“Ngồi đi, ngồi đi” Susan Tuchman nói khi thư kí dẫn Brad Miller vào văn phòng lúc sáng sớm ngày thứ hai. “Công việc của cậu tới đâu rồi?”
“Tôi muốn thảo luận với bà về việc đó,” Brad lo lắng trả lời. “Có vài phát hiện mới”
“Tốt. Nói cho tôi nghe.”
“Tôi đã tới nhà tù ở Salem như lời gợi ý của bà.”
“Đó hẳn là một trải nghiệm thú vị.”
“Vâng, quả là rất... thú vị. Dù sao, tôi đã nói chuyện với ông Little. Ông ta tuyên bố mình vô tội.”
Tuchman cười hiểu biết. “Trong lần gần đây nhất tới Washington, tôi đã ăn tối với bộ trưởng Bộ Tư pháp. Ông ấy bảo ông ấy thấy rất tệ vì tất cả những kẻ bị ông ấy tống vào tù trong thời gian còn làm công tố viên ở Arkansas đều tuyên bố chúng vô tội. Ông ấy ước gì mình từng bắt được một kẻ tội phạm thực sự.”
Tuchman cười lớn. Brad cười theo cho có lệ. “Có thể Little vô tội thật,” anh nói.
Tuchman thôi không cười nữa. “Sao cậu lại nói như thế?”
Giọng của bà ta không thân thiện và Brad đoán rằng bà ta đã có cảm tưởng công việc không công này sẽ mất nhiều thời gian hơn mức cần thiết. Nói cách khác, nó sẽ làm giảm những giờ làm ra tiền của Brad.
“À, tôi đã đọc biên bản phiên tòa của ông ta và nhận thấy họ chỉ có bằng chứng buộc tội gián tiếp.”
“Hầu hết những tên sát nhân đều bị kết án bằng bằng chứng gián tiếp, vì nhân chứng trong những vụ đó đã chết.”
“Tuy nhiên, khi nhìn nhận vụ án này một cách khách quan, tôi thấy rằng bằng chứng chính chống lại ông Little thực chất là những vụ án mạng khác mà ông ta đã không chối tội. Nếu phương pháp gây án của những vụ ấy không khớp với phương pháp giết Laurie Erickson, có lẽ thẩm phán đã phán Little trắng án trong vụ ấy rồi.”
“Nhưng đúng là có khớp.”
“À, vâng.”
“Thế đấy.”
“Ai đó có thể đã giết Laurie Erickson và bắt chước phương pháp gây án của Little.”
Tuchman thở dài. Bà ta có vẻ thất vọng. Brad mừng vì Tuchman không hề biết Ginny dính dáng đến cuộc điều tra.
“Cậu còn trẻ, Brad ạ, và tôi mừng khi thấy cậu vẫn sống theo lí tưởng, nhưng cậu cũng phải thực tế nữa. Phim ảnh và tiểu thuyết hình sự quả là có những tên giết người theo phương pháp bắt chước, nhưng ngoài đời chỉ có một kẻ xấu làm hết mọi chuyện bẩn thỉu mà thôi. Cậu cũng đang mất tập trung đấy. Toàn bộ cuộc thảo luận này không dính dáng gì đến nhiệm vụ của cậu cả. Cậu chỉ cần làm rõ xem luật sư bào chữa của Little có thiếu năng lực hay không. Việc Clarence Little có tội hay không không liên quan đến cậu.”
“Quả vậy, chỉ có điều tôi đã tìm được bằng chứng có thể chứng minh thân chủ của chúng ta thực sự vô tội.”
“Bằng chứng à?”
“Vâng. Little đã cho tôi biết về bằng chứng ngoại phạm của ông ta vào cái đêm Laurie Erickson bị giết. Ông ta tuyên bố lúc ấy đang sát hại một nạn nhân khác tên là Peggy Farmer ở rừng quốc gia Deschutes. Ông ta nói mình không thể bắt cóc Laurie Erickson từ dinh thống đốc bởi vào thời điểm ấy, ông ta đang ở cách xa Salen. Tôi đã kiểm tra. Ông ta nói đúng. Nếu ông ta đã giết Farmer, ông ta không thể giết Laurie Erickson và ngược lại.”
“Tôi hơi rối một chút, Brad ạ. Ông ta thú nhận đã gây ra một án mạng khác ở trong rừng à?”
“Vâng. Cảnh sát không biết gì về chuyện này. Đó là bằng chứng ngoại phạm của ông ta, nhưng vì không tin tưởng nên ông ta đã không kể với luật sư bào chữa trước đây.”
“Làm sao mà chúng ta biết vụ án mạng ấy có thật?”
“À, tôi biết bởi vì tôi đã đào cái xác lên.”
“Cậu làm cái gì?”
“Thực ra có hai cái xác. Little đã giết cả bạn trai của cô Farmer. Ông ta kể cho tôi chỗ tìm các thi thể và bộ sưu tập ngón út của ông ta. Nó được chôn dưới một cái thân cây đổ gần hai thi thể.”
“Ngón út nào?”
“Little cắt ngón út của các nạn nhân làm kỉ niệm. Cảnh sát đến nay vẫn chưa tìm ra chúng.”
Tuchman choáng váng. Miệng bà ta há hốc còn mắt nhìn chằm chằm vào Brad. Anh nói tiếp. “Little nói ngón út của Farmer có trong lọ, còn của Erickson thì không. Tôi đang giữ các ngón tay hay đúng hơn, một chuyên gia pháp y tên Paul Baylor đang giữ chúng. Tôi không biết cách bảo quản. Tôi không muốn các ngón tay bị phân hủy nặng hơn hiện trạng bây giờ bởi nếu không, chúng ta sẽ không có được dấu vân tay nữa. Ông Baylor là một chuyên gia có tiếng trong ngành và ông ấy biết cách... bảo quản các bộ phận cơ thể.”
“Ôi Chúa ơi, Miller. Cậu đã làm gì thế? Cậu đã phạm phải tội can thiệp vào vật chứng và cả những tội gì đó tôi không biết. Làm sao cậu có thể tự ý hành động mà không cần đến sự cho phép của tôi như thế?”
“Tôi đã tới nhà tù vào thứ bảy và đi đào hai cái xác vào chủ nhật. Tôi không muốn làm phiền bà vào dịp cuối tuần, khi không biết Little có nói thật không. Rồi khi tìm ra sự thật... tôi quyết định nên nói với bà khi bà đã nghỉ ngơi đầy đủ.”
“Tôi không tin.” Tuchman hít một hơi và lấy lại bình tĩnh. “Được rồi, chúng ta sẽ làm thế này: Tôi sẽ gọi Richard Fuentes đến đây. Trước khi làm việc cho hãng, ông ấy từng là phó công tố viên của hạt và trợ lí công tố viên liên bang. Cậu sẽ kể cho ông ấy nghe những gì đã làm và tìm hiểu xem liệu cậu hay hãng có phải chịu bất cứ trách nhiệm pháp lí nào vì hành động bốc đồng của cậu không. Sau đó chúng ta sẽ chuyển những ngón tay tới bên chức năng và cho họ biết địa điểm chôn những cái xác. Xong xuôi, tôi sẽ nghĩ xem phải làm gì với cậu.”