Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8632 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Sáng chủ nhật, Brad và Ginny lái xe trên đường I-5, đi qua nhà tù và rẽ về phía đông, tới dãy núi Cascade. Chẳng bao lâu, những cửa hàng bán lẻ, nhà trọ và trạm xăng ở cửa ngõ các tiểu bang đã nhường chỗ cho trang trại và rừng cây. Nhịp độ làm việc ở Reed, Briggs hối hả đến nỗi Brad đã không có chút thời gian nào để khám phá Oregon, và anh thấy ngạc nhiên trước sự biến mất nhanh chóng của những cảnh tượng na ná vùng đô thị và ngoại ô nơi Bờ Đông. Dân số ở các thị trấn mà họ lái xe qua chỉ khoảng vài nghìn hoặc vài chục nghìn, con đường họ đi chạy song song với dòng sông hoặc những cánh rừng rậm, chứ không phải các khu mua sắm liên hợp và tổ hợp nhà giống nhau y đúc. Thi thoảng con đường cao tốc hai làn lại uốn khúc và một đỉnh núi tuyết phủ bất ngờ sừng sững đằng sau những vạt đồi xanh rì rộng lớn, và biến mất khi con đường một lần nữa rẽ sang hướng khác.

“Có giống miền Trung Tây tí nào không?” Brad hỏi đùa. “Cậu đùa đấy à? Ở quê tôi, tòa nhà cao năm tầng đã được coi là núi rồi. Cảnh ở đây tuyệt quá.”

“Long Island cũng bằng phẳng như bánh kếp vậy. Ngày xưa, đó là lãnh địa của các dòng sông băng. Khi rút đi, chúng biến toàn bộ chỗ ấy thành một bãi đỗ xe. Và tôi không thể nhớ đã từng nhìn thấy nhiều màu xanh như thế này bao giờ chưa, ngoại trừ trong ngày lễ Thánh Patrick.”

Ginny mỉm cười rồi nhìn xuống bản đồ MapQuest tải từ Internet xuống. Đã một tiếng rưỡi trôi qua kể từ lúc họ rời đường I-5.

“Chú ý nhìn biển báo bãi cắm trại Reynolds ở bên trái đường nhé.”

Ginny đang mặc áo phông và quần soóc, khiến Brad đôi lúc len lén liếc nhìn chân cô. Anh mặc áo phông, quần bò và đi giày đế mềm, bởi đó là những thứ duy nhất trong tủ quần áo của anh có vẻ phù hợp với chuyến đi bộ đường rừng, nhưng đây là kiểu đồ anh mặc khi đi cắm trại hè hồi mười tuổi.

“Đây rồi,” cô reo lên và chỉ vào một tấm biển được cắm ngay trước mặt một con đường lớn nhổn đá sỏi.

Brad rẽ vào đó. Đi thêm khoảng 500 mét nữa, họ tìm được một bãi đỗ xe rộng mênh mông. Một tấm biển gỗ chỉ cho họ tới một con đường đất vốn là điểm khởi đầu của đường mòn Pacific Crest chạy xuyên qua vùng hoang dã của núi Jefferson, nằm trên đường đi từ Mexico sang Canada. Little đã chỉ cho Brad đi theo Pacific Crest khoảng 500 mét rồi rẽ vào một đường mòn khác sẽ dẫn họ - nếu thân chủ của Brad nói thật - tới hai thi thể đã thối rữa và một chiếc lọ thủy tinh đựng các ngón út.

Brad và Ginny đã mua vài dụng cụ đào đất có thể gập lại được ở một cửa hàng dã ngoại. Họ cất chúng trong ba lô cùng mấy lon soda, vài chai nước suối và dăm chiếc bánh sandwich. Ginny tự nhận có cảm giác phương hướng rất tốt và nhất quyết đòi dẫn đường. Họ bắt đầu đi sau khi Brad nói cho cô biết những chỉ dẫn của Little.

Hôm đó là một ngày hoàn toàn thích hợp để đi bộ xuyên rừng. Khi họ rời Portland, thời tiết oi ả khác thường, nhưng ở độ cao gần 1.000 mét trên mặt nước biển này, không khí rất mát mẻ. Ngay khi họ vào hẳn trong rừng, tầng lá dày phủ bóng mát xuống đất càng làm nhiệt độ giảm thêm. Dù vậy, sự thiếu kinh nghiệm của Brad đã bộc lộ sau vài cây số và anh bắt đầu vã mồ hôi và uống nước liên tục.

“Còn bao lâu nữa?” Cứ được một lát anh lại hỏi.

“Mới mười phút trước cậu đã hỏi tôi câu đó rồi. Tôi cảm thấy như bị kẹt trong xe với cậu nhóc tám tuổi liên mồm hỏi: ‘Mẹ ơi, chúng ta đến nơi chưa?’ ấy.”

“Cho tôi nghỉ một lát. Tôi không quen đi đường rừng.”

“Chà, Jane* ơi, tôi đoán là chúng ta còn ba mươi phút nữa là tới đường rẽ vào thác rồi. Em có cố được không hay để anh gọi mấy chú khỉ đột tới vác em nào?”

“Rất vui,” Brad lẩm bẩm trong lúc lê bước đi tiếp.

Khu vực quanh thác nước đẹp mê hồn. Ánh nắng gần như bị giữ lại hết ở hàng cây mọc sát mép đá, nơi dòng nước bắt đầu đổ xuống khiến cho mặt đất bên dưới chìm trong bóng mát. Những đám rêu xanh rì bám chặt vào bề mặt đen nhẵn của tảng đá, sương bốc lên ở nơi dòng nước xối xả tiếp xúc với mặt hồ bên dưới. Họ ngồi ăn bữa trưa trên một gốc cây đổ, chân đung đưa trong không khí và ngắm nhìn dòng suối bắt nguồn từ ngọn thác uốn lượn róc rách chảy qua.

Brad không chắc việc ăn uống trước khi đào tử thi có khôn ngoan không, nhưng anh đã đói ngấu và quá mệt nên không nhịn nổi. Anh quyết định sẽ đối mặt với cái dạ dày nôn nao sau. Anh vẫn chưa hoàn toàn tin là họ sẽ tìm được gì và thi thoảng lại nghĩ tới cảnh Clarence Little vừa cười khúc khích vừa mua vui cho đám bạn tù bằng câu chuyện hài về một chàng luật sư khờ khạo cùng những ngón út không có thật.

“Cậu đã nghĩ xem chúng ta sẽ làm gì nếu tìm được hai cái xác và các ngón út chưa?” Ginny hỏi.

“Ý chị là sao?”

“Chúng ta có phải báo cho cảnh sát biết chúng ở đâu không?”

“Vụ đó để Susan Tuchman lo. Chúng ta sẽ thông báo với bà ta điều Little đã nói nếu tìm được bất kì cái gì củng cố câu chuyện của hắn. Nhưng tôi đã nghiên cứu một chút và có thể đưa ra lời khuyên nếu bà ta hỏi ý kiến. Có hai luồng ý kiến trái chiều về chuyện chúng ta có phải báo cho cảnh sát hay không. Nếu giữ lại những ngón út thì rồi cuối cùng chúng ta sẽ phải kể cho cảnh sát thôi, nhưng chúng ta sẽ có khoảng thời gian hợp lí để nhờ một chuyên gia pháp y làm tư lấy các dấu vân tay. Tôi không chắc lắm về hai cái xác. Chúng ta biết chỗ nhưng sẽ không đào lên.”

“Đương nhiên,” Ginny nói. “Tôi sẽ không đào chúng lên đâu.”

“Tôi không định tha lôi một cái xác đang phân hủy trên đường mòn. Nhưng vài chuyên gia nghĩ chúng ta phải nói cho cảnh sát biết vị trí hai cái xác, nhưng cũng có một số không cho rằng khi một luật sư nhìn thấy cái xác, anh ta buộc phải thông báo vị trí của nó cho cảnh sát.”

“Thế còn quy tắc giữ bí mật giữa luật sư và thân chủ?” Ginny hỏi.

“Điều đó chỉ áp dụng với những thông tin thân chủ nói cho chị, chứ không bao gồm vật chứng vật thể. Các nhà chức trách sẽ không ép chúng ta khai ra cách tìm thi thể hay những ngón út, nhưng chúng ta không thể giấu chúng.”

“Chẳng cần đến thiên tài cũng biết cậu lấy thông tin ấy từ Clarence.”

“Đúng. Họ chỉ việc kiểm tra danh sách thăm tù là biết tôi đã tới thăm ai, hoặc xem hồ sơ lưu danh sách các vụ án hình sự tôi từng thụ lí - trên thực tế chỉ có một vụ. Nhưng vấn đề này cũng không gây rắc rối lắm đâu. Little muốn tôi giao những ngón tay út này cho cảnh sát để hắn có thể chứng minh mình vô tội trong vụ Erickson và hắn có vẻ không quan tâm bị cấu thành tội giết Farmer.

Ginny lắc đầu. “Thân chủ của cậu có những quy tắc đạo đức thật biến thái.”

“Đó có thể là câu nói giảm nói tránh nhất mọi thời đại đấy.”

Ginny đứng dậy và vươn vai. Chiếc áo phông bị kéo lên để lộ vùng bụng phẳng lì của cô. Brad xấu hổ quay đi và tập trung vào việc nhặt rác.

“Theo chỉ dẫn của Little, hai cái xác sẽ ở cách đây khoảng ba cây số,” Ginny nói.

“Tôi không chờ nổi” Brad trả lời kèm theo một cái nhún vai.

Hóa ra, đáng lẽ anh nên chờ nổi - chờ mãi cũng được. Brad tự nói với mình điều đó ngay sau khi dùng khăn giấy của Ginny lau miệng. Anh vừa nôn thốc nôn tháo vào một bụi rậm cách xác của Peggy Farmer vài bước.

“Xin lỗi,” anh thều thào.

“Không sao đâu,” Ginny nói khi nhét miếng giấy bản vào trong túi đựng rác họ mang theo rồi đưa cho Brad một chai nước để súc miệng. “Hồi còn làm y tá thực tập, tôi cũng bị như cậu khi lần đầu tiên chứng kiến một nạn nhân gặp tai nạn nghiêm trọng được đưa vào phòng cấp cứu. Bụng của anh này bị rách toạc và ruột...”

“Xin chị đấy,” Brad yếu ớt cầu khẩn trong lúc cúi gập người, mắt nhắm chặt và cố không nôn nốt chỗ bánh quy khi nãy.

“Ối, xin lỗi,” Ginny hối hận nói.

Little đã kể với Brad rằng hắn chôn Peggy Farmer và bạn trai của cô ta ở trong rừng, cách một cái cây đổ vài mét. Cái cây đó cách con đường mòn đi ngang qua thác nước cỡ 250 mét. Ginny đã dùng một cái đồng hồ đo đường đi và họ tìm được một thân cây to tướng đúng như Little miêu tả. Cả hai cái xác cũng vậy, mặc dù so với hồi bị chôn xuống cách đây vài năm, chúng chẳng còn nhiều nhặn gì.

Loài chim ăn xác thối đã phát hiện ra cái mộ nông choẹt và trên bộ xương chỉ còn dính lại rất ít thịt. Dù thế, nhìn thấy những cái xác rành rành trước mắt đã làm Brad choáng váng hơn cả những bức ảnh khám nghiệm tử thi của Laurie Erickson. Ginny giúp anh ngồi dựa lưng vào một gốc cây ở chỗ không trông thấy hai cái xác. Trong lúc anh lấy lại bình tĩnh, Ginny quay về chỗ gốc cây đổ và bắt đầu đào tìm bộ sưu tập những ngón tay bị cắt lìa của Little.

“Tôi tìm được rồi,” cô bảo Brad. “Nếu cậu thấy khó chịu thì đừng nhìn. Tôi sẽ để cái lọ vào trong ba lô của tôi.”

“Không, tôi phải nhìn,” Brad nói khi chống người đứng dậy. “Đến lúc nào đó tôi cũng sẽ phải nhìn chúng thôi, và dù sao thì chị cũng thấy bộ dạng ngu ngốc của tôi rồi.”

Brad hít một hơi thật sâu và gồng mình bước về phía chiếc lọ được Ginny đặt trên thân cây. Brad ngạc nhiên khi thấy những ngón tay này anh đã không còn cảm giác nôn nao như lúc đào hai cái xác lên nữa. Có lẽ sau khi nhìn những bức ảnh khám nghiệm tử thi của Laurie Erickson và hai xác chết thật, anh đã đứt luôn dây thần kinh sợ hãi rồi. Brad quan sát các ngón tay. Chúng buộc anh phải hiểu bản chất thật của thân chủ hơn. Clarence Little không biến thái cũng chẳng thông minh. Hắn là một con quỷ. Nghĩ tới nhiệm vụ phải làm hết sức để rửa oan cho Little, Brad cảm thấy tồi tệ hơn cả lúc phát hiện ra cái xác của Peggy Farmer.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin