Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534382 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23.

Yoshihiro mở cửa , đến phòng vé . Lát sau , anh trở lại xe . Liếc nhìn vẻ mặt ái ngại của Uyển Thư , anh mỉm cười :

 _ Để cho 1 cô gái phục vụ mình, tôi không thích chút nào .

 Uyển Thư cười gượng :

 _ Bổn phận của tôi mà , không làm thế thì tôi theo giám đốc làm gì ?

 _ Tôi cần một người bạn chứ không cần người hướng dẫn, vì tự tôi cũng biết cách đi mà .

 _ Tôi nghĩ giám đốc có nhiều bạn ở đây lắm đó chứ ? Uyển Thư bạo dạn .

 _ Có, nhưng để đi chơi thế này thì không . Bạn bè tôi chỉ hợp với nhà hàng hoặc vũ truờng .

 Nói đến đó, tự nhiên anh im lặng . Uyển Thư khẽ liếc nhìn anh . Cô rất muốn biết Yoshihiro có thường đến vũ trường không , nhưng không dám hỏi đời tư của sếp .

 Chắc là có, chứ người nước ngoài sống ở đây, còn có gì vui hơn thu hút họ, ngoài cách giải trí ồn ào đó .

 Khi xuống xe, hai người đi vòng vòng xem các loại rắn . Uyển Thư thấy mấy chỗ này không có gì đáng xem, nhưng Yoshihiro có vẻ thích lắm . Anh đi từng ngăn, cúi xuống xem tỉ mỉ mấy con rắn bò lổn ngổn ... Thật là một thú vui khó hiểu .

 Khi rời phòng chứa rắn, Uyển Thư định hướng dẫn Yoshihiro về phía chuồng gấu .Nhưng anh đã khoát tay ra hiệu đi về chỗ chuồng trăn .

 Một nhóm khách nước ngoài đang đứng quanh xem một người chụp hình với trăn . Uyển Thư và Yoshihiro cũng đứng lại xem . Uyển Thư thấy sợ phát ớn . Nhưng Yoshihiro có vẻ thích lắm .

 Đợi họ chụp hình xong, anh bước tới :

 _ Tôi muốn chụp một kiểu .

 Uyển Thư hết hồn nhìn anh, vừa bị bất ngờ vừa ngạc nhiên . Cô kêu lên :

 _ Ghê lắm , giám đốc ạ . Đừng chụp !

 _ Không sao đâu .

 Và anh chủ động cầm con trăn, quàng qua cổ mình , mỉm cười ra hiệu cho anh thợ chụp hình .

 Uyển Thư nhìn đăm đăm con trăn vừa dài vừa to . Tưởng tượng nó bất thần quấn lấy Yoshihiro , cô cũng đủ chết khiếp .

 Khi trả con trăn , Yoshihiro bảo Uyển Thư :

 _ Cô chụp một kiểu nhé ?

 _ Hả !

 _ Chụp đi, trông hay lắm .

 Uyển Thư sợ điếng hồn, lắc đầu nguầy nguậy :

 _ Tôi ... tôi không dám đâu . Tôi sợ lắm !

 Thấy vẻ hoảng vía của cô , Yoshihiro càng trêu già :

 _ Lại đây cô Thư ! Con trăn này hiền lắm, nó không làm cô đau đâu . Đừng sợ !

 Vừa nói, anh vừa bước tới , Uyển Thư lùi lại phía sau với vẻ khiếp đảm . Mọi người đứng xung quanh nhìn hai người , ai cũng cười thú vị .

 Yoshihiro hối thúc :

 _ Nhanh lên Uyển Thư , mọi người đang nhìn cô đấy .

 Biết không thể nào thoát khỏi Yoshihiro, Uyển Thư đành đứng lại . Để mặc anh quàng con trăn lên cổ mình , mặt cô xanh như tàu lá, tay chân lạnh ngắt vì khiếp đảm .

 Biết cô sợ thật sự . Yoshihiro bấm nhanh máy và nhanh tay đỡ con trăn ra .

 Uyển Thư bủn rủn cả người, đứng muốn không nổi . Cô nói nhanh :

 _ Xin lỗi, tôi ra ngoài một chút .

 Cô chạy nhanh đến băng đá gần đó, buông mình phịch xuống , thở không muốn nổi .

 Yoshihiro đi theo Uyển Thư , ngồi xuống bên cạnh nhìn Uyển Thư . Anh cảm thấy ân hận vì trò đùa quá tay của mình . Nhưng không nói ra, anh khui chai nước suối đưa Uyển Thư , không nói lời nào , nhưng ánh mắt và cử chỉ ân cần âu yếm hơn .

 Uyển Thư lịch sự cầm lấy chai rượu nước nhưng không uống :

 _ Cám ơn giám đốc .

 _ Xin lỗi nhé, tôi không nghĩ là cô sợ đến mức như vậy .

 Cảm thấy tủi thân , Uyển Thư oà lên khóc . " Cho dù là sếp đi chăng nữa, anh ta cũng không có quyền ép mình như vậy . " Ý nghĩ đó làm cô tức thêm và càng khóc dữ hơn .

 Yoshihiro hết hồn nhìn cô . Không ngờ cô nhút nhát như vậy . Đây là lần đầu tiên anh thấy cô khóc . Điều đó làm anh bối rối , mất hết vẻ đường hoàng bình thường .

 Uyển Thư lục giỏ lấy khăn, nhưng tìm hoài không ra . Thấy vậy, Yoshihiro lấy khăn của anh đưa lên định lau mặt cho cô . Nhưng thấy cái nhìn ngạc nhiên của cô , anh thả tay xuống, cố lấy giọng thản nhiên :

 _ Cô lau mặt đi . Không thôi, ai nhìn vào sẽ nghĩ tôi bức bách cô .

 " Chứ còn không phải nữa sao ? " Uyển Thư tức mình muốn nói ra, nhưng lại im lặng . Và lần đầu tiên, cô phản kháng sếp bằng cách không nhận khăn của anh .

 Yoshihiro ngồi im 1 lát, rồi lên tiếng :

 _ Cô muốn đi đâu nữa không ?

 _ Tuỳ anh .

 _ Tôi muốn để cô quyết định .

 _ Nếu vậy, tôi muốn về .

 _ Thôi được, cô có vẻ mất tinh thần quá . Nếu biết cô nhát, tôi đã không ép như vậy .

 Và anh đứng lên, Uyển Thư cũng đứng dậy theo ra xe . Trên đường về, không ai nói với ai câu nào, trừ những lúc Yoshihiro hỏi Uyển Thư có cần ghé quán không .

 Về đến thành phố, Yoshihiro bảo tài xế đưa Uyển Thư về nhà . Thấy cô quay qua nhìn như ngạc nhiên, anh khoát tay :

 _ Cô có vẻ xuống tinh thần quá, về nghỉ đi . Chiều , tôi sẽ cho xe đến đón cô .

 _ Dạ thôi, phiền lắm .

 Yoshihiro trầm ngâm 1 lúc, giọng thật khó hiểu :

 _ Cô sợ phiền hay sợ người khác buồn ?

 _ Giám đốc nói gì ?

 Nhưng Yoshihiro đã im lặng nhìn ra ngoài . Uyển Thư rất ấm ức nhưng không dám hỏi tiếp . Thế là cô cũng ngồi im .

 Về đến nhà, Uyển Thư có cảm giác mình vừa thoát khỏi một tai nạn . Ấn tượng kinh hoàng về con trăn vẫn còn ám ảnh cô . Cô không hiểu tại sao mình sợ Yoshihiro đến mức chấp nhận trò đùa tai quái như vậy .

 Cô không giận Yoshihiro , mà tức cho sự nhu nhuợc của mình hơn .

« Lùi
Tiến »