“Anh có cuộc gọi ở đường dây số hai,” nhân viên lễ tân thông báo với Keith Evans.
“Ai vậy?”
“Ông ta không nói. Ông ta bảo có thông tin về vụ Charlotte Walsh. Ông ta muốn gặp anh.”
Evans không mấy ngạc nhiên vì anh thường xuyên phải chường mặt lên truyền hình mỗi khi Cục thấy cần họp báo về vụ án này. Anh rất muốn chuyển cuộc gọi này cho người khác, nhưng công việc điều tra đang dậm chân tại chỗ và biết đâu anh lại có được tin tốt lành.
“Evans xin nghe. Tôi đang được nói chuyện với ai đây?”
“Tôi sẽ không cho anh biết tên qua điện thoại. Anh chỉ cần biết tôi là cảnh sát và nắm được vài thông tin có thể giúp ích cho vụ án mạng của Walsh.”
“Cảnh sát à? Nghe này...”
“Không, anh nghe này. Tôi đang mạo hiểm khi gọi cho anh, vì vậy chúng ta sẽ làm theo cách của tôi. Hãy đi bộ ra côngviên Mall. Vào đó, dừng giữa bảo tàng người Anh-điêng và vườn bách thảo.”
Evans định nói gì đó nhưng người kia đã gác máy.
Công viên Mall đầy khách du lịch và Evans không tìm được người đã gọi cho anh mãi đến khi một người đàn ông mặc áo khoác gió và quần nâu xuất hiện ngay bên cạnh. Anh ta có dáng người tầm thước và khá to béo với cái bụng bia lùm lùm đi cùng khuôn mặt rỗ chằng rỗ chịt, cái mũi tẹt, mái tóc đen đang thưa dần không ăn nhập với bộ ria rậm rạp.
“Sĩ quan...?” Evans mở lời.
“Tôi phải được đảm bảo trước đã,” người đàn ông cắt ngang lời anh. “Sau đó tôi mới nói tên và những điều mình biết.”
“Đảm bảo như thế nào?”
“Rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra với tôi nếu tôi tiết lộ điều mình biết.”
“Sao anh cần loại đảm bảo đó?”
“Không phải chuyện xấu gì đâu. Tôi chỉ lách luật một tí và giờ tôi phát hiện ra... Nghe này, tôi chẳng làm gì xấu, nhưng việc đó có thể khiến công việc của tôi bị trục trặc. Vì thế, tôi muốn bảo vệ mình.”
“Tôi không thể hứa hẹn khi chưa biết chúng ta đang nói chuyện gì.”
“Được rồi. Tôi sẽ cho anh một giả thiết nhé. Giả dụ một dân thường gọi điện cho một cảnh sát và yêu cầu anh này kiểm tra vài biển số xe. Việc đó có tệ lắm không?”
“Không hẳn.”
“Vậy anh sẽ làm gì với anh cảnh sát ví dụ kia nếu anh ta có thể cho anh thông tin giúp ích cho cuộc điều tra?”
“Tôi đảm bảo Cục không tới gặp sếp của anh ta và tôi sẽ ghi chú anh ta là một nguồn thông tin bí mật đáng tin cậy trong các bản báo cáo của mình. Như vậy, anh ta sẽ không bị lộ danh tính.”
“Thế nếu sếp anh ta phát hiện ra chuyện anh ta làm?”
“Anh biết là tôi không có bất kì ảnh hưởng trực tiếp nào tới Sở Cảnh sát D.C chứ?”
Người đàn ông gật đầu.
“Tôi chỉ có thể đấu tranh vì anh ta và sẽ xin trợ giúp từ cấp cao nhất tôi có thể có trong Cục.”
“Cũng được.”
“Anh muốn cho tôi biết tên không?”
“Victor Perez.”
“Cảm ơn anh, Victor. Vậy cho tôi biết lí do chúng ta lại gặp nhau đi.”
“Tôi có quen một cựu cảnh sát tên Andy Zipay. Giờ anh ta là thám tử tư. Chúng tôi chơi xì phé với nhau mỗi tháng một lần. Một tối nọ, chúng tôi chơi khá to và tôi đã làm một việc ngu ngốc. Tôi có quân bài rất tốt và đã vứt vào ván cược một giấy nợ tiền mà tôi không thể trả nổi. Thế là tôi nợ anh ta mà không có tiền trả.”
“Việc này liên quan gì đến Charlotte Walsh?”
“Tôi đang định kể cho anh đây. Đáng lẽ anh ta có thể làm tình làm tội tôi về chuyện tiền nong nhưng thay vào đó, anh ta thỏa thuận với tôi. Vì Andy không còn là cảnh sát nên có nhiều thông tin nằm ngoài tầm tiếp cận của anh ta. Vì thế anh ta nhờ tôi giúp, còn tôi được xóa bớt nợ. Vào cái đêm Walsh bị giết, tôi đã nhận được một cuộc gọi của Zipay nhờ tra ba biển số xe.”
Perez đưa ra một tờ giấy ghi các biển số xe cho Evans và chờ trong lúc đặc vụ đọc chúng.
“Một chiếc đăng kí dưới tên Charlotte Walsh,” viên cảnh sát nói. “Ngày hôm sau, khắp các bản tin đều ra rả thông tin Walsh đã bị Thợ Xẻ giết hại. Đầu tiên tôi định giữ im lặng, nhưng rồi tôi nghĩ: Lỡ chuyện này quan trọng thì sao? Vậy nên tôi gọi cho anh.”
“Anh đã làm đúng.”
Perez gật đầu.
“Anh nói Zipay đã yêu cầu anh kiểm tra ba biển số,” Evans nói.
“Vâng, một chiếc xe thuộc về công ty thầu xây lắp đường điện, nhưng cái kia thuộc về Sở Mật vụ.”
Evans cau mày. “Sao lại có Sở Mật vụ ở đây?”
“Tôi cũng đã hỏi như vậy. Andy nói rằng anh ta không biết, anh ta chỉ hỏi hộ người khác. Anh ta cũng rất ngạc nhiên khi biết về Sở Mật vụ. Nếu phải cá cược, tôi cho rằng anh ta không hề nghĩ tôi sẽ thông báo Sở Mật vụ sở hữu một trong ba chiếc xe đó. Nhưng dù sao đi nữa, tôi không phải là một tay bài bạc giỏi.”