểu được thì có lẽ cô vô tư thật , và tôi quyết định sẽ không nói chuyện này nữa .

 _ Không , không . Phải nói, tôi mới hiểu chứ .

 Yoshihiro cười nhỏ trong máy :

 _ Không ngờ chuyện lúc chiều lại làm cô bị chi phối .

 _ Nếu ở trong trường hợp của tôi thì ai cũng thế .

 _ Cô sợ tôi buồn, hay sợ mất việc ?

 Không nghe cô trả lời, anh nói tiếp :

 _ Tôi nhấn mạnh điều này nhé . Trừ phi cô tự ý bỏ việc, còn ngoài ra, không bao giờ tôi sa thải cô .

 Uyển Thư nói khẽ :

 _ Tôi không sợ mất việc ,vì tôi nghĩ không có giám đốc, tôi cũng có chỗ làm .

 Yoshihiro im lặng một lát, rồi nhận xét :

 _ Cô tiến bộ lắm rồi đấy, qúa tự tin vào mình .

 _ Tôi không biết có đúng không ? Nhưng tôi nói điều này : không bao giờ tôi có ý nghĩ vượt qúa giới hạn của tôi .

 _ Vậy à ?

 _ Tự kiểm lại, tôi thấy sáng nay, mình không có làm gì qúa đáng cả .

 _ Tôi không để ý chyện đó, cô nghĩ gì vậy ?

 _ Nếu giám đốc hối hận vì đã cởi mở với tôi,tôi sẽ xem như không có chuyện đi lúc sáng .

 Giọng Yoshihiro kinh ngạc :

 _ Cô nghĩ cái gì vậy ?

 _ Không phải giám đốc đã trấn áp tôi vì điều đó sao ? Xin đừng quên, tôi có sự tôn trọng của tôi . Tôi không chịu nổi khi bị đối xử như vậy .

 _ Đối xử thế nào ?

 _ Lúc vui thi vui vẻ, lúc bực thì quát tháo . Trừ phi tôi sai trong công việc, còn thì tôi không thích mình trở thành người máy .

 _ Người máy ?

 _ Vì chỉ có người máy mới chịu được tính khí bất thường của giám đốc .

 Cô đang phê phán sếp của mình đó hả ?

 _ Tôi phản đối vì bị coi thường, chứ không dám phê phán .

 _ Nói cách nào cũng vậy thôi .

 _ Tôi cảm thấy trong số những người trong công ty tôi là người bị đối xử bâ't công nhất .

 Giọng Yoshihiro lạnh lạnh :

 _ Sao cô biết tôi bất công với cô ?

 _ Những gì giám đốc đối xử mấy năm qua, cũng đủ để tôi kết luận như vậy .

 _ Tôi tưởng cô gọi cho tôi để lý giải , không ngờ là phải nghe những điều làm tôi thất vọng . Cô im đi !

 _ Giám đốc ... _ Uyển Thư kêu lên :

 _ Tôi tưởng cô hiểu tôi, hoá ra không hiểu gì cả . Tắt máy đi và đừng có gọi cho tôi nữa .

 Uyển Thư sững sờ đứng im . Không tin nổi Yoshihiro lại thẳng thừng như vậy

« Lùi
Tiến »