Sáng thứ bảy, Brad Miller lái xe tới Salem để gặp Clarence Little lần thứ hai. Ginny Striker ngồi kế bên và anh rất cảm ơn công ty. Anh thường không có ai bầu bạn vào những dịp cuối tuần. Anh cũng thích bàn bạc chiến thuật hành động với nữ luật sư xinh đẹp này. Đúng ra, anh thích mọi điểm ở Ginny. Điều tốt đẹp duy nhất có được từ nhiệm vụ Tuchman giao cho anh là cơ hội ở bên Ginny. Khi ở cùng cô, anh không hồi hộp hay căng thẳng sinh lí như hồi hẹn hò Bridget Malloy. Dường như Bridget luôn làm mọi cách để đặt anh vào tình trạng ấy. Còn Ginny thực sự tốt bụng và mâu thuẫn duy nhất giữa họ chỉ xảy ra khi anh không chịu cho cô gặp Clarence Little.
“Chị có điên không đấy?” Brad đã trả lời khi Ginny đề cập đến chuyện đó. “Tôi không muốn chị lại gần Little trong bán kính một cây số ấy chứ.”
“Tôi sẽ tuyệt đối an toàn mà, Ginny một mực cam đoan. “Cậu bảo giữa hai người có tường bê tông và kính chống đạn còn gì. Hắn tiếp cận tôi thế nào được?”
“Vấn đề không phải thế. Tôi không muốn hắn biết đến sự tồn tại của chị. Lỡ hắn thoát được thì sao?”
“Tôi không nghĩ tương lai của Little có dính dáng đến hai chữ tự do đâu, Brad. Hắn ta đang phải lãnh đến ba án tử hình.”
“Tôi không muốn để ngỏ bất kì cơ hội nào.”
“Tốt bụng quá nhỉ,” Ginny chấm biếm. “Nhưng thái độ hào hiệp của cậu hơi bị lỗi thời rồi. Hồi còn làm ở phòng cấp cứu, tôi đã từng chung tay khuất phục những gã lái xe phê nữa kìa. Tôi biết cách tự vệ. Nếu Clarence lao qua cửa kính, tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Tuyệt vọng, Brad phải đưa ra chiêu bài cuối cùng. “Nghe này Ginny, tôi biết chị cứng rắn. Có lẽ còn hơn cả tôi. Nhưng chị sẽ làm hắn phân tâm.”
Ginny mở mồm định nói nhưng Brad đã giơ tay lên. “Nghe tôi nói đã. Gã này rất thích chơi mèo vờn chuột. Hắn đang làm thế với tôi, ngay lúc này. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu vụ ngón út kia chỉ là một trò đùa bệnh hoạn, hòng làm chúng ta phải chạy đôn chạy đáo khắp Oregon mà chẳng thu được gì. Có Chúa mới biết hắn sẽ bắt chị làm gì nếu chị xuất hiện bên cạnh tôi. Món ăn tinh thần của Little là tra tấn phụ nữ. Nếu hắn không thể đặt tay lên người chị, hắn sẽ nghĩ ra một cách để chơi trò úp mở với chị và chúng ta sẽ càng khó xác định hắn có nói thật về bằng chứng ngoại phạm không.”
Ginny khoanh tay trước ngực và nhìn đăm đăm ra ngoài kính chắn gió. Sự im lặng của cô là một dấu hiệu tốt. Như vậy, cô đang suy ngẫm về những điều anh nói. Cho dù có phi lí đến mấy thì Brad vẫn lo ngại về những chuyện có thể xảy ra nếu Clarence Little gặp Ginny Striker.
Trong chuyến đi thăm tù lần thứ hai, anh thấy những người khách khác trong phòng chờ, nhưng họ đều có cái vẻ mệt mỏi vô vọng và niềm vui giả tạo như những phụ nữ anh gặp vào lần đầu tiên tới gặp Clarence Little. Khi nghe thấy gọi mình, anh cảm thấy như một người từng trải trong lúc đi qua cửa kiểm tra kim loại, đi bộ xuống con dốc tới khu vực thăm tù và vào phòng biệt lập dành riêng cho các tử tù. Đáng lẽ anh phải nghĩ về cuộc gặp trong lúc chờ lính gác đưa thân chủ tới. Thế nhưng Ginny lại choán hết toàn bộ tâm trí anh. Cô còn giận vì anh không đưa cô vào trong nhưng vẫn phải bất đắc dĩ thừa nhận rằng việc để cô ở gần với kẻ có những tư tưởng biến thái về quan hệ nam nữ sẽ không tốt cho việc khám phá sự thật đằng sau lời tuyên bố vô tội kia. Vậy là trong lúc Brad chờ Little, Ginny vừa chờ anh ở quán cà phê gần nhà tù, vừa cặm cụi làm việc với cái laptop để hoàn thành các công việc cấp trên giao.
Cánh cửa mở ra và hai lính gác hộ tống Little đi vào khu vực chật chội ở bên kia tấm kính. Trông thấy Brad, hắn liền mỉm cười. Nụ cười này có lẽ chỉ là một cách chào đón hỏi, nhưng Brad nghi nó là dấu hiệu cho thấy sự tự mãn của Little vì đã chiến thắng trong cuộc đấu cân não.
Little và Brad cùng nhấc điện thoại lên ngay khi lính gác đi ra.
“Cảm ơn vì lại đến tìm tôi,” Little nói. “Cậu không biết cả ngày trời ngồi ru rú trong xà lim buồn chán đến thế nào đâu. Mỗi một điều khác biệt trong lịch hằng ngày đều là món quà tuyệt vời dành cho tôi.”
“Tôi mừng vì đã làm ngày của ông tươi sáng hơn, ông Little,” Brad gượng gạo nói. “Nhưng tôi ở đây để nghe về vị trí giấu những ngón út, nhằm giúp ông xóa án vụ Laurie Erickson.”
Nụ cười của Little nở rộng hơn. “Tôi biết có thể tin tưởng cậu mà.”
“Vâng, thế chúng ở đâu?” Brad hỏi, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng kết thúc cuộc gặp.
“Trước khi tôi kể cho cậu nghe chỗ chôn kho báu, sao cậu không kể cho tôi nghe một chút về cậu nhỉ?”
Brad đảo mắt. “Đây không phải phim Sự im lặng của bầy cừu chứ? Ông không định bắt tôi đổi những mảnh ghép đời tư lấy manh mối về nơi giấu những ngón út đấy chứ?”
Little cười phá lên. “Không hề. Tôi chỉ không vội về phòng giam thôi. Vả lại, tôi nghĩ mình xứng đáng được hiểu thêm về trình độ của người mà tôi sắp giao phó cả mạng sống.”
“Thôi được rồi. Ông muốn biết gì?”
“Âm giọng của cậu cho thấy cậu lớn lên ở Bờ Đông.”
“New York. Long Island.”
“Và cậu cũng học đại học ở New York chứ?”
“Đại học Hofstra.”
“Chuyên ngành gì?”
“Văn học.”
“Nghe có vẻ không thực tế cho lắm. Sao không phải là một ngành khoa học hay kĩ thuật?”
“Tôi không giỏi toán hay khoa học và tôi thích đọc sách.”
“Vậy lựa chọn chính xác rồi. Cậu học luật ở đâu?”
“Fordham.”
“Cậu không đủ điểm để vào đại học Columbia hay đại học New York à?”
“Điểm thì đủ, nhưng tôi làm các bài thi đầu vào không tốt lắm. Chúng ta quay lại với những ngón út được chưa?”
“Tôi thấy là cậu sắp hết kiên nhẫn rồi. Sốt ruột không tốt đâu nhé. Tôi thường dành rất nhiều thời gian với những cô bạn gái của mình. Brad, mánh của tôi là thế này: Đừng bao giờ giết họ quá nhanh. Thế sẽ mất vui lắm đấy.”
“Thôi, tôi chịu hết nổi rồi. Tôi không nghĩ có bộ sưu tập ngón út nào hết. Tôi nghĩ ông chỉ đang đem tôi ra làm trò cười thôi.”
“Nếu không có bộ sưu tập, vậy chuyện gì đã xảy ra với những ngón út?”
“Ông biết, ông Little. Tôi không quan tâm. Giờ tôi đi đây. Tôi sẽ làm hết sức mình với bản tóm tắt biện hộ cho ông và tôi sẽ cãi cho đơn kháng cáo của ông. Tuy nhiên, tôi sẽ không phí thời gian của bản thân và hãng luật để chơi trò đấu trí nhảm nhí với ông.”
Brad đứng lên và Little bắt đầu cười rũ rượi. “Ngồi đi. Tôi đang trêu cậu đấy. Tôi thích phim Sự im lặng của bầy cừu , mặc dù nó hoàn toàn hoang tưởng. Tất cả các phim làm về những kẻ giết người hàng loạt đều lố bịch. Tôi chẳng xem hết nổi một phim nào. Chúng cho tôi cảm giác đi nghỉ mà như đi làm vậy.”
Brad nhìn qua kính, nhưng không chắc phải đáp lại thế nào.
“Làm ơn ngồi xuống đi. Tôi chỉ muốn xem tôi có thể lừa cậu được bao lâu thôi. Tôi thậm chí còn không nói chuyện như thế này. Tôi chải tóc theo kiểu khác những lúc không gặp cậu. Tôi chỉ đang trưng ra màn nhập vai Hannibal Lecter tốt nhất thôi.”
“Màn nhập vai tốt nhất...” Brad lắc đầu, trong lòng vô cùng hoang mang. “Có chuyện gì mới được?”
“Tôi đã nghĩ cậu trông đợi gặp một kẻ lập dị và tôi không muốn làm cậu thất vọng. Chỉ là trò đùa vô thưởng vô phạt thôi. Tôi thực sự xin lỗi vì đã trêu chọc cậu.”
“Tôi không thích bị người khác chơi cái một.”
“Tôi đã xin lỗi rồi còn gì. Chỉ là ngồi ở trong tù suốt ngày mà chẳng có việc gì làm thì chán quá. Đây là một cách giết thời gian.”
“Thế vụ những ngón út cũng là bịa đặt à?”
Little nghiêm mặt ngay lập tức. “Không, chúng là thật. Hãy nhờ ai đó kiểm tra dấu vân tay và cậu sẽ thấy tôi hoàn toàn không liên quan tới cái chết của cô trông trẻ. Và tôi rất, rất muốn giúp tóm cổ thằng khốn nạn dám cả gan đổ tội cho tôi.”
Brad ngồi xuống. “Không nói nhăng nói cuội nữa nhé. Những ngón út ở đâu?”
“Chúng hơi khó tìm một chút. Hãy cho tôi biết cậu có thích dã ngoại không?”
“Không hẳn. Về cơ bản, tôi là người phố.”
“Chà, tôi là người thôn, và tôi yêu thích leo núi, đi săn và thám hiểm. Oregon này có rất nhiều khu thiên nhiên hoang dã tuyệt vời. Cậu sẽ cảm ơn tôi vì đã giới thiệu cho cậu một nơi.”
Ôi, chết tiệt , Brad nghĩ. Với anh, một cuốc đi bộ qua Công viên Trung tâm đã là thám hiểm vùng hoang dã rồi. “Ông chôn chúng trong rừng à?”
Little gật đầu. “Khi đang trên đường mang thêm một ngón út đến chỗ ấy, tôi bắt gặp Peggy và bạn trai cô ta. Hắn có vẻ xấu hổ. Dù không định giết cô ta từ trước, nhưng tôi không thể bỏ qua cơ hội trời cho.”
“Các ngón tay cũng được chôn gần tử thi à?”
“Rõ ràng cậu nắm bắt nhanh hơn gã luật sư trước của tôi rất nhiều. Nếu là cậu thì tôi đâu phải chịu án oan sai như bây giờ. Và giờ chúng ta chẳng cần làm đủ các thủ tục rắc rối để giải oan cho tôi.”
“Vụ săn lùng kho báu này có bao gồm việc ngủ một đêm trong rừng không?” Brad đã bắt đầu lo đến gấu và sư tử núi.
“Không. Tôi đã bảo cậu rồi, Peggy rời Portland vào thứ tư và đang cắm trại khi bị tôi bắt gặp. Điểm khởi đầu của con đường mòn chỉ cách Portland vài giờ đi đường, và tôi đã chôn báu vật của mình ở gần thác nước, từ một đường nhánh đi vào khoảng tám cây số nữa. Hai cái xác được chôn rất gần đấy. Gửi lời chào của tôi tới họ nhé.”
“Ông biết là tôi sẽ phải nói cho các nhà chức trách biết vị trí hai thi thể và giao nộp những ngón út chứ?”
“Tôi ủy quyền cho cậu làm bất cứ việc gì cần thiết để bắt tên khốn đã đổ tội cho tôi” Ánh mắt Little đột nhiên trở nên mơ màng. “Sẽ thú biết mấy nếu hắn cũng bị giam trong khu tử tù, ngay cạnh tôi lại càng tuyệt. Việc đó sẽ tạo ra vài cơ hội hấp dẫn.”