Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8638 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

Văn phòng của Andy Zipay nằm tại tầng ba của một tòa nhà công sở cũ kĩ từng một thời hoàng kim và đến nay vẫn là một địa điểm được nhiều người chọn để đặt văn phòng. Keith Evans đoán việc làm ăn của anh ta ổn nhưng chưa dư dả lắm. Phòng chờ nhỏ dành cho khách do một người phụ nữ ngoại tứ tuần có dáng người đẫy đà, gương mặt ưa nhìn phụ trách. Bà ta đang lạch cạch gõ văn bản khi Evans bước vào. Anh chìa thẻ ngành và yêu cầu được nói chuyện với ông chủ của bà ta.

Hai phút sau, Evans ngồi đối diện với Zipay, một người có vóc dáng dong dỏng, cao khoảng hơn 1 mét 80, mặc bộ com-lê sẫm màu hoàn toàn tương phản với nước da nhợt nhạt như bị cớm nắng. Hàng ria mép mỏng ngăn cách chiếc mũi khoằm với đôi môi mỏng dính, còn mái tóc đen đã điểm vài sợi bạc. Bộ com-lê kiểu dáng đơn giản cùng hàng ria khiến Zipay có dáng vẻ của cánh thám tử tư trong các bộ phim đen trắng hồi thập niên bốn mươi.

“Đặc vụ Evans, tôi giúp được gì cho anh?”

“Tôi là trưởng ban chuyên án Thợ Xẻ D.C. Anh có thể giúp tôi bằng cách nói lí do anh quan tâm đến chiếc xe thuộc sở hữu của Charlotte Walsh - nạn nhân mới nhất của Thợ Xẻ - và một chiếc khác của Sở Mật vụ Hoa Kỳ.”

Zipay đặt ngón tay lên cằm, quan sát đặc vụ FBI một lúc rồi trả lời. “Nếu tôi đã quan tâm tới thông tin đó, vậy hẳn là tôi đang thay mặt cho khách hàng. Nếu người này là một luật sư đang đại diện cho thân chủ, tôi sẽ là đại diện cho vị luật sư đó và chịu sự chi phối của nguyên tắc bảo vệ bí mật giữa luật sư và thân chủ.”

Evans mỉm cười. “Andy, có thể anh là đại diện cho một luật sư, nhưng tôi đã hỏi thăm vài người bạn trong lực lượng cảnh sát D.C trước khi tới đây. Họ nói khi còn làm cảnh sát, anh đã ăn hối lộ và may mắn được ‘nghỉ hưu non’ trong danh dự. Những người này sẵn sàng, tình nguyện và có thể cho anh ra bã nếu họ biết làm thế nào anh có được thông tin Sở Mật vụ và cô Walsh là chủ của những chiếc xe đó. Vậy nên đừng lôi luật ra nói với tôi.”

Mặt Zipay đã đỏ gay nhưng anh ta vẫn giữ được bình tĩnh. “Tôi không biết là các đặc vụ FBI có thói quen sỉ nhục những người họ muốn hợp tác.”

“Tôi không sỉ nhục anh. Tôi chỉ nói sự thật. Tôi không có hứng phá bĩnh anh. Tôi chỉ cần thông tin. Có được rồi, tôi sẽ quên chuyện tôi lấy nó từ đâu, trừ khi phía điều tra nhận thấy anh là một nhân chứng quan trọng trong vụ Thợ Xẻ.”

Zipay suy nghĩ về đề nghị của đặc vụ FBI. Evans ngạc nhiên khi thấy vẻ ưu phiền trên nét mặt viên thám tử tư. Cuối cùng, Zipay hít một hơi dài. Trông anh ta có vẻ rất khó chịu.

“Được rồi, tôi sẽ giúp nhưng tôi không biết nhiều và người rõ chuyện này nhất lại... tôi không muốn cô ấy gặp rắc rối. Việc đó không đúng đắn chút nào.”

“Tại sao?”

“Cô ấy từng là cảnh sát và đã phải trải qua những chuyện rất tệ. Cô ấy đã phải ở trong viện tâm thần suốt một năm trời.”

“Đã có chuyện gì?”

“Tôi chưa nói chuyện với ai biết hết toàn bộ vụ việc. Hồi đó tôi đã ra khỏi ngành nên không biết nhiều chi tiết lắm - và tôi không bao giờ hỏi cô ấy - nhưng những gì tôi biết cũng đủ tồi tệ rồi. Hồi đó, cô ấy nằm vùng và kết bạn với một tên chế đá. Hắn thuộc một băng đảng du côn. Những gã này rất cục súc, nhưng dần dần cô ấy cũng thâm nhập thành công. Bọn chúng có một phòng thí nghiệm bí mật. Cô ấy đang chuẩn bị dẫn cảnh sát tới đó thì bị bọn du côn bắt quả tang.” Zipay nhìn xuống và lắc đầu. “Đến khi cảnh sát tìm ra, cô ấy đã bị chúng giam giữ suốt ba ngày trời.”

Zipay nhìn thẳng vào mắt Evans. “Anh biết lí do tôi rời ngành chẳng vẻ vang gì. Hầu hết mọi người đều quay lưng lại với tôi, nhưng cô ấy thì không. Khi tôi mở văn phòng, cô ấy đã đưa việc đến cho tôi, giúp tôi chừng nào có thể. Cô ấy có tiền bồi thường nhưng không nhiều. Bất cứ khi nào có thể, tôi đều thuê cô ấy làm những vụ lẻ tẻ, coi như phần nào đền đáp cô ấy. Mấy biển số xe này là một cách.”

“Tại sao cô ấy muốn biết về chủ đăng kí xe?”

“Cô ấy không nói. Cô ấy bảo tôi hãy quên chuyện đó đi. Có vẻ cô ấy cũng rất ngạc nhiên khi nghe đến Sở Mật vụ. Tôi không nghĩ cô ấy biết tôi sẽ nói một trong những chiếc xe thuộc về họ.”

Maggie Sparks gõ cửa nhà Dana Cutler. Khi không có ai trả lời, cô lại gõ tiếp, lần này mạnh hơn.

“Cô Cutler, chúng tôi là FBI. Chúng tôi muốn nói chuyện với cô.”

“Giờ sao đây?” Sparks hỏi Evans sau khi đã chờ một lát. Anh đang định trả lời thì cửa căn hộ đối diện mở hé. “Các vị là FBI thật à?” Một người phụ nữ hỏi, nghe nặng âm điệu Đông Âu.

“Vâng thưa bà,” Evans trả lời.

“Cho tôi xem thẻ ngành đi.”

Sparks và Evans giơ thẻ lên khe cửa hẹp, nơi có một sợi xích nối giữa cánh cửa và rầm cửa. Một giây sau, sợi xích được tháo ra và hai đặc vụ đối diện với một phụ nữ lớn tuổi mặc váy hồng.

“Cô ta không có nhà đâu,” người phụ nữ nói. “Cô ta không về từ vụ náo động đó.”

“Vụ náo động nào kia?” Evans hỏi.

“Hồi mấy đêm trước. Tôi đã gọi cảnh sát ngay khi nghe thấy tiếng súng nổ”

“Sao bà không kể từ đầu nhỉ, bà...”

“Chị thôi, chàng trai trẻ ạ. Chị Alma Goetz.”

“Chị Goetz, xin hãy cho chúng tôi biết đã có chuyện gì.”

“Mấy bức tường này mỏng như tờ giấy ấy. Khi nghe thấy tiếng súng, tôi đã mở hé cửa để xem có chuyện gì. Ngoài hành lang không có ai mà tiếng súng nghe có vẻ rất gần. Thế là tôi gọi 911. Sau đó, tôi nghe thấy cô ta mở toang cánh cửa đối diện.”

“Cô ta là...?” Evans dò hỏi.

“Dana Cutler, cô gái sống ở bên căn hộ đối diện ấy.”

“Sao chị biết đó là cô Cutler?” Evans hỏi.

“Tôi đã thấy cô ấy chạy xuống cầu thang.”

“Cảnh sát có đến không?” Sparks hỏi.

“Có hai người đến, nhưng họ rất thô lỗ.”

“Thế sao?” Evans nói.

“Cậu nghĩ mà xem, đáng ra họ phải lịch sự vì tôi đã mạo hiểm tính mạng để gọi điện báo. Tôi có thể bị dính đạn lắm chứ!”

“Vâng” Sparks nói. “Chị rất dũng cảm.”

“Tôi mừng vì cô đã nghĩ vậy bởi viên cảnh sát tới gặp tôi rất cục cằn. Hắn chỉ bảo tôi vào trong nhà mà chẳng thèm hỏi tôi câu nào.”

“Anh ta không lấy lời khai sao?” Evans ngạc nhiên.

“Tôi cũng hỏi thế đấy, nhưng hắn bảo mọi việc đều trong tầm kiểm soát và yêu cầu tôi đóng cửa. Hắn nói đó là việc của cảnh sát và tôi có thể bị bắt vì cản trở người thi hành công vụ nếu còn tiếp tục ‘chõ mũi’ vào. ‘Cho mũi’, nguyên văn đấy nhé.”

“Vậy chị không còn nghe hay nhìn thấy điều gì khác?” Evans hỏi.

“Ồ không, tôi nghe khá nhiều chứ. Như đã nói, tường ở đây mỏng dính.”

“Chị đã nghe được gì?” Sparks hỏi.

“Tôi nghe thấy những tiếng hét trước khi cô Cutler chạy ra. Trước nữa là tiếng súng nổ...”

“Mời chị nói tiếp,” Evans giục.

“Cảnh sát đi vào căn hộ đó. Họ giơ súng ra. Tôi nghe có tiếng đàn ông hét ‘Đừng bắn, chúng tôi là đặc vụ liên bang.’ Sau đó cảnh sát vào trong và đóng chặt cửa.”

“Cô có nhìn thấy gì khác không?”

“Ồ chắc rồi. Khoảng mười lăm phút sau khi hai cảnh sát đến, hai người đàn ông rời khỏi căn hộ đó. Một người phải dìu người kia. Hình như anh chàng đau đớn lắm. Mười phút sau, cảnh sát rời đi. Mười lăm phút nữa, có ba người đàn ông vào trong căn hộ.”

“Họ cũng là cảnh sát à?”

“Tôi không biết. Họ không mặc đồng phục.”

“Họ ở trong đó bao lâu?”

“Tầm một tiếng. Lúc đi ra, họ mang theo những túi rác màu đen.”

“Cô Cutler có về nhà sau khi mọi chuyện yên ổn trở lại không?” Sparks hỏi.

“Tôi không hề nghe thấy ai ra vào nhà đó, nhưng có thể cô ta đã quay lại sau khi tôi đi ngủ hay ra ngoài mua đồ.”

“Thực sự cảm ơn chị, chị Goetz. Chị đã giúp chúng tôi rất nhiều. Evans đưa danh thiếp cho bà ta. “Nếu chị nhớ thêm điều gì, làm ơn gọi cho tôi.”

“Tôi sẽ gọi. Và cậu tử tế hơn mấy tay cảnh sát kia nhiều.”

“Cảm ơn chị.”

“Chắc FBI đã dạy cậu cách cư xử.”

“Chị chỉ chỗ người quản lí chung cư cho chúng tôi được không? Chúng tôi muốn vào căn hộ của cô Cutler.”

Goetz cho họ số nhà và Sparks nói chuyện với hàng xóm của Cutler trong khi Evans đi xuống. Mười phút sau, anh trở lại cùng chiếc chìa khóa.

Phòng ngủ của Cutler lộn xộn tới mức khó biết nó có bị lục soát hay không, phòng khách bé tí cũng mang cùng cái vẻ bừa bộn như thế, nhưng toàn bộ hành lang và nhà bếp đã được lau dọn sạch sẽ.

“Cô nghĩ sao?” Evans hỏi.

“Nếu lời của chị Goetz là thật thì Cutler đã bắn một người có thể là đặc vụ liên bang.”

“Không có bằng chứng cho thấy từng có người bị bắn ở đây.”

“Nhưng có khá nhiều bằng chứng cho thấy nơi này đã bị lau dọn sạch sẽ rồi. Chỉ cần so sánh hành lang, nhà bếp với phòng ngủ và phòng khách là biết. Và lúc trước anh có nói nguồn tin của anh từng rà soát một biển số xe thuộc về Sở Mật vụ. Nếu ta đang nhắc tới những người sống trong thành phố này có khả năng khép lại một vụ điều tra của cảnh sát thì họ gần nằm trên đầu danh sách lãnh đạo của tôi đấy.”

“Chúng ta đầu biết cuộc điều tra đã bị khép lại hay không. Cần phải kiểm tra báo cáo của cảnh sát, các băng ghi lại cuộc gọi 911, báo cáo y tế. Có khi đây chỉ là một mâu thuẫn trong gia đình. Có lẽ Cutler đang hẹn hò ai đó làm việc cho liên bang và cô ấy cả giận mất khôn.”

“Anh không tin chuyện ấy đấy chứ?” Sparks hỏi.

“Không hẳn.”

“Chúng ta biết nào? Chúng ta có một thám tử tư đã ghi được vài biển số xe. Tại sao cô ấy làm thế?”

“Cô ấy đang theo một vụ. Chúng ta đã biết về các biển số xe, vậy là cô ấy đang đi theo dõi ai đó” Evans trả lời.

“Charlotte Walsh chăng?”

“Tôi đoán thế. Cô ấy đã bảo người cung cấp tin của tôi kiểm tra biển số xe Walsh và rất ngạc nhiên khi nghe tin một biển số khác thuộc về Sở Mật vụ. Nếu Cutler đang theo dõi một nhân viên Sở Mật vụ, cô ấy hẳn sẽ không bất ngờ chứ.”

“Vậy, trong lúc theo dõi Walsh, con đường của Walsh đã giao với Sở Mật vụ,” Sparks nói.

Evans đi tới cửa phòng ngủ và lại nhìn vào trong. “Họ đã lục soát căn hộ. Cutler trở về và bắt quả tang” anh nói.

“Cô ấy bắn một đặc vụ liên bang rồi bỏ chạy” Sparks nói. “Cô ấy nổ súng để làm kẻ đột nhập giật mình, hoặc để tự vệ.”

“Cô ấy là một cựu cảnh sát. Nếu thấy trộm, cô ấy sẽ giữ hắn lại và chờ cảnh sát đến, cho dù có bắn hắn hay không.”

“Cô ấy bắn vì tưởng gặp trộm, nhưng hóa ra đó lại là đặc vụ liên bang. Sau đó, cô ấy bỏ chạy vì sợ” Sparks nói.

“Nếu đó là tự vệ chính đáng thì sao? Nếu các đặc vụ liên bang đang tìm kiếm thứ họ nghĩ cô ấy giữ? Cô ấy về nhà và bị họ ép nói ra chỗ giấu, nhưng bằng cách nào đó, cô ấy đã thoát được.”

“Họ tìm gì?”

“Nếu những kẻ đột nhập thuộc Sở Mật vụ thì đó phải là một thứ kết nối Walsh với... Chúa ơi, Maggie, Walsh từng làm việc cho chiến dịch của Farrington, còn Sở Mật vụ chuyên bảo vệ tổng thống.”

“Các thám tử tư luôn chụp ảnh đối tượng họ theo dõi,” Sparks nói.

Evans im lặng một lúc. “Nếu Cutler giấu những bức ảnh này ở đây, hẳn Sở Mật vụ đã tìm ra rồi. Căn hộ này quá nhỏ.”

“Trừ khi Sở Mật vụ chưa kịp tìm ra thì cô ấy về.”

“Hoặc Cutler giấu chúng ở chỗ khác.”

Điện thoại của Evans reo vang và anh nghe máy ngay.

Trong lúc anh nói chuyện, Sparks xem xét căn hộ kĩ lưỡng hơn. Cô để ý thấy tất cả các thùng rác đều trống rỗng và không có lấy một mẩu giấy có chữ nào còn sót lại. Cô mở các ngăn kéo của cái bàn phòng khách và thấy trong đó chẳng còn gì. Cô không thấy chiếc máy tính nào. Bất kể ai lục soát căn hộ sau khi cảnh sát bỏ đi, họ đã làm việc rất ti mỉ.

“Tôi đã cử người kiểm tra danh sách cuộc gọi của Cutler trên di động và điện thoại bàn,” Evans nói khi đã cúp máy. “Fredricks đã xem hết và phát hiện ra một việc thú vị. Cái tên Dale Perry nghe quen không?”

Sparks nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

“Ông ta là một luật sư có rất nhiều mối quan hệ với giới chính khách, bao gồm cả những nhân vật trong Nhà Trắng.”

“Lại liên quan tới Sở Mật vụ” Sparks nói.

“Trong năm nay, Cutler đã gọi điện cho ông ta vài lần và hai lần trong tuần trước khi Walsh bị sát hại. Có vài cuộc gọi thẳng đến đường dây riêng của Perry ở văn phòng hay di động của ông ta.”

“Tại sao một thám tử tư tép riu lại gọi điện cho vị luật sư cỡ bự có nhiều mối quan hệ với Nhà Trắng?”

“Chúng ta đi hỏi ông ta thôi.”

“Một chi tiết rất thú vị khác nữa này” Evans nói. “Tôi đã bảo Fredricks tìm hồ sơ của Cutler từ chỗ cảnh sát.”

“Có gì trong đó?”

“Tôi cũng muốn biết lắm đây. Hồ sơ của Cutler được xếp vào loại tuyệt mật.”

“Tôi cá chỗ này rộng hơn căn hộ của tôi,” Maggie Sparks nói khi nhìn quanh khu vực tiếp tân của hãng luật Kendall, Barrett và Van Kirk .

“Tôi cá tiền thuê mặt bằng của họ cũng nhiều hơn của cô,” Evans nói.

“Tôi cá tiền lương hưu của tôi chỉ bằng khoản tiền họ thuê văn phòng trong một năm.”

Mấy lời cá cược qua lại của họ trong khu vực tiếp tân thuộc hãng luật của Dale Perry đột ngột bị cắt ngang khi một phụ nữ tóc vàng xinh đẹp có làn da rám nắng bước vào. Cô ta đang mặc một bộ váy đỏ rực và đeo rất nhiều trang sức vàng.

“Hai vị là đặc vụ Sparks và Evans?” Cô ta hỏi và nở nụ cười rạng rỡ đủ sức thắp sáng cả căn phòng trong trường hợp mất điện.

“Tôi là Keith Evans, đây là Margaret Sparks.”

“Tôi tên là Irene Miles, thư kí riêng của ông Perry.”

Hẳn rồi , Maggie Sparks nghĩ trong lòng nhưng nói, “Rất vui được gặp cô, cô Miles. Chúng tôi muốn nói chuyện với ông Perry.”

“Ông ấy đang chờ các vị,” Miles nói. “Hai vị muốn dùng cà phê hay trà không? Tôi cũng có thể mang cho hai người cà phê latte hay cappuccino.”

Cả hai đặc vụ đều từ chối rồi đi theo Miles trên một hành lang trải thảm và gặp Dale Perry đang ngồi chờ trong một văn phòng góc rộng thênh thang, được trang trí bằng những món đồ cổ thanh nhã. Trước khi rời đi, Miles mời hai đặc vụ ngồi xuống chiếc xô-pha kê dưới một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp vẽ cảnh đồng quê nước Pháp. Trông nó rất giống bức tranh của danh họa người Pháp Cézanne mà Evans từng được chiêm ngưỡng trong Phòng Trưng bày Nghệ thuật Quốc gia. Cửa sổ phía sau bàn làm việc của Perry nhìn ra Nhà Trắng. Evans tự hỏi liệu Perry và tổng thống có bao giờ dùng ánh đèn pin làm mật hiệu khi vị luật sư vận động hành lang cho vị thân chủ của mình không.

“Ông Perry, cảm ơn ông đã bớt chút thời gian gặp chúng tôi.”

Vị luật sư mỉm cười. “Khi nhân viên lễ tân thông báo người đang ở trong phòng đợi, tôi đã rất tò mò. Không phải ngày nào tôi cũng được đặc vụ FBI tới thăm.”

Evans cười đáp lễ. “Ông yên tâm. Chúng tôi không tới bắt ông. Tên ông xuất hiện trong một cuộc điều tra, và chúng tôi hi vọng được ông giúp đỡ.”

“Tôi sẽ giúp nếu có thể.”

“Cảm ơn. Ông có biết cô Dana Cutler không?” Evans hỏi.

Nụ cười vẫn còn trên môi Perry nhưng ông ta bắt đầu nhấp nhổm. “Cô ấy là thám tử tư.”

“Cô ấy làm việc cho hãng luật của ông?”

“Cô ấy không được hãng Kendall, Barrett thuê nhưng tôi từng nhờ cô ấy hỗ trợ trong vài vụ.”

“Cô ấy có làm việc cho luật sư cộng sự nào khác không?”

“Tôi không biết.” Trông Perry cực kì không thoải mái.

“Hãng Kendall, Barrett có đội ngũ thám tử riêng không?” Maggie hỏi.

“Có.”

“Vậy tại sao ông cần cô Cutler?”

Perry không cười nữa. “Nếu trả lời câu này, tôi sẽ vi phạm quy tắc giữ bí mật cho thân chủ. Việc đó không phải đạo chút nào.”

“Tôi hiểu những mối quan ngại của ông” Evans nói. “Nhưng chúng tôi thấy lo cho cô Cutler. Tên cô ấy xuất hiện trong quá trình điều tra một vụ án mạng. Chúng tôi muốn thẩm vấn nhưng cô ấy đã mất tích. Chúng tôi lo cho sự an nguy của cô ấy.”

“Ai đã bị giết vậy?”

“Một cô gái trẻ tên Charlotte Walsh. Chúng tôi có lí do để tin rằng cô Cutler đang theo dõi cô gái này. Có phải cô ấy làm theo yêu cầu của ông không?”

“Tôi vừa mới giải thích là tôi không thể bàn về các thương vụ của hãng.”

“Vậy là cô ấy đang làm cho hãng luật à?”

Perry có vẻ khó chịu: “Tôi không nói vậy. Tôi bị ràng buộc bởi luật hành vi cư xử trong nghề nghiệp nên không thể khẳng định hay phủ định việc cô Cutler có hay không dính líu với cô Walsh này.”

“Ông có sẵn lòng kể về lần cuối cùng ông nói chuyện với cô Cutler không?”

“Không.”

“Ông không muốn giúp chúng tôi tìm ra cô ấy hay sao? Có thể cô ấy đang gặp nguy hiểm.”

“Tôi sẽ giúp các vị bằng bất kì cách nào có thể, miễn nó không liên quan đến công việc của Kendall, Barrett . Tuy nhiên, các câu hỏi của quý vị toàn chĩa vào vấn đề này.”

Evans cau mày. “Tại sao công việc của hãng luật lại bị ảnh hưởng nếu ông kể cho tôi nghe lần cuối ông nói chuyện với Dana Cutler chứ?”

“Anh có biết tôi là bạn của bộ trưởng Bộ Tư pháp và giám đốc FBI không?”

“Không, thưa ông.”

“Tôi cảm thấy những câu hỏi của anh đang xúc phạm tôi. Tôi đã bớt thời gian làm việc để tiếp anh, nhưng tôi rất bận và cuộc thẩm vấn này kết thúc tại đây.”

Evans nhìn Perry một lúc. Đoạn, anh đứng dậy. “Cảm ơn ông đã dành thời gian cho chúng tôi.”

“Tôi rất tiếc vì không giúp ích được gì thêm.”

Evans mỉm cười. “Đừng tiếc, thưa ông. Tôi nghĩ cuộc gặp này cung cấp rất nhiều thông tin cho cuộc điều tra.”

Perry hẳn đã bấm một nút nào đó dưới gầm bàn để gọi thư kí tới vì nếu không, Irene Miles đã chẳng ra đứng giữa cửa, ra chiều ngầm tiễn khách. Sparks và Evans không nói lời nào cho đến khi ra tới thang máy.

“Hình như chúng ta vừa bị đuổi cổ,” Maggie nói.

“Đúng thế, nhưng Perry đã cho chúng ta biết nhiều. hơn ông ta muốn.”

“Ông ta đang lo lắng về chuyện gì đó.”

“Chắc chắn rồi, và việc đó liên quan đến Charlotte Walsh.”

Evans đang định nghĩ tiếp thì điện thoại lại đổ chuông. Anh nhìn màn hình.

“Chúng ta phải quay về trụ sở, anh nói ngay khi cúp máy, “Kyle vừa gọi. Họ đã tìm ra manh mối giúp tóm cổ Thợ Xẻ.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin