Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8616 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Keith Evans không thích giao du chơi bời, do đó với anh, làm việc cả cuối tuần không đòi hỏi sự hi sinh nào. Sáu tháng trước, lúc chia tay Evans, cô bạn gái cuối cùng đã nói nếu muốn gặp anh, chắc cô phải phạm một tội nào đó cấp liên bang mất. Evans thích bóng bầu dục nhưng giải Super Bowl đã kết thúc từ mấy tháng trước, và anh không hứng thú gì bóng rổ hay bóng chày, tuyệt nhiên không thấy golf có gì hay ho. Mỗi khi bắt đầu thấy thương thân, anh càng lao vào công việc. Việc khóa chặt các vấn đề cá nhân của anh trở nên khó khăn hơn mỗi khi khối lượng công việc giảm xuống, hoặc như bây giờ, khi vụ án đang dậm chân tại chỗ.

Cuối tuần vừa rồi, Evans ngồi đọc lại từng trang hồ sơ vụ Thợ Xẻ, hi vọng sẽ tìm ra một manh mối mới, nhưng rốt cuộc chỉ thu được chứng mỏi mắt. Giờ đã là cuối buổi sáng thứ hai và anh chẳng thiết làm gì bởi sau hai ngày thứ bảy và chủ nhật vừa rồi, anh đã kiệt quệ. Có vẻ như hi vọng duy nhất của anh là một lúc nào đó Thợ Xẻ sẽ mắc sai lầm, nhưng việc ấy dường như khó xảy ra.

Những kẻ thái nhân cách, tâm thần phân liệt, rối loạn nhân cách chống xã hội (hay bất kể cái tên nào đang được dùng hiện nay)* có thể giết người không chớp mắt vì chúng không có chút thương cảm nào đối với nạn nhân. Evans nghĩ nguyên nhân sâu xa là do chúng chưa từng thực sự hòa nhập cộng đồng như những người bình thường khác. Anh tin rằng tất cả bọn trẻ con đều bị thái nhân cách vi chúng chỉ biết đến bản thân và nhu cầu của chính mình. Bố mẹ bọn trẻ phải dạy chúng biết nghĩ xem hành động của chúng tác động lên người khác như thế nào. Bọn giết người hàng loạt chưa từng hoàn thành khóa học ấy nên chúng không có lương tâm. Lí do Evans tin Thợ Xẻ rồi sẽ phạm sai lầm là vì đa số các tên sát nhân, giống như hầu hết lũ trẻ con, đều tin rằng chúng là cái rốn vũ trụ và luôn luôn đúng. Nếu làm hỏng chuyện, chúng lập tức đổ lỗi cho người khác: nạn nhân, luật sư hay bất cứ người hay thể chế nào mà chúng có thể lợi dụng. Rắc rối chính với giả thuyết này là hầu hết bọn giết người hàng loạt đều thông minh hơn mức trung bình, thế nên phải mất một thời gian chúng mới mắc sai lầm nghiêm trọng. Nhưng đợi đến lúc đó thì đã có quá nhiều phụ nữ phải chết rồi.

Ngay trước giờ ăn trưa, trong lúc xử nốt chiếc bánh sandwich mua sẵn, Evans cầm một bản báo cáo về nạn nhân đầu tiên của Thợ Xẻ lên và nhận ra anh đã đọc nó từ một tiếng trước. Không nghĩ ra được cách nào để giết thời gian, anh đứng dậy và đi ra máy pha cà phê. Anh vừa đi được nửa đường thì điện thoại reo vang.

“Evans đây” - anh trả lời.

“Bác sĩ Standish đang ở đường dây số hai,” nhân viên lễ tân thông báo.

Evans bấm nút và được chào đón bằng giọng nói vui vẻ của Standish.

“Tôi đã khám nghiệm xong tử thi của Charlotte Walsh và chúng ta cần nói chuyện.”

Standish nhất quyết đòi gặp Evans ở một nhà hàng Italia cách văn phòng pháp y vài dãy phố. Evans tìm thấy vị bác sĩ đang ngồi sâu trong nhà hàng. Standish chọn chỗ ấy vì lo bữa ăn của những vị thực khách khác sẽ hỏng bét nếu họ trót nghe được những mô tả giải phẫu học tỉ mỉ thường có trong mỗi cuộc thảo luận về khám nghiệm tử thi. Dù Standish chẳng lạ lẫm gì với máu tươi lẫn máu đông do phải tiếp xúc mỗi ngày, ông biết rõ phần lớn người dân Hoa Kỳ không giống như ông. Điều ấy đã được chứng minh ngay từ những phiên tòa đầu tiên ông đứng ra làm chứng. Một thành viên bồi thẩm đoàn ba mươi hai tuổi, vốn kinh doanh đồ điện gia dụng, đã ngất xỉu khi nghe ông mô tả cái chết do chiếc cưa máy gây ra. Phiên tòa ngày ấy xét xử một tên trùm ma túy xấu xa.

“Chào Art,” Evans nói và ngồi xuống ngay lúc một bồi bàn tiến lại chỗ họ.

“Thử món scaloppini thịt bê ấy,” bác sĩ pháp y gợi ý trong lúc thưởng thức món mì spaghetti xốt cà chua.

“Tôi ăn rồi,” anh nói với Standish. “Làm ơn cho tôi cà phê thôi,” anh bảo người bồi bàn.

“Vậy anh có gì cho tôi nào?” Evans hỏi ngay khi anh bồi bàn đi khuất.

“Vài thứ lạ lùng” Standish trả lời lúc miệng đã rảnh.

“Ồ?”

Vị bác sĩ pháp y cầm một tập giấy khi nãy đặt trên ghế bên cạnh ông lên và thảy cho Evans.

“Đầu tiên là nguyên nhân cái chết. Đôi mắt đã bị khoét mất và có rất nhiều vết thương giống như các nạn nhân khác của Thợ Xẻ. Phần thân và bộ phận sinh dục bị bầm tím và có một loạt những vết thương quanh cổ. Thực tế, toàn bộ cái cổ gần như bị đứt lìa.”

“Nghe có vẻ giống với các vụ khác.”

“Đúng, chỉ có điều các nạn nhân khác bị đâm chém trước khi chết. Phần lớn các vết thương của Walsh đều có sau đó. Tôi có thể khẳng định điều này là vì không tìm thấy lượng máu đáng lẽ phải có khi một người bị đâm lúc tim còn đập.”

“Vậy cái gì đã giết Walsh?”

“Một câu hỏi thú vị. Trong lúc lấy não ra, tôi đã phát hiện một vết thương có thể do một vật sắc nhọn đâm vào gáy, ở điểm nối giữa hộp sọ và đốt sống cổ. Việc đó đã cắt đứt tủy sống và gây ra cái chết bất đắc kì tử nhưng gần như không chảy máu.”

“Vậy là vết thương đâm vào cổ đã giết chết Walsh, nhưng Thợ Xẻ vẫn tiếp tục tấn công như thể cô bé còn sống.”

“Đó là một cách nhìn nhận.”

“Có lẽ hắn điên lên vì vết thương đầu tiên đã giết chết nạn nhân và lao vào đâm chém tiếp trong cơn giận dữ.”

“Cũng có thể,” Standish đồng tình trước khi đưa thêm vài miếng thịt bê vào miệng. Evans nhấm nháp cà phê và ngẫm nghĩ trong lúc chờ bác sĩ nuốt xong.

“Chúng ta còn có vài điểm dị thường khác,” Standish nói và dùng chiếc nĩa vấy máu đỏ chỉ đặc vụ FBI. “Tôi không thấy bằng chứng cưỡng dâm như trên các nạn nhân khác. Các báo cáo khám nghiệm của những người phụ nữ khác đều liệt kê các vết bầm dập quanh bộ phận sinh dục và những dấu hiệu khác của việc bị cưỡng hiếp. Tuy nhiên, với trường hợp Walsh tôi không tìm thấy dấu hiệu nào cho thấy hung thủ có giao cấu với nạn nhân.”

Evans xòe rộng hai bàn tay và nhún vai. “Biết đâu hắn không có hứng khi cô ấy đã chết.”

“Đúng.”

“Còn điểm dị thường nào không?”

“Anh biết về dư chất vẫn tìm thấy trong miệng các nạn nhân chứ?”

“Thứ mà các anh không xác định được?”

“Đúng. Anh tìm thấy nó ở tất cả các nạn nhân, đúng không?”

Evans gật đầu.

“Nó không có trong miệng Walsh.”

Evans cau mày. “Vậy anh đang gợi ý là chúng ta gặp một vụ bắt chước.”

“Tôi chẳng gợi ý gì cả. Tôi chỉ là anh thợ mổ thôi. Anh mới là thám tử.”

“Các vết thương trong vụ này giống các vụ khác đến mức nào?”

“Ồ, phương pháp gây án gần như y hệt, trừ vết thương chí mạng ở cổ.”

“Có khi nào kẻ đó đã gây ra các vết thương khác ở cổ sau khi nạn nhân chết hòng che giấu nguyên nhân tử vong thực sự không?”

Standish nhún vai. “Mọi chuyện đều có thể. Tôi sẽ nói rằng gây ra chừng ấy vết thương đã đạt hiệu quả tốt. Tôi chẳng thể vô tình phát hiện ra vết thương chí mạng nếu không tự lấy bộ não ra.”

Evans im lặng một lúc và Standish chớp cơ hội này để xử lí nốt bữa trưa.

“Nếu chúng ta đang có một vụ bắt chước tinh vi tới độ này thì hẳn hung thủ thật sự phải từng thấy các thi thể ở các vụ trước, hay có xem qua ảnh cùng biên bản hiện trường và khám nghiệm pháp y.” Evans lẩm bẩm một mình.

“Tôi cũng nghĩ thế” bác sĩ tán đồng. “Trừ khi báo chí mô tả cực kì chi tiết về các vết thương trên người từng nạn nhân một.”

“Không, báo chí hay truyền hình không mô tả chi tiết như thế. Art, nói cho tôi biết, Thợ Xẻ có thể lỡ tay giết chết Walsh không? Điều đó sẽ củng cố giả thuyết hắn chém cô ấy sau khi chết trong cơn giận dữ. Anh biết đấy, hắn định sẽ chơi với cô ấy một lúc, thế mà cô ấy lại lăn đùng ra chết. Việc đó có thể làm hắn điên lên.”

“Như tôi đã nói, mọi chuyện đều có thể, nhưng tôi thực sự không thấy cái chết này là do bất cẩn. Nói thế chẳng khác nào một kẻ hiếp dâm bảo hắn bị ngã và của quý của hắn vô tình lọt vào người nạn nhân. Đây là một vết đâm khá chuẩn đấy.”

Evans cau mày rồi lắc đầu. “Cảm ơn đã làm hỏng cả ngày hôm nay của tôi.”

“Này, đừng đổ lỗi cho tôi. Tôi chỉ làm việc của mình.”

“Giờ tôi phải tìm những hai gã sát nhân. Làm như tôi cần thêm việc ấy.”

“Rồi anh sẽ phá được vụ này thôi, Keith. Nhớ là: dù gió mưa dù tuyết giá, dù nắng cháy dù đêm đen cũng không... Ấy, chờ đã, hình như đó là ngành ca của bưu tá. Thế các anh làm gì trong những ngày tuyết rơi và mưa gió hả?”

“Chúng tôi săn đuổi bọn xấu. Mặc dù có những ngày này dễ dàng hơn các ngày khác.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin