Đó là tin thứ ba được phát đi trong chương trình thời sự lúc 11 giờ đêm, sau tin chính về vụ bắt giữ Thợ Xẻ và cuộc thảo luận về lần mang thai thứ hai của Claire Farrington. Dana Cutler nghe thấy nó trong lúc đang ngồi tựa lưng trên giường của phòng trọ để ăn thêm một chiếc bánh sandwich pho mát nữa. Cô chẳng còn muốn ăn uống gì sau khi nữ biên tập viên thời sự thông báo vụ tự tử của vị luật sư nổi tiếng ở D.C - Dale Perry.
Theo bản tin, Perry đã làm việc đến 6 giờ tối rồi lái xe về nhà. Quản gia của ông ta nói rằng chủ của mình ít khi về nhà trước 8 giờ. Còn đầu bếp của Perry nói ông ta đã không chuẩn bị bữa tối vì được báo là Perry sẽ ăn với khách hàng bên ngoài rồi tối muộn mới về. Perry đã cho những người giúp việc đi nghỉ sớm mà không giải thích gì thêm. Mặc dù phải tới khi khám nghiệm tử thi xong, bên chức năng mới đưa ra thông báo chính thức về nguyên nhân tử vong, nhưng một nguồn tin giấu tên đã nói với phóng viên của đài rằng đây rất có thể là một vụ tự tử.
Dana nghĩ ra vài chuyện trong lúc nghiền ngẫm về cái chết của Perry. Theo những câu chuyện về cái chết của Walsh, một nguồn tin giấu mặt đã tiết lộ với phóng viên rằng cô sinh viên năm hai này đã bị bắt cóc từ ô-tô của mình trong bãi đỗ xe ở trung tâm thương mại Dulles Towne. Nếu Walsh là nạn nhân của Thợ Xẻ thì đã đành một nhẽ, nhưng nếu Thợ Xẻ không giết cô bé, làm thế nào kẻ giết người biết được Walsh đã đỗ xe ở trung tâm thương mại và vị trí cụ thể của nó. Vị thân chủ bí mật của Perry biết vì Dana đã gọi cho người này. Giờ Perry đã chết, chẳng còn ai biết được danh tính vị khách hàng nọ.
Dana chắc chắn Dale Perry không tự tử và cô cũng sẽ mất mạng nếu bị những kẻ đã giết Perry tìm ra. Dana đã định sẽ trông vào việc bán những bức ảnh cho tổng thống để đổi lấy tiền và sự an toàn. Nhưng khi tổng thống quyết định không ăn được thì đạp đổ thể này, cô đành phải bỏ qua lựa chọn ấy vậy. Làm gì tiếp đây? Cô chỉ còn một lựa chọn mà thôi.
Văn phòng của Exposed , tờ báo lá cải lớn nhất Washingon D.C, chiếm trọn hai tầng của một nhà kho đã được cải tạo lại. Từ mái vòm của trụ sở Quốc hội Hoa Kỳ, ta có thể nhìn thấy nó nằm ở ranh giới giữa khu nhà nghèo và khu nhà giàu. Những viên chức trẻ đang lên sẵn sàng trả mức giá thời lạm phát cho những ngôi nhà phục dựng đã đẩy giá thuê nhà lên trời và khiến các hộ kinh doanh quanh đó phải tháo chạy. Kết quả là những nhà hàng và cửa hàng quần áo thời thượng nằm chen giữa những lỗ đất đầy thiết bị xây dựng hay các mặt tiền bị bỏ không.
Patrick Gorman, chủ báo đồng thời là tổng biên tập tờ Exposed , là một người đàn ông béo phì với chiếc cằm ngấn mỡ, vòng bụng quá khổ và khuôn mặt thường đỏ lựng như người say rượu. Ông đã mua được cái nhà kho với giá hời vì những người hàng xóm duy nhất của ông là đám con nghiện và dân vô gia cư. Nếu bán nó đi, ông sẽ thu được món tiền lớn, nhưng ông không bán. Ông đã tìm được quá nhiều nguồn vui nhờ bán những tin tức trời ơi đất hỡi cho những ai muốn tin vào phép mầu, sự tồn tại của những sinh vật huyền thoại, cùng ý tưởng rằng những người giàu có và nổi tiếng gặp nhiều bất hạnh hơn họ. Những tờ báo chính thống chỉ toàn đăng ba cái tin về chết chóc và hủy diệt. Tờ Exposed đem đến cho bạn đọc một thế giới toàn những điều kì diệu.
Tinh thần Gorman rất phấn chấn khi rời khỏi văn phòng của Exposed lúc hơn 8 giờ tối. Các dòng tít về việc nhìn thấy Elvis giúp báo của ông bán đắt như tôm tươi, và khi câu chuyện chính của tuần này - Elvis bước lên UFO - ra mắt bạn đọc, đảm bảo tiền vào túi ông cứ gọi là như nước. Đằng sau tòa nhà là một bãi đỗ xe nhỏ. Người bảo vệ đã mở cổng và nhìn Gorman lạch bạch đi về chỗ đậu ô-tô. Mặc dù đa số thành phần bất hảo ở khu vực này đều đã bỏ đi, ở đây vẫn còn những gã lang thang lười chảy thây không chịu lê thân đi chỗ khác, vì thế thận trọng không bao giờ là thừa. Gorman vất vả trèo vào trong chiếc Cadilac. Ngay khi đóng cửa lại, ông liền vẫy tay với người bảo vệ và anh ta chào trước khi trở lại bàn làm việc trong sảnh để theo dõi Gorman rời đi qua các màn hình. Đang mải nghĩ về những món hời sẽ thu được từ số báo tuần tới thì Gorman đột nhiên bị một họng súng gí vào thái dương.
“Đừng sợ, ông Gorman,” giọng nói đến từ ghế sau.
“Xin đừng làm hại tôi,” Gorman cầu khẩn.
“Đừng lo,” Dana nói khi kéo tấm chăn vừa dùng để náu mình. “Tôi là Dana Cutler và tôi ở đây để giúp ông đoạt giải Pulitzer.”
Ôi tuyệt thật, mình bị một mụ điên bắt cóc, Gorman nghĩ thầm trong bụng. Nhưng ngoài miệng ông nói, “Đoạt giải Pulitzer luôn là một trong những niềm mơ ước hão huyền nhất của tôi.”
“Tốt. Giờ, hãy lái xe ra khỏi chỗ này trước khi bảo vệ nghi ngờ rồi dừng lại ở con phố nhỏ đầu tiên. Sau đó, chúng ta có thể nói chuyện.”
“Cô muốn nói về chuyện gì?” Gorman hỏi trong lúc tạo ra vẻ mặt kì quặc, mong rằng người bảo vệ sẽ nhận ra có chuyện không ổn.
“Tôi có thể thấy ông đang làm gì qua gương chiếu hậu đấy nhé. Thôi ngay và lái xe đi. Tôi đã bảo rồi, tôi không định hại ông. Tôi có một đề nghị làm ăn. Nhận lời tôi, ông sẽ nổi tiếng.”
Gorman chắc chắn người bắt giữ mình bị hoang tưởng và ông quyết định sẽ không mạo hiểm làm phật ý cô ta. Ông lái xe ra khỏi bãi và rẽ ở góc ngoặt đầu tiên, dẫn vào một con phố chạy theo mặt tiền của công trường xây dựng một khu chung cư cao cấp. Dana bảo ông đỗ lại trong bóng tối giữa hai cột đèn đường.
“Được rồi, cô Cutler, cô muốn gì?”
“Ông có theo dõi vụ Thợ Xẻ không?”
“Tất nhiên rồi. Tuần nào chúng tôi cũng đăng một bài báo về vụ đó từ khi hắn được xác định là một tên giết người hàng loạt.”
Suýt nữa thì Gorman nói thêm “vụ đó kéo dài càng lâu càng tốt”, nhưng ông đã kịp ngừng lại.
“Cảnh sát nghĩ Thợ Xẻ đã giết sáu nạn nhân,” Dana nói.
“Đúng.”
“Tôi nghĩ chỉ có năm thôi. Charlotte Walsh đã bị một tên sát nhân giả mạo giết, và tôi biết danh tính của hắn.”
“Đó là một giả thuyết thú vị.”
“Không chỉ là giả thiết. Tôi có thể chứng minh.”
“Và cô muốn bán cho tôi bằng chứng ấy?” Ông ta hỏi dò.
“Chính xác. Nói cho tôi biết ông sẽ trả bao nhiêu để chạm tay vào bằng chứng cho thấy tổng thống Hoa Kỳ đã dan díu với Charlotte Walsh vào cái đêm cô ấy bị giết?”
Tổng thống! Cô ả này điên thật rồi, Gorman nghĩ. “Rất nhiều tiền, Gorman nói để chiều lòng Dana.
“Thấy chưa, chúng ta đã thống nhất ở một điểm. Nhiều là bao nhiêu?”
“Ừm, tôi không biết, 50.000 đô-la chăng?”
“Khoảng 150.000 sẽ hợp lí hơn.”
“Cũng được. Sao tôi không thả cô ở chỗ nào đó để bắt đầu đi gom tiền nhỉ?”
Dana cười lớn. “Tôi biết ông tưởng tôi điên, nhưng tôi thấy bị xúc phạm vì ông còn nghĩ tôi ngu nữa.”
“Tôi không...”
“Thôi được rồi. Tôi biết điều tôi vừa nói có vẻ điên rồ thật. Vậy đã đến lúc tôi cho ông xem bằng chứng.”
Dana đưa cho Gorman một phong bì chứa những bức ảnh nét nhất chụp ngôi nhà ở nông trại và những bức khác của Charlotte Walsh.
“Tôi là một thám tử tư” Dana giải thích. “Vài ngày trước khi Walsh bị giết, tôi được giao nhiệm vụ theo dõi Walsh và báo cáo cho một khách hàng tất cả những việc cô ấy làm. Đừng hỏi tôi khách hàng là ai. Tôi không biết đâu.
Vào cái đêm Walsh bị giết, tôi đã đi theo cô bé tới trung tâm thương mại Dulles Towne. Một chiếc ô-tô xuất hiện và cô ấy vào trong. Tôi theo Walsh tới một trang trại ở ngoại ô Virginia. Quanh nhà đó có nhiều bảo vệ và một chiếc xe gắn biển của Sở Mật vụ đỗ ở ngoài. Tôi đã chụp được biển số xe ấy. Tôi khuyên ông nên tự kiểm tra xem nó thuộc về ai. Vài tấm chụp được vũ khí mà các bảo vệ mang theo. Hãy kiểm tra xem nhân viên Sở Mật vụ dùng súng gì và ông sẽ thấy chúng thuộc cùng một loại.
Walsh đi lên lầu. Cô ấy ở cùng với một người đàn ông. Đèn trong phòng tắt đi một khoảng thời gian đủ lâu để cả hai quan hệ tình dục. Khi đèn sáng trở lại, Walsh đã rất giận dữ. Cô ấy lao ra khỏi nhà và la hét với người ở bên trong. Tôi đã chụp được một bức rõ mặt người đàn ông. Đó là Christopher Farrington.”
Trong lúc Dana kể chuyện, Gorman xem qua các bức ảnh trong phong bì. Ông cứng đờ cả người khi xem đến bức ảnh chụp tổng thống đang trân trối nhìn chiếc xe chở Walsh quay lại trung tâm thương mại. Dana nhìn phản ứng của ông và mỉm cười. Cô biết mình đã thắng.
“Những bức ảnh này có kèm ngày giờ. Walsh rời khỏi đó vào lúc nửa đêm cải ngày phát hiện ra xác cô ấy trong thùng rác. Có khả năng Thợ Xẻ đã giết cô ấy thật, nhưng ông cứ nghĩ mà xem. Farrington đang tranh cử tổng thống, vợ ông ta có mang, còn cô-nhân-tình-tuổi-teen cáu giận với ông ta. Đùng một cái, người duy nhất có thể đập tan cơ hội tái đắc cử của ông ta vô tình trở thành nạn nhân ngẫu nhiên của một tên giết người hàng loạt. Đó chẳng phải một sự trùng hợp quá may mắn sao?”
Gorman nhìn chằm chằm vào ngày giờ trên bức ảnh. “Thế nào Pat, sẵn sàng làm ăn với tôi chưa?”
“Sao lại là tôi? Tờ Washington Post có thể trả cô nhiều hơn, và họ sẽ cho in bằng chứng của cô ngay lập tức. Bên tôi chỉ chuyên làm tuần báo thôi.”
“Nếu chúng ta thỏa thuận được với nhau, ông sẽ ra một ấn bản đặc biệt. Đó là một trong các điều kiện của tôi.”
“Được, nhưng cô chưa giải thích tại sao cô muốn làm ăn với Exposed . Uy tín của chúng tôi không cao lắm. Cô không sợ Nhà Trắng sẽ gọi đây là trò cười à?”
“Ông biết Dale Perry là ai không?”
“Luật sư vừa tự sát.”
“Tôi lại không nghĩ thế. Dale đã thuê tôi theo dõi Walsh giùm thân chủ của ông ta. Tôi bị phát hiện trong lúc chụp những bức ảnh này. Vài giờ sau đó, hai gã đàn ông đã tấn công tôi trong căn hộ của tôi và ra lệnh cho tôi giao nộp chúng. Tôi đã bắn một gã và bỏ trốn.”
“Cô đang đùa sao?”
“Được vậy đã tốt. Mấy đêm trước, tôi đã gặp Dale ở một quán bar để thu xếp vụ bán lại những bức ảnh này cho tổng thống. Lại có mấy gã đang chờ đón lõng tôi nhưng tôi đã may mắn thoát được. Cái chết của Dale cho tôi biết tổng thống không chịu thỏa hiệp. Tôi cần tiền thật nhanh để có thể trốn tiếp. Ông là chủ tờ Exposed . Nếu tôi nói chuyện với tờ Post , họ sẽ mất nhiều thời gian mới đưa tiền ra. Để có khoản tiền tôi muốn, phóng viên của tờ Post sẽ phải nói chuyện với biên tập, rồi người này lại đi xin ý kiến hội đồng quản trị. Chưa kể họ phải điều tra xong mới trả tiền. Càng chờ đợi lâu tôi càng dễ bị người của Farrington tóm. Tôi cần những bức ảnh này được công khai càng nhanh càng tốt. Một khi chúng đã lên trang nhất, tổng thống sẽ không còn lí do gì - ngoài trả thù - để giết tôi. Và ông ta sẽ thành nghi phạm chính nếu tôi chết. Hi vọng sống còn duy nhất của tôi là vụ bê bối đó sẽ làm Farrington quên mất tôi.”
“Làm sao tôi biết đây là ảnh thật? Làm giả ảnh số rất dễ mà.”
“Ông chuyên đăng chuyện về Bigfoot và những vụ bắt cóc của người ngoài hành tinh cơ mà, Gorman. Sao ông phải quan tâm chúng là thật hay giả cơ chứ?”
“Vì đây không phải chuyện Bigfoot! Cô không thể lu loa rằng tổng thống Hoa Kỳ là kẻ giết người, trừ khi có những bằng chứng không thể chối cãi.”
“Tôi hiểu, Pat. Kiểm tra quần áo xem.”
Gorman bối rối không hiểu.
“Những bức ảnh chụp Walsh cho thấy rõ cô ấy đang mặc gì lúc tới trang trại. Khi được tìm thấy, tất cả các nạn nhân của Thợ Xẻ đều ăn mặc chỉn chu. Hãy kiểm tra xem trang phục Walsh mặc lúc chết có giống với quần áo trong hình của tôi không.”
Gorman im lặng một lúc rồi xoay người trên ghế để nhìn thẳng vào Dana. “Tôi sẽ không cho in những bức ảnh này nếu đây chỉ là chuyện bịa đặt. Nhưng nếu chúng là thật, tôi sẽ dốc toàn lực theo đuổi.”