Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534387 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25.

Yoshihiro lên tiếng :

 _ Công ty có gì lạ không , Uyển Thư ?

 _ Dạ không .

 _ Không xảy ra chuyện gì chứ ? Ví dụ , cô cãi cọ với ai chẳng hạn ?

 Uyển Thư phì cười, nhưng vẫn trả lời nghiêm túc :

 _ Dạ không .

 _ Thật không ?

 Uyển Thư buột miệng, tôi biết cãi với ai bây giờ .

 Yoshihiro cười phá lên :

 _ Cuối cùng tôi cũng chọc cho cô nói được . Phải thế chứ .

 Uyển Thư cười 1 mình . Cô biết Yoshihiro thích đùa và nói chuyện thoải mái với cô . Nhưng cô thì còn giữ kẽ , đúng hơn là không coi anh là đối tượng để đùa .

 Yoshihiro về công ty . Thấy Uyển Thư về ngay, anh giữ lại :

 _ Vào 1 chút đi, Uyển Thư .

 _ Dạ, xin lỗi . Tôi bận phải đi ngay , tôi có hẹn với bạn .

 Hình như Yoshihiro đoán cô muốn từ chối nên cũng không ép .

 Hôm sau, Uyển Thư đi làm thì đã thấy Yoshihiro ở phòng làm việc . Cô nghĩ sáng nay anh nghỉ trưa và không làm việc buổi sáng , cho nên khi anh xuống phòng, cô hơi ngạc nhiên .

 Cô ngồi xuống bàn và thấy gói quà nhỏ rất đẹp . Cô chưa kịp đoán thì Yoshihiro đã lên tiếng :

 _ Qùa của Fujikawa gởi cho cô đấy .

 _ Cám ơn giám đốc .

 _ Cô mang cái này xuống gởi mọi người giùm tôi , nói là tôi tặng .

 Uyển Thư bước qua bàn Yoshihiro, cầm lấy 1 hộp đựng dầu gội đầu, đi xuống tầng dưới, đưa mỗi người 1 chai . Cô thắc mắc cái này là Yoshihiro nghĩ ra, hay Fujkawa cố vấn cho anh . Yoshihiro mà nghĩ ra món quà này thì cũng ngộ .

 Có sếp về, mọi người thay đổi hẳn đi . Ai cũng làm việc nghiêm chỉnh , người nào ở vị tr'i người nấy . Chẳng bù với mấy ngày trước , không tụ tập nói chuyện cũng chơi game . Chỉ có mình cô là vẫn bình thường . Cô không phê phán mấy người kia , nhưng nhìn cách của họ cũng thấy tức cười .

 Mấy ngày sau, công việc vẫn bình thường . Nhưng không hiểu sao , Uyển Thư hay bị mất tài liệu một cách kỳ lạ .

 Như mới tuần trước, cô soạn sằn hợp đồng để sáng Yoshihiro làm việc với khách , nhưng khi tìm lại thì nó biến mất như không tồn tại . May là lần đó cô đã vào sớm và gấp rút soạn lại .

 Sáng nay cũng thế . Tám giờ cô phải gởi bản Fax qua công ty Nghiêm Gia, nhưng tìm vẫn không thấy nó đâu .

 Uyển Thư lục tung mớ hồ sơ trên bàn, vẫn không thấy bản Fax mà cô soạn hôm qua . Đây là lần thứ hai cô bị mất tài liệu như thế . Cô nhớ rất rõ là chiều qua, mình đã kẹp nó vào bìa sơ mi màu xanh lá . Vậy mà bây giờ nó biến mất , cùng nội dung trong máy, như cô chưa hề soạn lần nào .

 Cô đang rối trí thì có tiếng chuông điện thoại reo . Cô chụp ống nghe , giọng căng thẳng :

 _ Alô . Uyển Thư nghe đây .

 _ Chào Thư , mình là thư ký công ty Nghiêm Gia . Hôm qua , Thư có báo Fax trả lời, sao sáng nay mình không tìm ra ?

 Uyển Thư bối rối liếc nhìn về bàn Yoshihiro . Sợ anh nghi ngờ, cô nói nhỏ :

 _ Chiều qua bị cúp điện đột ngột, bây giờ Thư soạn lại, khoảng chín giờ , Thư Fax qua nha .

 _ Nhanh dùm minh nhé, sếp hối quá trời .

 _ Mình biết . Mình sẽ Fax qua sớm hơn cho bạn .

 _ Cám ơn nhé, chào nghe .

 _ Chào .

 Uyển Thư gác máy , và liếc nhìn về phía Yoshihiro . Tất cả cử chỉ giấu giếm của cô nãy giờ không qua khỏi mắt anh . Anh ngả người ra ghế , lên tiếng :

 _ Có chuyện gì vậy, Uyển Thư ?

 Uyển Thư hơi giật mình quay lại, rồi liếm môi :

 _ Dạ , không có gì hết .

 _ Có gặp trở ngại gì không ?

 _ Dạ không có . Nhưng sao anh hỏi vậy ?

 Yoshihiro nhìn cô 1 cách ân cần :

 _ Có chuyện gì cứ nói , đừng giấu . Tôi có thể giúp cô tháo gỡ rắc rối , đừng để 1 mình đối phó, mất thời gian lắm .

 Uyển Thư có cảm giác Yoshihiro đã biết chuyện, nhưng không hiểu sao cô không dám nói ra và cố làm ra vẻ bình thường .

 _ Dạ, không có gì quan trọng hết .

 Yoshihiro nghiêm nghị :

 _ Chuyện bản Fax mà cô cho là không quan trọng sao ?

 Uyển Thư giật mình . Cô liếm môi bối rối :

 _ Bản Fax ... tôi không hiểu sao ... tự nhiên nó mất rồi .

 _ Hãy nhớ kỹ xem cô có soạn không ?

 _ Có, có chứ . Tôi nhớ rất rõ hôm qua tôi đã kẹp vào bìa này . Thế mà sáng nay ...

 _ Có thể nó chỉ mới mất lúc sáng thôi . Chuyện này đã xảy ra 2 lần rồi , phải không ?

 Uyển Thư tròn xoe mắt :

 _ Sao anh biết ?

 _ Nhưng đúng không ?

 Biết không còn giấu được nữa, cô đành nói thật :

 _ Đây là lần thứ 2 tôi bị mất như vậy . Tôi tin chắc là mình đã soạn rồi . Nhưng chuyên xảy ra, tôi không sao giải thích được .

 Giọng Yoshihiro hăm doạ :

 _ Căn phòng này có ma đấy, Uyển Thư .

 Uyển Thư giương mắt nhìn anh, không hiểu anh nói thật hay đùa . Yoshihiro mà cũng tin có chuyện có ma sao ?

 Yoshihiro chợt mỉm cười :

 _ Đừng rối lên như vậy ! Cô có xích mích với ai trong công ty này không ? Và một người nào đó đã hại cô chẳng hạn ?

 Uyển Thư nhíu mày suy nghĩ, rồi dè dặt :

 _ Tôi nghĩ là không .

 Và cô vội nói thêm :

 _ Nhưng nếu có, thì đó là ý nghĩ trong lòng người khác, tôi không biết được .

 _ Đó chính là điều tôi muốn nói .

 Anh mở ngăn tủ lấy ra tờ giấy, giơ lên :

 _ Đây có phải là bản Fax đã làm cô khổ sở không ?

 Uyển Thư ngạc nhiên tột độ . Cô đưa tay cầm tờ giấy đọc kỹ rồi kêu lên :

 _ Vậy anh lấy sao ?

 _ Tôi không có thời giờ để đùa vớ vẩn như vậy .

 Nói xong ,anh nghiêng người lấy chiếc chìa khoá có móc treo con búp bê lủng lẳng đưa cho cô .

 _ Từ này về sau, hồ sơ nên cất tiếng cẩn thận .

 _ Vâng .

« Lùi
Tiến »