Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8641 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

Nửa giờ sau khi rời khỏi phòng làm việc của Dale Perry, Keith Evans bước vào phòng hội nghị dành cho ban chuyên án Thợ Xẻ. Năng lượng trong phòng lúc này hẳn phải cung cấp đủ cho hệ thống đèn của toàn thành phố suốt một năm chứ chẳng chơi! Ai ai cũng hối hả làm việc. Tất cả hoặc đang bận nói chuyện trên điện thoại, hoặc đi tới đâu đó hay hăm hở gõ máy tính.

“Có chuyện gì thế mọi người?” Evans hỏi và tất cả bắt đầu đồng thanh nói về polyvinyl siloxane hay còn gọi là PVS, dư chất tìm được trong miệng các nạn nhân của Thợ Xẻ, trừ Charlotte Walsh.

“Đó là chất lấy dấu được các nha sĩ sử dụng khi cần làm thân răng hay cầu răng cho khách hàng” Kyle Hernandez, cựu cầu thủ của trường đại học California Los Angeles, cử nhân chuyên ngành hóa, giải thích. “Đầu tiên, nha sĩ sẽ ấn cái khuôn chứa PVS còn mềm lên răng bệnh nhân. Sau khi nó cứng lại, họ sẽ lấy nó ra khỏi miệng bệnh nhân. Tiếp đó, họ đổ thạch cao đá vào khuôn vừa lấy ra khỏi miệng bệnh nhân rồi đợi khô. Cuối cùng, lớp PVS vốn rất dẻo sẽ được bóc ra. Mẫu thạch cao sẽ được quét qua máy tính, sau đó, một máy mài sẽ tạo ra một chiếc răng bằng sứ hoặc một kĩ thuật viên phục hình răng sẽ đúc thân răng hoặc cầu răng bằng công nghệ đổ khuôn. Có thể nguyên nhân chúng ta tìm thấy một lượng nhỏ chất PVS trong miệng các nạn nhân là bởi có ai đó đã dùng nó để lấy mẫu. Khi PVS được lấy ra, một lượng nhỏ chất này đã sót lại trong khoang miệng.”

“Sao việc đó có thể giúp chúng ta tìm ra Thợ Xẻ?” Evans hỏi.

“Các nha sĩ làm việc chặt chẽ với kĩ thuật viên sẽ làm mẫu hàm đó. Đôi khi họ gọi kĩ thuật viên đến phòng khám khi bệnh nhân đang ở đó. Cũng có trường hợp họ gửi ảnh chụp cận mặt bệnh nhân cho kĩ thuật viên.”

“Các kĩ thuật viên này có thể tiếp cận với những thông tin cá nhân của bệnh nhân như địa chỉ hay số điện thoại không?”

Hernadez toét miệng cười và gật đầu. “Có thể. Giả dụ họ đang đứng ngay cạnh nha sĩ trong lúc ông này khám cho bệnh nhân và hồ sơ của cô ta được đặt ngay trên bàn. Hắn chỉ việc liếc nhìn. Việc sẽ đơn giản hơn nếu nha sĩ giới thiệu bệnh nhân với kĩ thuật viên.”

Giờ Evans cũng phấn khích như những người khác trong ban chuyên án. “Có phải các nạn nhân đều đi khám răng trước khi bị giết một thời gian không?”

“Bingo!” Hernandez trả lời và nụ cười của anh chàng nở rộng hơn. “Nhưng họ gặp các nha sĩ khác nhau...”

“...nhưng sử dụng chung một phòng khám.” Evans sung sướng nói nốt câu bỏ lửng của đặc vụ Hernandez.

“Hiện giờ, Sally Braman đang nói chuyện với ông chủ phòng khám, còn Bob Conaway ở văn phòng công tố viên đã sẵn sàng thảo một lệnh khám nhà ngay khi chúng ta gửi cho ông ta bản liệt kê lí do xác đáng.”

Evans mỉm cười. “Mọi người làm tốt lắm. Hi vọng vụ án sẽ kết thúc tại đây.”

“Hắn đang ở trong chiếc Toyota bảy chỗ màu nâu vàng cách chúng ta hai dãy nhà. Chiếc xe đang rẽ vào đường King... Tiến lên,” đặc vụ đang theo đuôi chiếc xe của Loomis thông báo.

Evans, Sparks và hai đặc vụ khác đang ngồi trong một chiếc xe ngụy trang* ở đối diện nhà Loomis. Đội SWAT đang ẩn nấp đằng sau ga-ra tách rời khỏi phần lại của căn nhà Loomis và sẽ bắt hắn ngay khi Evans thông báo hắn đã rời khỏi xe. Evans cố bình tĩnh nhưng anh có cảm giác như vừa được tiêm một liều ma túy đá. Hai bàn tay anh run rẩy, lòng bàn tay ướt đẫm, và căn cứ theo nhịp tim như ngựa phi lúc này, anh tin chắc mình sẽ không qua nổi buổi khám sức khỏe hằng năm. Anh nhắm mắt và mường tượng một cái hồ trên núi trong vắt được bao quanh bởi bãi cỏ xanh mướt, phía trên là bầu trời xanh lác đác những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Phương thức thiền định của anh thất bại thảm hại ngay khi đặc vụ đang theo dõi Loomis thông báo tay kĩ thuật viên phục hình răng đã rẽ vào phố Humboldt và chẳng mấy chốc sẽ về tới nhà.

Ngôi nhà của Loomis được xây trên khu đất rộng hơn 1.000 mét vuông theo kiểu thuộc địa Hà Lan. Nó gồm hai tầng trên mặt đất và một tầng hầm. Để vào tầng hầm, họ phải đi qua phòng để đồ bẩn ở mặt bên nhà, đối diện với ga-ra. Một lối đi nhỏ chia cắt ga-ra và nhà chính. Cửa mặt bên của ga-ra và cửa hông nhà đều mở ra lối đi ấy. Thế nghĩa là Loomis có thể đỗ xe trong ga-ra và mang các nạn nhân của hắn xuống hầm mà khó bị người ngoài nhìn thấy.

Chiếc xe Toyota dần giảm tốc độ khi tiến gần tới ngôi nhà. Loomis dùng một chiếc điều khiển từ xa để mở cửa ga-ra, vài phút sau hắn lái xe vào trong.

“Xông lên” Evans nói ngay khi Loomis bước ra và đóng cửa xe lại. Bốn đặc vụ trong trang phục SWAT màu đen ào vào ga-ra còn chiếc xe theo dõi phi tới chắn ngang đầu chiếc xe bảy chỗ để chặn đường thoát của nghi phạm.

“FBI đây, FBI đây!” Evans nghe thấy tiếng đội SWAT hét lên khi anh chạy băng qua con phố. Các đặc vụ đã lao qua cửa chính của ga-ra, vây chặt lấy Loomis tại xe ngay khi cửa hông vừa được mở ra. Evans không còn thấy Loomis khi nhiều đặc vụ khác bao vây hắn. Tới lúc anh đến được ga-ra, Loomis đã bị ghì vào cạnh xe và còng quặt tay sau lưng.

Các thành viên đội SWAT hơi tản ra để Evans có thể thấy tên phạm nhân. Evans đã kiểm tra hồ sơ phạm tội của hắn và chỉ tìm được hai cái vé phạt. Hồ sơ của Loomis cũng bình thường như vẻ ngoài của hắn. Nếu phải dùng một từ để mô tả kẻ vừa bị bắt, anh sẽ dùng từ “ẻo lả”. Gã kĩ thuật viên cao khoảng 1 mét 70 và trông khá loẻo khoẻo. Tóc hắn bết dính vào da đầu và hắn đeo cặp kính gọng nhựa đen dày cộp. Một bộ ria không lấy gì làm ấn tượng ngự phía trên môi và chòm râu dê che đi cái cằm lẹm. “Anh là Eric Loomis?” Evans hỏi.

Loomis có vẻ đờ đẫn. “Có... có chuyện gì thế này?” Hắn lắp bắp.

“Anh có phải Eric Loomis không?” Evans hỏi lại.

“Đúng, nhưng....”

“Anh Loomis, tôi có lệnh khám nhà anh. Với sự cho phép của anh, người của tôi sẽ dùng chìa khóa của anh để mở cửa.”

“Anh đang nói gì thế?”

“Nếu anh không chịu giao chìa khóa và đọc mật khẩu hệ thống báo động, chúng tôi buộc phải phá cửa xông vào và điều đó sẽ gây thiệt hại cho anh.”

“Chờ đã. Có chuyện gì mới được chứ? Tại sao các người muốn khám nhà tôi?” Loomis hỏi, giọng lên cao dần.

“Anh có cho phép chúng tôi dùng chìa khóa không?”

Loomis toát mồ hôi và có vẻ hoảng loạn. Hắn quay nhìn tứ phía. Đâu đâu cũng là những người đàn ông mặc đồ đen mang khuôn mặt hằm hằm đe dọa.

“Tôi không biết” cuối cùng hắn nói.

“Tốt thôi, anh Loomis, vì anh không sẵn lòng hợp tác nên tôi sẽ cho người đập vỡ kính cửa hông.”

“Chờ đã, đừng. Chìa khóa ở trong túi tôi. Đừng đập gì cả.”

Evans gật đầu và Maggie Sparks bước tới. Khi Loomis thấy một cô gái hấp dẫn chuẩn bị khám người hắn, hắn đỏ mặt và càng căng thẳng hơn. Khi Sparks lôi chùm chìa khóa từ trong túi Loomis ra, hắn cứng đờ cả người.

“Làm ơn đọc mật khẩu,” Evans ra lệnh.

Sparks mở cửa và tắt hệ thống báo động. Loomis được lôi vào trong phòng khách và ấn ngồi trên chiếc ghế bành. Tên phạm nhân tỏ ra ngoan ngoãn. Đầu hắn gục xuống, mắt dán vào sản. Evans để lại hai đặc vụ canh giữ hắn trong lúc tổ chức khám xét. Ngay khi đội tản ra, Evans và Sparks liền xuống tầng hầm. Khi họ mở cửa ra, thứ đầu tiên chào đón họ là mùi thịt thối. Evans đeo khẩu trang phẫu thuật, bao giày Tyvek và găng tay cao su vào. Sau đó, anh bật đèn trên đầu cầu thang và cẩn thận đi xuống, tay lăm lăm khẩu súng. Tất cả mọi người đều giả định Thợ Xẻ hành động một mình, nhưng đời mấy ai đoán trước được gì.

Điều đầu tiên Evans để ý là căn phòng được cách âm. Loomis muốn đảm bảo không có người hàng xóm nào nghe thấy tiếng hét của các nạn nhân. Tiếp theo anh thấy một cái giá gá trên tường. Trên đó là bốn lọ thủy tinh đựng bốn mẫu hàm răng. Evans đứng sựng trên cầu thang khi nhìn thấy chúng, cả Sparks cũng vậy. Giữa quang cảnh im lặng, bỗng họ nghe có tiếng thở hổn hển.

Tầng hầm này cho người ta cảm giác của một phòng phẫu thuật. Sàn nhà vấy máu, dụng cụ y khoa chất đầy trên chiếc bàn kê sát tường. Nhưng chúng hay hai chuồng chó không phải thứ khiến họ chú ý nhất. Evans và Sparks vô cùng choáng váng khi thấy trên chiếc ghế nha khoa đặt giữa phòng là một người phụ nữ trần truồng, bị xích và bịt miệng.

Jessica Vasquez bị bỏ đói và mất nước nhưng không bị tổn hại nào ngoài những vết bầm tím do Loomis gây ra khi bắt cóc cô từ bãi đỗ xe của một trung tâm thương mại vài ngày trước. Evans và Sparks nói chuyện với Vasquez trong lúc chờ xe cứu thương tới để đưa cô đi viện. Cô kể Loomis đã nhốt cô trong một chiếc chuồng chó, không cho cô ăn uống gì suốt hai ngày và cũng chẳng hề nói chuyện với cô. Một tối nọ, cô bị hắn đánh thuốc, lấy mẫu răng rồi nhốt lại vào chuồng. Sáng nay, hắn đã trói cô vào ghế và đeo cho cô một chiếc mặt nạ S&M* bằng da có một quả bóng nhét mồm trước khi tới phòng khám.

“Tôi biết đáng lẽ mình phải vui mừng, nhưng tôi chỉ thấy buồn nôn và kiệt sức,” Evans nói với Maggie khi cả hai nhìn theo chiếc xe cứu thương chở Vasquez khuất dạng sau khúc quanh.

“Thôi nào, phấn chấn lên. Chúng ta đã cứu sống Jessica Vasquez và bắt được một con quỷ. Anh nên tự hào vì những gì chúng ta đạt được.”

“Nhưng tôi chẳng tự hào tí nào. Tôi chỉ buồn vì những điều mà các cô gái tội nghiệp đã phải trải qua.”

Sparks đặt một bàn tay lên cánh tay anh. “Keith, anh không thể cứu tất cả mọi người. Hãy nghĩ về những người phụ nữ sẽ được an toàn vì Loomis đã ở sau chấn song sắt.”

“Ừ, nhưng tôi vẫn thấy buồn nôn sau khi nhìn thấy những thứ trong tầng hầm.”

“Tối nay anh có thể tắm vòi hoa sen. Tôi sẽ mời anh một hai li sau khi thẩm vấn Loomis xong.”

“Tôi không biết, Maggie...”

“Tôi thì biết. Trông anh quá ủy mị, chẳng giống một người vừa lãnh đạo đội phá thành công vụ án liên hoàn lớn nhất trong lịch sử D.C gì cả.”

“Đặc vụ Evans.”

Evans quay lại và thấy một kĩ thuật viên đang tiến về chỗ anh. Anh ta giơ một lọ thủy tinh giống những cái tìm được trong tầng hầm ra. Trong đó đựng một mẫu răng khác.

“Chúng tôi tìm được cái này. Ted Balske nghĩ anh sẽ muốn biết.”

“Nó ở đâu đấy?”

“Giấu ở khoang sau, bên dưới một cái chăn trong xe Lommis.”

Evans và Sparks nhìn kĩ mẫu răng.

“Tính tới thời điểm này, chúng ta đã có bao nhiêu mẫu rồi?” Evans hỏi chuyên viên pháp y.

“Bốn cái trong tầng hầm, kể cả cái này là năm.”

“Cảm ơn.”

Chuyên viên pháp y bỏ đi để ghi hồ sơ mẫu răng và Evans nhíu mày.

“Sao thế?” Sparks hỏi.

“Loomis làm mẫu răng nạn nhân để kỉ niệm.”

“Đúng rồi, thế nên mới có chất PVS.”

“Đáng lẽ phải có sáu bộ, nhưng chúng ta chỉ tìm được năm.”

“Anh nói đúng” Sparks nói. Trông cô phiền não hệt như Evans.

“Bác sĩ pháp y không tìm được dư chất PVS trong miệng Walsh,” Evans nói. “Nếu như không có bộ răng nào khớp với Walsh thì sao?”

“Ý anh là...?” Sparks hỏi, sợ rằng cô đã biết điều Evans định nói.

“Có lẽ chúng ta còn một tên sát nhân giả mạo nữa. Kẻ nào đó đã giết Walsh và bắt chước phương pháp gây án của Thợ Xẻ. Nghĩ đi. Chúng ta chỉ mới tìm được tên dư chất trong miệng nạn nhân, vì thế kẻ giết Walsh không thể bắt chước cả phần đó. Và hắn không thể để lại một mẫu răng giả trong tầng hầm của Loomis, bởi chúng ta chỉ mới biết Loomis là Thợ Xẻ. Chúng ta phải tìm hiểu xem có đúng là các mẫu răng đều khớp với các nạn nhân khác, trừ Walsh hay không.”

“Phương pháp gây án trong vụ Walsh gần giống hệt cách Loomis dùng trên các nạn nhân khác, bao gồm cả những phần chúng ta không công bố” Sparks nói. “Tên giả mạo phải là người có thể tiếp cận các hồ sơ vụ án.”

“Một đặc vụ liên bang sẽ làm được” Evans nói, “các cơ quan liên bang cũng thường thuê người dọn dẹp hiện trường vụ nổ súng.”

“Anh đang nói tới căn hộ của Cutler.”

Evans gật đầu.

“Giọng điệu của anh bắt đầu giống các trang web dành riêng cho lũ dở thích chơi thuyết âm mưu rồi đấy.”

“Đúng, nhưng đôi khi thực tế cũng xảy ra những chuyện ấy. Trong lúc tôi thẩm vấn Eric Loomis, sao cô không tìm xem có báo cáo nào của cảnh sát về những chuyện đã xảy ra ở căn hộ của Cutler không nhỉ?”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin