Khi đang vận động tranh cử ở Iowa, Christopher Farrington được tin cảnh sát đã xác định Charlotte Walsh là nạn nhân mới nhất của Thợ Xẻ. Ông lệnh cho Charles Hawkins bay tới địa điểm vận động tiếp theo. Sau khi nhận được thông báo rằng trợ thủ của mình đã tới, ông vội chạy từ một buổi gây quỹ đang tham gia về khách sạn.
Farrington rất kích động lúc bước vào phòng khách sạn. Sau khi yêu cầu mọi người ra hết, ông chất vấn bạn mình ngay.
“CNN vừa thông báo Charlotte là nạn nhân mới nhất của Thợ Xẻ. Trùng hợp quá nhỉ!”
Hawkins nhún vai. “Anh luôn gặp may, Chris ạ.”
Farrington lừ mắt với Hawkins. “Có chuyện gì với anh thế? Thợ Xẻ D.C ư? Anh đang nghĩ cái quái gì vậy? Đó là vụ án nóng hổi nhất Washington kể từ sau những vụ bắn tỉa*. Khi chúng ta đang cần ẩn trong tối, anh lại mang chúng ta lên đài truyền hình quốc gia!”
“Chúng ta vẫn ẩn trong tối đấy chứ. Chỉ có Thợ Xẻ ra ngoài sáng thôi. Ai có thể tìm ra mối liên hệ giữa cô sinh viên năm hai với tổng thống Hoa Kỳ nào?”
“Cô thám tử chết tiệt đó chứ ai. Anh tìm được cô ta chưa?”
“Chưa. Cô ta hẹn gặp Dale Perry và chúng tôi đã cài máy nghe trộm lên anh ta, nhưng cô ta trốn mất rồi.”
“Chết tiệt, Chuck, sao lại thế được? Cô ta là loại thám tử rẻ tiền. Còn anh có lực lượng đặc nhiệm và công nghệ tiên tiến nhất trợ giúp. Tại sao anh không truy lùng cô ta bằng vệ tinh?”
“Chúng tôi tưởng không cần. Chúng tôi tưởng đã lừa được cô ta, nhưng cô ta xoay xở rất tài.”
“Tại sao cô ta hẹn gặp Dale?”
“Cô ta muốn bán những bức ảnh lấy một triệu đô-la và được đảm bảo rằng chúng ta sẽ để cô ta yên.”
“Vậy mua đi.”
“Không đơn giản như vậy. Cô ta đã bảo Dale là cô ta sẽ giữ một bộ ảnh làm vật đảm bảo để đề phòng chúng ta lât lọng.”
“Chúng ta sẽ không lật lọng.”
“Chris, nếu trả tiền, chúng ta sẽ khuyến khích cô ta bán thêm một bộ nữa cho báo chí. Chúng ta sẽ không dám giết cô ta một khi những bức ảnh ấy bị lộ. Anh sẽ trở thành nghi can chính nếu cô ta chết, cho dù vì một nguyên nhân tự nhiên nhất. Thiên hạ sẽ đồn ầm lên. Gaylord sẽ buộc tội anh sai khiến CIA đầu độc cô ta bằng một loại chất độc ngoại lai, không để lại dấu vết nào đó khiến nạn nhân đột quỵ. Nếu khống chế được Quốc hội, chúng ta có thể ngăn chặn cuộc điều tra, nhưng sự thật đâu phải thế. Kể cả khi anh cũng được minh oan thì cuộc điều tra cũng kéo dài qua hết kì bầu cử và tai tiếng xấu sẽ giết chết anh.”
“Thế anh định làm gì Cutler?”
“Tìm ra cô ta. Một khi chúng tôi bắt được cô ta, tôi đảm bảo cô ta sẽ nói mọi điều chúng ta muốn nghe.”
“Vậy tìm cô ta nhanh đi. Tôi có dự cảm rất xấu về chuyện này.”
“Đừng lo. Mọi việc đều trong tầm kiểm soát.”
“Tôi lại không thấy vậy,” Farrington nói. “Tôi còn cần biết việc gì nữa không?”
Hawkins do dự.
“Anh giấu tôi điều gì vậy?”
“Có vài vấn đề nằm ngoại dự liệu của tôi, nhưng anh không cần lo lắng đâu.”
“Vấn đề gì?”
“Một người của chúng ta ở chỗ Gaylord báo rằng bà ta sẽ dùng vụ Thợ Xẻ để chống lại anh. Bà ta sẽ nói bóng gió rằng đến bảo vệ người dân D.C trước một tên sát nhân anh còn chẳng làm nổi, thì sao người dân toàn Hoa Kỳ dám tin anh có thể bảo vệ toàn bộ đất nước.”
“Lố bịch! Tôi chẳng liên quan gì đến việc truy tìm Thợ Xẻ hết. Đó là việc của cảnh sát địa phương.”
“FBI đã thành lập một ban chuyên án rồi,” Hawkins chỉnh lại.
“Đúng, nhưng tôi chẳng liên quan gì đến việc đó. Anh bảo Hutchins đính chính lại mọi chuyện đi” ông ra lệnh, nhắc tới viên thư kí chuyên xử lí các sự vụ liên quan tới cánh báo chí, Clem Hutchins.
“Chúng tôi đang làm đây.”
“Tốt. Anh đã nói là vài vấn đề, số nhiều. Còn chuyện gì nữa?”
“Nguồn tin của tôi còn thông báo người của Gaylord đang nghi ngờ Walsh là gián điệp của chúng ta.”
“Họ chứng minh được chưa?” Farrington lo lắng hỏi.
“Tôi không nghĩ vậy. Họ có thể chứng minh cô ta từng làm tình nguyện viên cho chúng ta trước khi đổi phe, còn chuyện cô ta đã đưa bản danh sách các nhà bảo trợ bí mật cho chúng ta thì không.”
“Nếu việc chúng ta bảo Charlotte ăn cắp tài liệu từ trụ sở tranh cử của Gaylord lộ ra, tôi sẽ đi tong mất. Đó sẽ là một vụ Watergate* thứ hai.”
“Anh không cần phải lo lắng đâu, Chris. Cho dù Gaylord chứng minh được Walsh là gián điệp của chúng ta, bà ta cũng không thể dùng thông tin ấy mà không đả động tới danh sách kia. Việc đó sẽ làm lộ những khoản gây quỹ bất hợp pháp của bà ta.”
“Đúng thế” Farrington cười nhẹ nhõm rồi trầm ngâm lại ngay. “FBI sắp tóm được Thợ Xẻ chưa?”
“Nguồn của tôi ở Cục nói rằng họ không biết hắn là ai.”
“Tốt. Có lẽ họ sẽ không bao giờ bắt được hắn. Đó sẽ là viễn cảnh tốt nhất của chúng ta.”
“Tôi đồng ý. Nhưng có thể nếu tay Thợ Xẻ bị bắt, hắn vẫn nhận tội giết Walsh để tăng danh tiếng cũng nên. Còn nếu hắn chối, ai sẽ tin hắn nào?”
Farrington thở dài. “Anh nói đúng. Được rồi, hãy tập trung vào cô nàng thám tử. Tôi muốn cô ta bị bắt và vô hiệu hóa. Hãy làm bất kì việc gì cần thiết. Một khi đã xử lí xong cô ta, chúng ta sẽ an toàn.”
Đột nhiên Farrington chìm vào suy nghĩ. Khi cất tiếng, ông có vẻ rất buồn. “Cô bé đó rất ngoan” ông khẽ nói.
Hawkins muốn nói với Farrington rằng đáng lẽ bạn mình phải nghĩ về những hậu quả trước khi ngủ với cô tình nguyện viên trẻ tuổi kia, nhưng sau đó, ông ta quyết định giữ im lặng.