Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8648 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

Khung cảnh quanh Eric Loomis lúc này không thân thiện chút nào. Những bức tường sơn màu nâu xỉn ố bẩn, đèn huỳnh quang chớp bật chớp tắt, còn chiếc ghế hắn đang ngồi vừa lạnh vừa cứng. Dù Keith Evans tha thiết mong được bẻ xương Loomis, nhưng anh vẫn kiên nhẫn quan sát nghi phạm qua lớp kính một chiều suốt bốn mươi phút trước khi vào thẩm vấn. Chân của gã kĩ thuật viên phục hình răng bị xích vào một cái khóa gắn trên sàn nên hắn không thể tùy nghi di chuyển. Lúc đầu, hắn ngồi im nhưng rồi nhấp nhổm thường xuyên hơn. Cố gắng đổi chỗ ngồi cho dễ chịu của hắn thất bại và mỗi giây trôi qua, hắn lại càng bực bội.

Khi Evans bước vào phòng, tên tù nhân ngước mắt lên. Đặc vụ FBI ngồi trên một chiếc ghế thoải mái ở phía bên kia cái bàn gỗ trầy xước và phải cố gắng lắm mới giấu được cảm giác ghê tởm cái gã ngồi trước mặt mình. Loomis đang mặc bộ đồ liền màu da cam của phạm nhân bị cố ý lấy nhỏ đi một cỡ, khiến cái bụng mỡ và đùi hắn bị bó chật ních. Mái tóc mỏng, bù xù của hắn nhờn dầu, mụn mọc chi chít trên trán, má và cằm hắn. Người tên phạm nhân bốc ra thứ mùi làm Evans liên tưởng tới pho mát lên men. Anh tự hỏi liệu mình có ghê tởm hắn không nếu anh gặp hắn trong một tình huống khác và không biết về những việc hắn đã làm dưới hầm.

“Chào Loomis.”

Loomis không trả lời.

“Anh có phiền nếu tôi ghi âm lại cuộc nói chuyện không?” Evans hỏi khi đặt máy ghi âm lên bàn.

“Tôi không quan tâm anh làm gì.”

“Anh nên quan tâm. Anh đang gặp rắc rối lớn đấy.”

“Còn phải xem đã” Loomis trả lời kèm theo một nụ cười khó hiểu.

“Trước khi nói chuyện, tôi xin nhắc anh về lời cảnh báo Miranda*. Có lẽ anh nghĩ mình đã biết rõ nó nhờ truyền hình và phim ảnh, nhưng dù thế nào anh cũng nên nghe cho kĩ.”

Loomis khoanh tay trước ngực và nhìn đi chỗ khác trong lúc Evans đọc lời cảnh báo.

“Anh hiểu các quyền của mình chứ, anh Loomis?” Evans hỏi khi anh đã nói xong.

“Trông tôi có ngu lắm không? Tất nhiên tôi hiểu. Tôi có bằng cử nhân hóa đấy.”

“Anh Loomis, tôi không ám chỉ anh ngu ngốc. Tôi được yêu cầu phải hỏi bất kì người nào tôi thẩm vấn là liệu họ có hiểu các quyền của mình không. Không phải ai cũng có chỉ số IQ cao như anh.”

Loomis từ từ ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Evans. Đoạn, hắn nhếch mép cười.

“Đấy là kĩ thuật thẩm vấn số mấy?”

“Sao cơ?”

“Phỉnh phờ tù nhân và chiếm lòng tin của hắn. Làm cho hắn tưởng ông ở cùng phe với mình,” Loomis nói bằng giọng dạy dỗ sặc mùi châm biếm.

Evans cười lớn. “Đó chỉ là một câu nói thật lòng của tôi thôi. Anh thông minh và đã làm chúng tôi vô cùng vất vả. Nếu không phải vì một lỗi nhỏ anh mắc phải, chúng tôi đã không thể bắt được anh.”

Loomis nhìn xuống. Evans biết tên tù nhân tha thiết muốn biết hắn đã sảy chân ở chỗ nào, nhưng hắn cũng đủ thông minh để biết cách tránh cái bẫy này.

“Trước khi chúng ta tiến xa thêm, tôi muốn biết anh có cần luật sư đại diện không?”

Evans muốn tiếp tục thẩm vấn Loomis, nhưng những câu trả lời của hắn sẽ vô giá trị trước tòa nếu hắn không chịu từ bỏ quyền mời luật sư.

“Tôi định tự biện hộ, thưa đặc vụ Evans.”

“Anh chắc không? Ở Virginia và Maryland có áp dụng án tử hình* đấy nhé. Chiếu theo những việc anh đã làm, anh xứng đáng chịu hình phạt đó.”

Loomis mỉm cười. “Lại một kĩ thuật thẩm vấn khá khôn ngoan nữa. Nếu tôi nói bất cứ điều gì ám chỉ tôi biết mình đáng chịu án tử hình, anh có thể dùng nó như một lời thú tội.”

“Tôi còn chưa nghĩ về chuyện đó. Tôi chỉ muốn anh hiểu tình hình của anh nghiêm trọng tới mức nào thôi. Biện hộ cho một người có nguy cơ nhận án tử đòi hỏi sự chuyên nghiệp. Chính phủ sẽ cung cấp cho anh một luật sư dày dặn kinh nghiệm nếu anh không chi trả nổi. Ngay cả một người thông minh như anh cũng sẽ gặp khó khăn khi phải học hỏi hết những điều cần biết để tự biện hộ.”

Loomis lại cười nhếch mép. “Tôi đành phải mạo hiểm thôi.”

“Anh chắc chắn không cần luật sư chứ?” Evans nhắc lại để không còn bất kì lỗ hổng nào có lợi cho Lommis nếu hắn muốn kháng cáo.

“Được rồi,” Evans nói khi Loomis không trả lời. “Anh Loomis đã từ chối quyền mời luật sư và chọn cách tự biện hộ. Vậy, Eric... Tôi có thể gọi anh là Eric chứ?”

“Chắc chắn rồi, Keith,” Loomis mỉa mai.

Evans cười lớn. “Anh được đấy. Không phải ai trong tình cảnh như anh cũng giữ được óc hài hước đâu. Nhưng tôi không hiểu nổi tại sao một cử nhân hóa có nghề nghiệp ổn định như anh lại đi bắt cóc và sát hại phụ nữ.”

Một lần nữa Loomis cười và lắc đầu. “Anh không giỏi thẩm vấn đâu, Keith. Từ câu hỏi của anh, tôi hiểu rằng anh muốn tôi tin một đặc vụ FBI đang điều tra vụ án giết người hàng loạt đình đám nhất D.C không hề được các chuyên gia VICAP* giúp tìm hiểm tâm lí của tên sát nhân anh ta đang truy lùng. Thử cách khác đi.”

“Được rồi, Eric. Tại sao anh lại làm thế?”

“Làm gì?”

Evans nhún vai. “Hãy bắt đầu với Jessica Vasquez. Tại sao anh bắt cóc cô ấy?”

“Tôi không có.” Evans lúng túng.

“Anh nói rằng bằng cách nào đó, cô ấy tự tìm đường đến tầng hầm nhà anh rồi quyết định tự lột hết quần áo, đeo mặt nạ S&M và trói mình vào ghế nha sĩ à? Nghe kì quặc quá.”

“Tôi không biết làm thế nào người phụ nữ đó lại ở trong hầm nhà mình. Nhưng chắc FBI có liên quan đến việc đưa cô ta cùng với những thứ các người gọi là bằng chứng đến đấy.”

Giờ đến lượt Evans mỉm cười. “Vậy anh bị chính phủ gài bẫy sao?”

“Đó là một cách giải thích.”

Evans hỏi tiếp một câu mà anh chỉ chờ đến phút này để thả vào cuộc nói chuyện.

“Anh có nghĩ FBI quá nóng lòng thực hiện một vụ bắt bớ nên đã giết Charlotte Walsh rồi vứt xác cô ấy trong một thùng rác công cộng, hay chính Thợ Xẻ D.C đã làm việc đó nhỉ?”

Loomis đứng bật dậy, làm căng hết cỡ sợi dây xích đang trói chân hắn xuống sàn.

“Tôi không giết con khốn đó. Quá vớ vẩn. Đừng đổ vấy cho tôi cái điều tôi không làm.”

“Thật khó mà tin điều đó khi thấy phương pháp gây án trong vụ Charlotte Walsh tương đồng với các vụ khác của Thợ Xẻ đến mức nào.”

“Sẽ không khó tin chút nào nếu chính FBI đã làm vụ đó để đổ tội cho tôi. Các người biết phương pháp gây án của Thợ Xẻ. Các người tưởng mình thông minh nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn và tôi sẽ...”

Loomis im bặt. Dường như hắn nhận ra mình đã cả giận mất khôn. Cơn giận hiện hữu trên mặt hắn thêm một phút nữa. Sau đó, hắn ngồi sụp xuống ghế và nhìn chằm chằm vào mặt bàn. Evans cố gợi chuyện tiếp nhưng kể từ lúc đó, Loomis không nói gì thêm.

Maggie Sparks tìm thấy viên cảnh sát D.C, Peter Brassos, và cộng sự của anh ta, Jermaine Collins, đang ngồi trong quán Starbucks, địa điểm hẹn gặp mà cô đã nhờ chỉ huy của họ sắp xếp. Brassos to con và cuồn cuộn cơ bắp, Sparks đoán anh ta thường xuyên tập thể hình. Collins là dân gốc Phi cao lênh khênh và da sáng màu. Trên bàn không có cốc cà phê nào và cả hai trông chẳng vui vẻ gì khi gặp cô.

“Cảm ơn vì đã gặp tôi” Sparks nói sau khi chìa thẻ ngành. “Tôi mời các anh cà phê nhé?”

“Có chuyện gì?” Brassos hỏi cộc lốc và lờ đi lời mời của cô.

“Tôi làm việc cho ban chuyên án Thợ Xẻ D.C.”

“Nghe nói các vị đã bắt được hắn,” Collins nói. “Chúng tôi nghĩ thế, nhưng lúc nào cũng có những kẽ hở cần giải quyết.”

Brassos bối rối. “Chúng tôi chẳng liên quan gì đến các vụ giết người của Thợ Xẻ cả.”

Sparks gật đầu. “Có thể tôi nhầm và tôi biết các anh muốn mau chóng trở lại làm việc, vậy hãy để tôi vào thẳng vấn đề. Vài đêm trước, hai anh đã nhận một cuộc gọi 911 về vụ nổ súng ở một khu chung cư trên đại lộ Wisconsin. Cả hai đờ người ngay khi cô nhắc tới địa chỉ.”

“Thế thì sao?” Brassos cố giữ giọng bình thản.

Maggie lấy ra bản báo cáo do Brassos viết sau vụ việc. Cô vờ kiểm tra các chi tiết trong đó.

“Anh đã nói chuyện với bà Alma Goetz?”

Brassos gượng cười. “Bà hàng xóm lẩn thẩn. Đúng, tôi có nói chuyện với bà ta.”

“Anh nghĩ bà ta lẩn thẩn à?” Maggie hỏi.

“Không hẳn, nhưng đúng là loại người ưa hóng chuyện, thích rình rập. Sống một mình, muốn được chú ý, kiểu thế. Chúng tôi gặp loại người này suốt.”

“Bà ta nói có nghe thấy tiếng súng từ căn hộ của người hàng xóm sống đối diện, cô Dana Cutler.”

Đôi mày Collins chau lại.

“Xin lỗi đặc vụ Sparks, việc này liên quan gì đến vụ Thợ Xẻ chứ?”

Sparks nở nụ cười thân thiện. “Tên của cô Cutler xuất hiện trong cuộc điều tra. Thế vụ nổ súng thì sao?”

“Chẳng có vụ nổ súng nào cả,” Brassos nói. “Chúng tôi đã đi sang nhà đối diện. Cửa không khóa. Chúng tôi gõ cửa. Không có ai trả lời nên chúng tôi đi vào xem có ai bị thương hay không. Chẳng có ai cả.”

“Anh có nhìn qua căn hộ không?”

“Có, tôi đã xem hết mọi ngóc ngách.”

“Anh có thấy gì bất thường không?”

“Không, chỉ là một căn hộ thôi.”

“Anh nghĩ tại sao bà Goetz quả quyết có nghe thấy tiếng súng.”

“Tại cánh cửa,” Brassos nói. “Bà ta khai báo lúc nghe thấy tiếng mà bà ta tưởng là súng nổ, bà ta đang ở trong căn hộ của mình. Tôi đã bảo cô là cửa nhà Cutler không khóa. Tôi nghĩ bà Goetz nghe thấy tiếng cửa sập. Bà ta khá già rồi. Tai chắc không còn thính nữa.”

Maggie gật đầu. “Cũng là một cách giải thích. Tôi đã nói chuyện với bà ta, và bà ta nói còn nghe thấy có người trong nhà bảo anh đừng bắn vì anh ta là đặc vụ liên bang.” Brassos ngửa cổ cười ha hả. Maggie nghĩ tiếng cười đó gượng gạo quá thể.

“Tôi bảo rồi, không có ai trong nhà đó cả. Goetz đúng là dở hơi.”

“Đúng, tôi cũng thấy bà ta không đáng tin, nhưng còn người đàn ông bị thương thì sao? Anh ta ở đâu ra?”

“Cô đang nói gì thế?”

“Bà Goetz đã trông thấy hai người dìu nhau rời khỏi căn hộ.”

“Tôi đã bảo cô rồi, trong nhà đấy không có ai hết,” Brassos nói.

“Có người nào khác ở trong chung cư cũng bị thương vào cùng thời điểm ấy không nhỉ?”

“Cô biết không, tôi nói chuyện với cô vì lịch sự thôi,” Brassos nói. “Nhưng có vẻ cô đang thẩm vấn tôi” Anh ta đứng lên. “Nếu cô thấy báo cáo của chúng tôi có vấn đề, cứ việc kiến nghị. Tôi có việc phải làm. Jerry, đi thôi.”

Collins cũng đứng dậy. Sparks không ngăn họ. Nếu thấy cần thiết, cô có thể gửi trát hầu tòa cho hai viên cảnh sát này bất cứ lúc nào.

“Tôi xin lỗi nếu làm các anh không vui,” cô nói lúc đứng dậy.

“Tôi không thấy cô thật lòng” Brassos nói và cả hai cảnh sát bước khỏi quán.

Trong lúc thẩm vấn Eric Loomis, Evans tập trung đến độ quên mất mình đã kiệt sức, nhưng cơ thể anh rã rời ngay khi nói chuyện xong với tên giết người hàng loạt. Evans đã tắt điện thoại trong lúc thẩm vấn để tránh bị làm phiền. Lúc kiểm tra tin nhắn, anh thấy Maggie Sparks yêu cầu anh gọi cho cô ngay khi có thể. Evans đã hẹn cô ở quán bar gần bùng binh Dupont và lúc anh đang nuốt miếng bánh burger pho mát thì Maggie bước vào. Cô liếc quanh quán và mỉm cười khi thấy bàn tay giơ lên của Keith.

“Cuộc thẩm vấn thế nào?” Cô hỏi ngay khi đặt mình xuống chỗ ngồi đối diện với Evans.

“Không tốt lắm, nhưng với những bằng chứng đã có, hắn không thú nhận cũng chẳng sao. Nhân tiện báo cho cô hay, hắn muốn tự biện hộ. Loomis nghĩ hắn khôn hơn chúng ta.”

“Nghe có vẻ hoang tưởng tự đại quá nhỉ?”

“Trường hợp điển hình.”

“Điều đó sẽ khiến việc tố tụng dễ dàng hơn. Hắn có lời giải thích nào về sự xuất hiện của người phụ nữ khỏa thân trong hầm nhà mình cùng với đống răng giả không?”

“Có chứ. Chúng ta đã đặt chúng vào để đổ tội cho hắn.”

“Ồ phải, tôi quên mất.”

Sparks vẫy bồi bàn và gọi bia cùng bánh burger.

“Hắn nói gì khi anh gợi chuyện Walsh?” Cô hỏi ngay khi bồi bàn đi.

“Thú vị lắm. Lúc bị thẩm vấn, hắn rất bình tĩnh và tự mãn, như thể tôi đang mua vui cho hắn. Hắn chơi trò đấu trí với tôi ngay từ đầu. Thế nhưng khi tôi nhắc tới Walsh, hẳn như khỉ phải ớt vậy.

“Ấn tượng của anh thế nào?”

“Tôi không nghĩ hắn giết cô ấy.”

“Cho dù có phải hắn làm hay không thì cũng có một chuyện gì đấy đang diễn ra. Tôi đã hỏi xem có báo cáo nào của cảnh sát về vụ việc ở nhà Cutler không. Đúng là có. Cảnh sát Peter Brassos đã viết bản báo cáo ấy. Anh ta nói rằng mình và cộng sự, Jermaine Collins, đã tới căn hộ vì nhận được một cuộc gọi 911 báo có tiếng súng. Báo cáo có nhắc tới việc thẩm vấn bà Goetz - khớp với lời khai của bà ta, nhưng Brassos viết rằng anh ta không tìm thấy bất kì bằng chứng nào cho thấy có vụ nổ súng trong nhà đó và cũng chẳng nhắc đến người bị thương nào được đưa ra khỏi căn hộ. Tôi đã nhờ chỉ huy của Brassos sắp xếp một cuộc gặp. Collins và Brassos nói với tôi cửa nhà Cutler không khóa, nhưng không có ai bên trong và chẳng có dấu hiệu nào cho thấy đã xảy ra nổ súng.”

“Họ nói gì về người đàn ông bị thương?”

“Họ bảo chẳng có ai bị thương hết.”

“Cô tin không?”

“Không, vì trong suốt cuộc nói chuyện, họ luôn bồn chồn bất an. Tôi chắc chắn họ đang che giấu gì đó, nhưng tôi không biết phải chứng minh thế nào. Chẳng có bằng chứng nào cho thấy có người bị bắn ở nhà Cutler. Tôi đã trở lại đó và nói chuyện với vài người hàng xóm khác. Không ai nghe thấy tiếng súng hay nhìn thấy người nào được dìu ra khỏi chỗ đó cả. Vậy chúng ta làm gì đây, sếp?”

“Tôi muốn đi ngủ nhưng lại nghĩ về Dale Perry suốt cả buổi chiều. Lão lùn mã tử ấy làm tôi bực vì cái trò lấy ô dù ra hù dọa quá đi.”

“Có thể ông ta không dọa suông đâu. Tôi cá là ông ta vẫn thường dùng trà với bộ trưởng Bộ Tư pháp và sếp của chúng ta vào 4 giờ chiều mỗi ngày. Những người như thế sống trong một thế giới chúng ta không bao giờ mơ tới.”

“Nhưng họ cũng không thể một tay che trời được đâu, Maggie. Tôi vẫn tin chúng ta đang ở Hoa Kỳ, nơi ngay cá một tên khốn như Perry cũng có thể bị gọi ra hầu tòa và bị phán có tội nếu có đủ chứng cứ. Vậy nên tôi nghĩ chúng ta sẽ tới thăm ông ta lần nữa để xem có thể lay động ông ta thêm chút nào không. Cô nghĩ sao?”

Nếu tính bằng cây số thì dinh thự của Dale Perry ở McLean, Virginia cũng không cách căn hộ của Keith Evans ở Bethesda, Maryland bao xa. Thế nhưng trong đời thực, chúng lại cách nhau nhiều năm ánh sáng. Theo Evans được biết, trong cùng tòa nhà của anh không có ngài chánh án Tòa án Tối cao, thành viên gia tộc Kennedy, hay cựu bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Những ngôi nhà xung quanh khu vực Evans sống cũng không có tường đá rào quanh hay ngự trên diện tích đất vài hecta với tầm nhìn ra sông Potomac.

“Ông già Dale khá quá ha,” Maggie bình luận.

“Tôi không nghĩ sẽ được nhìn thấy ngày ông ta đi xin của bố thí.”

“Trừ khi của bố thí ấy có trị giá lên tới chín con số và có logo của hãng Boeing hay Halliburton*.”

“Chính xác.”

Chuyến đi của họ đã bắt đầu từ cầu Chain và kết thúc ở cánh cổng sắt uốn có hàng rào mũi giáo chắn trước lối vào nhà Perry.

“Cô gọi vào điện thoại nội bộ đi,” Evans nói. “Tôi không nghĩ lão ta thích tôi, còn cô vừa trẻ trung vừa gợi cảm mà.”

“Tấn công kép đấy nhé. Anh mà bảo tôi mang cà phê cho anh nữa là tôi sẽ kiện anh quấy rối tình dục ngay đấy.”

Evans mỉm cười còn Sparks vươn đầu ra khỏi cửa xe và nói vào một chiếc hộp kim loại gắn trên tường. Họ chờ một lúc nhưng không ai trả lời. Sparks để ý thấy cổng chỉ khép hờ. Tò mò, cô ra khỏi xe và đẩy thử. Cổng nhẹ nhàng mở ra. Sparks đẩy mạnh hơn, mở vừa đủ cho Evans lái xe qua. “Anh nghĩ đang có chuyện gì?” Sparks hỏi khi trở vào ô-tô.

“Tôi không biết, nhưng đáng lẽ cổng không mở dễ thế này và phải có người trả lời điện thoại nội bộ.”

Evans có dự cảm chẳng lành khi ngôi nhà của Perry hiện ra. Chẳng có lấy một ánh đèn hắt ra từ tòa nhà ba tầng xây theo lối kiến trúc thuộc địa.

“Có chuyện không hay rồi,” Sparks nói.

Họ lái xe theo con đường lượn vòng tới trước một mái hiên có hai cây cột trụ màu trắng hài hòa với những bức tường gạch đỏ. Khi Evans bước ra khỏi xe, không gian xung quanh im lặng đến độ nghe được cả tiếng nước sông đang chảy phía sau dinh thự và gió lùa qua những tán cây rậm rạp.

Evans đi dưới mái cổng và ấn chuông cửa. Hai đặc vụ nghe thấy tiếng chuông vọng trong nhà nhưng không có ai ra mở cửa. Evans tiến tới và thử xoay nắm đấm. Cánh cửa mở ra. Anh nhìn Sparks và hai đặc vụ cùng rút súng.

Ngay cả trong bóng tối, tiền sảnh của Perry cũng gây ấn tượng mạnh. Một chùm đèn pha lê được treo trên sàn nhà lát đá cẩm thạch kẻ ca rô đen trắng. Cầu thang đá cẩm thạch với lan can bằng gỗ sáng bóng cùng uốn lượn lên tầng hai. Evans tưởng tượng ra sự tráng lệ của tiền sảnh khi nó được tắm trong ánh sáng từ ngọn đèn lớn kia.

“Ông Perry,” Evans lớn tiếng gọi.

Không ai trả lời.

“Đằng kia” Sparks vẩy súng về phía hành lang bên phải cầu thang.

Evans hiểu và cả hai đặc vụ đều thận trọng đi theo hướng đó đến chỗ ánh sáng hắt ra từ một căn phòng ở cuối. Evans ra hiệu cho Sparks tới bên kia cửa. Khi cửa gần mở hết, anh lẻn vào phòng, khẩu súng giơ ra trước, nhưng ngay lập tức anh biết rằng nó không có đất dụng võ. Người duy nhất trong phòng - Dale Perry - đang ngồi bên bàn làm việc, đầu ngửa ra sau và đôi mắt vô hồn nhìn thẳng lên trần nhà. Cánh tay phải của ông ta buông thõng, gần chạm vào bề mặt trơn nhẵn của khẩu .38 Special. Vết thương rỉ máu xấu xí trên thái dương ông ta là hình ảnh quảng cáo cho nguyên nhân cái chết. Evans sờ cổ Perry để tìm mạch đập. Khi đứng thẳng dậy, anh nhét súng vào bao.

“Gọi 911 đi,” anh thở dài. “Báo với họ rằng chúng ta đã phát hiện ra một vụ có thể là tự tử.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin