“Cô đã ở chỗ quái quỷ nào thế?” Perry giận dữ hỏi ngay khi được thư kí nối máy với Dana.
“Tôi bận.”
“Tốt nhất cô nên có lời giải thích xác đáng cho hành vi của mình. Thân chủ của tôi bảo cô đã bỏ việc giữa chừng sau khi để lại một tin nhắn điên rồ về chuyện tấn công ai đó ở trong rừng.”
“Dale, không phải tin nhắn của tôi điên rồ, mà là nhiệm vụ này. Mạn phép cho tôi nói thẳng, tôi cho rằng ông đã không thông báo đầy đủ. Ông đã bỏ qua phần về các nhân viên của Sở Mật vụ trang bị súng ống đầy người cùng một vài chi tiết vụn vặt khác.”
“Nhân viên nào?” Perry buột miệng.
Cutler nghĩ ông ta thực sự hoang mang, nhưng luật sư vốn được đào tạo để nói dối mà.
“Tối nay, chúng ta sẽ gặp nhau và nói chuyện cho ra nhẽ” Cutler nói.
“Còn lâu. Giờ cô phải mang những bức ảnh cùng chiếc điện thoại tôi đã đưa đến văn phòng này ngay lập tức.”
“Nếu tôi không làm thì sao nào, ông sẽ kiện tôi chắc? Tôi nghĩ Court TV sẽ có một buổi quay ngoại cảnh về phiên tòa liên quan tới câu chuyện phiêu lưu tình ái của tổng thống đấy.”
“Cô đang nói gì vậy?”
“Đêm qua, tổng thống Farrington đã cử hai gã tới giết tôi bởi tôi có các bức ảnh chụp ông ta ở trong phòng ngủ cùng Charlotte Walsh không lâu trước khi cô ta bị Thợ Xẻ D.C giết hại. Đoán xem quý ông của gia đình làm gì trong đó với một cô gái đáng tuổi con ông ta nào?”
“Lạy Chúa, Cutler, đừng nói bô bô chuyện này trên điện thoại.”
“Có vẻ như cuối cùng tôi đã bắt ông phải chú ý rồi nhỉ?”
“Lúc nào cô có thể đến văn phòng của tôi?”
“Ông tưởng tôi ngu chắc? Tôi sẽ không bén mảng đến gần văn phòng ông. Tối nay, sau khi mặt trời lặn, ông sẽ lái xe đi. Nhớ mang theo điện thoại. Tôi sẽ cho ông biết địa điểm gặp mặt ngay khi chắc chắn ông không bị theo dõi. Và đừng nghĩ tôi chỉ có một mình. Tôi cho người theo dõi ông đấy,” cô nói dối. “Và ông sẽ không bao giờ biết họ ở đó. Chỉ cần họ phát hiện ra một cái đuôi thôi, những bức ảnh sẽ được gửi thẳng tới báo giới. Rõ chứ?”
“Đừng công bố chúng!”
“Điều đó hoàn toàn nằm trong tầm tay ông, Dale. Tôi muốn tiền. Còn về phần ai trả, tôi không quan tâm. Tổng thống hay kênh CNN đều được. Dù sao tôi cũng không định bỏ phiếu cho Farrington.”
Dana chọn quán 911 nằm ở phía tây nam D.C làm điểm gặp mặt. Ngoài cửa chính, nó còn có thêm hai lối thoát phụ. Một nằm cạnh nhà vệ sinh, dẫn ra con phố nhỏ bên cạnh, một nằm trong bếp và mở ra con hẻm đằng sau quán. Cả hai sẽ hữu dụng nếu cô phải bỏ chạy. Chủ quán là Charlie Foster, một cựu trung úy cảnh sát mà cô quen từ hồi còn làm trong ngành. Ông đã dồn tiền tiết kiệm cả đời vào cái quán này, và Dana có cảm giác ông chẳng thu về được bao lăm. Quán 911 tối tăm, nồng nặc mùi bia chua loét và mồ hôi, âm thanh trong quán choang choảng đến điếc tai. Tốt hơn cả và rất có lợi cho mục đích của Dana là khách hàng của quán đa phần là người nghèo và da màu. Cư dân quanh đây cũng vậy. Nếu Farrington cử bất kì một tên da trắng nào đến gần quán 911, hắn sẽ bị lộ ngay.
Gặp mặt trong một khu vực nhiều dân gốc Phi còn thuận lợi cho Dana vì một lí do khác. Trong giới luật sư, Dale Perry nổi tiếng tàn độc sánh ngang Vlad Kẻ Xiên Người*. Các trò tiểu xảo của ông ta được bàn luận trong hội nghị luật sư y như cách những người hâm mộ môn bóng chày trao đổi về những trận đấu, trong đó một đội ra về tay trắng*. Dana đã nghe được các câu chuyện ấy và biết mình cần một điểm tấn công. Gặp nhau ở quán 911 cho cô điều đó. Dale Perry không thích người nghèo và sợ người da màu, ông ta cho rằng tất cả bọn họ đều muốn cướp và giết ông ta. Nỗi sợ sẽ khiến Perry rối trí trong lúc thương lượng.
Dana đã trinh sát khu vực quanh quán 911 suốt hai tiếng trước khi bước vào qua cửa bếp và bí mật xuất hiện trên ghế đối diện với vị luật sư mệt mỏi. Vì không được biết trước về điểm hẹn nên Perry vẫn mặc một bộ com-lê màu xanh sẫm, áo sơ-mi lụa và cà vạt Hermes. Phục trang ấy khiến ông ta nổi bần bật trong quán 911 hệt như đang mặc bộ quần áo ông già Noel vậy.
“Đang thưởng thức bầu không khí ở đây hả, Dale?” Cô hỏi kháy.
“May cho cô là tôi vẫn còn ở đây đấy,” Perry cố ra vẻ cứng cựa. Màn diễn có lẽ sẽ thành công nếu ông ta không bị những giọt mồ hôi rịn trên trán và đôi mắt láo liên đầy lo lắng bán đứng.
“Thỏa thuận thế này nhé, Dale,” Dana nói. “Khoản thù lao ông trả cho tôi khá hậu hĩnh cho một nhiệm vụ theo dõi đơn giản. Nhưng nó chẳng bõ bèn gì với việc tôi bị các nhân viên có vũ trang của Sở Mật vụ săn đuổi và bị hai gã tấn công. Hai gã đó nói tôi sẽ bị hiếp nếu không đưa những bức ảnh chụp Farrington và Charlotte Walsh ra. Ông biết tôi đã từng trải qua những gì, vì thế ông thừa rõ kiểu dọa dẫm đó tác động đến tôi tới mức nào.”
“Tôi chẳng liên quan gì đến những việc ấy cả.”
“Theo tôi được biết, ông là kẻ làm đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của tôi. Tôi đã phải hạ một bảo vệ trong lúc chạy khỏi tổ uyên ương của Farrington. Sau đó, tôi phải bắn một gã tự xưng là đặc vụ liên bang để khỏi bị hiếp. Vì vậy, tôi không chỉ đang chạy trốn để bảo toàn mạng sống mà còn phải đối mặt với những cáo trạng nghiêm trọng. Nếu bị bắt, tôi sẽ không bảo vệ thân chủ của mình đâu, Dale. Tôi sẽ thỏa thuận bất cứ điều gì và chỉ điểm bất kì ai để bảo vệ bản thân. Tin tôi đi, vì lợi ích của chính ông và ông bạn ruột Christopher Farrington của ông, các người hãy trả tiền cho tôi và kết thúc chuyện này.”
“Cô muốn gì?”
“Tôi muốn được đảm bảo sẽ không bị săn đuổi nữa, và không phải chịu bất kì cáo buộc nào hay bị bắt vì bất kì tội nào phát sinh trong tình huống thảm họa này. Ngoài ra, tôi muốn một triệu đô-la.”
“Cô đùa chắc?”
“Tôi đã hạ giá rồi đấy, Dale. Tôi có thể đòi nhiều hơn. Nhưng tôi nghĩ ông bạn chí cốt của ông chỉ có thể nhanh chóng gom được chừng ấy. Với tôi, đó là khoản tiền rất lớn, nhưng với những kẻ vẫn thường qua lại cùng ông, đó chỉ là chút tiền còm. Nó cũng là khoản đền bù tương đối cân xứng với những gì tôi đã phải trải qua, và ít hơn rất nhiều lần so với số tiền Farrington sẽ phải trả cho một hãng PR để lèo lái dư luận, một khi tôi tung những bức ảnh ấy ra.”
“Cứ cho là tôi kiếm được số tiền ấy đi, nhưng cô bảo tôi gạt đi cả một cuộc điều tra cấp liên bang thế nào đây?”
Dana lắc đầu chán ghét. “Đừng chọc tức tôi nếu ông muốn lấy lại những bức ảnh kia. Ông là bạn bè thân thiết với cánh chính trị gia quyền lực trong bộ máy cầm quyền, bao gồm cả bộ trưởng Bộ Tư pháp. Hơn nữa, tổng thống còn là sếp của ông ta.”
“Làm sao tôi biết một khi cầm tiền xong, cô sẽ không bán các bức ảnh ấy cho ai khác?”
“Dale, mục đích lớn nhất của tôi không phải kiếm một triệu đô-la, mà là sống để tiêu nó. Tổng thống giết tôi lúc nào chẳng được. Tôi muốn Farrington có lí do để quên tôi. Tôi sẽ giữ lại một bộ ảnh làm vật đảm bảo và chúng sẽ được gửi cho báo chí nếu tôi chết không minh bạch. Nhưng nếu các người chơi đẹp, tôi sẽ giữ bí mật này suốt đời và mang theo nó xuống mồ.”
Perry lắc đầu. “Cô điền rồi, Cutler. Tôi không thể tin cô dám tống tiền cả tổng thống cơ đấy.”
“Tôi có gan làm hay không không quan trọng. Tôi đang sợ muốn chết đây này. Những bức ảnh ấy là thứ duy nhất giữ mạng cho tôi và để sống sót, tôi sẽ dùng chúng theo bất cứ cách nào có thể.”
Perry nhìn mặt bàn. Khi nhìn lên, ông ta có vẻ hối hận. “Tôi rất tiếc vì đã lôi cô vào rắc rối, và tôi rất tiếc về chuyện xảy ra trong căn hộ của cô, nhất là sau chuyện cô phải trải qua hồi làm cảnh sát. Tôi thực sự không biết đã gây cho cô rắc rối lớn đến thế khi yêu cầu cô nhận làm việc này. Tôi tưởng sẽ giúp cô kiếm tiền dễ dàng.”
“Nhưng hóa ra chuyện không như ông tưởng.”
“Tôi có một phần trách nhiệm trong chuyện này và sẽ làm hết sức để gỡ rối cho cô. Giờ hãy ra khỏi đây và tôi sẽ xem mình có thể làm gì.”
“Cảm ơn, Dale.”
“Tôi thích cô, Cutler ạ. Cô cứng rắn và luôn hoàn thành tốt công việc. Tin tôi đi, cô sẽ bình an vô sự thôi.”
Chính mấy tiếng “tin tôi đi” đã đánh động cô. Dana suýt nữa đã tin vào sự hồi tâm chuyển ý của Perry. Có chuyện gì đó đang diễn ra, và cô biết nó chẳng tốt lành gì. Trong lúc mỉm cười tỏ ý tin tưởng Perry, cô đảo mắt nhìn khắp quán. Không ai có biểu hiện khác lạ, như vậy những kẻ đi cùng Perry hẳn đang ở bên ngoài.
“Sao cô không cho tôi số điện thoại để tiện liên lạc khi tôi có tin cho cô?” Perry nói.
“Cứ để tôi gọi.”
“Cũng được. Cho tôi một ngày để xử lí công chuyện. Tôi sẽ có tin sớm thôi.”
“Tốt lắm. Cảm ơn ông, Dale.”
“Để tôi tiễn cô,” Perry nói.
“Tôi phải đi vệ sinh cái đã. Ông không cần chờ tôi đâu.”
“Được rồi, tôi sẽ sớm nói chuyện với cô.”
Dana nhìn Perry đi ra. Cô thật muốn cốc đầu mình vì đã không soát người lão luật sư. Cô cá là ông ta cài máy nghe trộm để truyền đi cuộc nói chuyện của họ. Nếu vậy, rất có thể bọn chúng đang chờ cô lối ra cạnh nhà vệ sinh. Dana đi theo hướng đó trước khi lủi vào bếp. Trong đó chỉ có hai đầu bếp thấp lùn và cả hai đều trố mắt nhìn lúc cô lột phăng quần bò áo phông rồi mặc bộ quần áo Charlie Foster để sẵn trong một cái túi đựng rác. Cô chụp một tấm lưới lên đầu và mặc một chiếc quần rộng thùng thình cùng với dăm cái áo khoác. Trông cô đã mập mạp và nặng nề hơn rất nhiều. Thêm chiếc tạp dề, kính không số và một khẩu .45 là hoàn tất bộ ngụy trang. Xong xuôi, Dana trút đồ ăn thừa vào một túi rác và quần áo vừa thay ra vào một chiếc túi khác trước khi mở cửa sau để lén nhìn ra hẻm. Không có ai chờ cô ở trước cửa, nhưng cô trông thấy một cái bóng ở một đầu hẻm. Có thể ở đầu kia cũng có người.
Cô giở giọng làu bàu bằng tiếng Tây Ban Nha rằng những tên khốn ấy lúc nào cũng bắt cô phải tha lôi đống phân này.
“Tao là đầu bếp chứ có phải thằng đổ rác đâu.”
Dana mở nắp thùng rác và vứt một túi vào trong. Sau đó, cô vừa hùng hổ đi trên con hẻm vừa lèm bèm. Khi một người đàn ông bước ra khỏi bóng tối để kiểm tra, cô nắm chặt khẩu súng giấu trong người và nhìn hắn.
“Mày muốn gì, pendajo?*” Cô sừng số hỏi.
“Xin lỗi” người đàn ông nói và bước trở lại bóng tối.
Dana hít một hơi và vội vã bước theo con đường thoát hiểm đã vạch sẵn từ nhiều giờ trước. Vừa đi, cô vừa tưởng tượng ra những đôi mắt đang dõi theo và chờ đợi một tiếng súng nổ nhưng hóa ra, cô cải trang quá tài tình. Vài phút sau, cô ngồi lên chiếc Harley và phóng tít mù khỏi quán 911.