Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8612 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Thượng nghị viện tuy đẹp nhưng không mấy rộng rãi, bởi chỉ một trăm công dân của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ được quyền đặt văn phòng ở đây. Maureen Gaylord là một trong số đó. Bất cứ ai nhìn những sải bước của bà ngang qua sàn Thượng viện hướng tới bục phát biểu đều bị ấn tượng bởi vóc dáng và thần thái lãnh đạo của bà. Ấn tượng ấy không phải tự nhiên mà có. Thợ cắt tóc đã làm việc với bà từ sáng sớm, còn chuyên viên trang điểm tới chăm chút cho nhan sắc của Gaylord tại văn phòng bà. Bộ quần áo đắt tiền bà đang mặc toát lên vẻ sang trọng nhưng dễ gần. Gaylord biết điều đó bởi bộ này và vài bộ khác, cũng như bài diễn thuyết sắp tới của bà đã được đưa ra trưng cầu ý kiến của một nhóm cử tri vào hồi đầu tuần.

Thượng nghị sĩ Gaylord - cựu hoa hậu Ohio - là một phụ nữ tóc nâu có dáng vẻ khỏe khoắn. Bà đã sử dụng tiền thưởng từ các cuộc thi sắc đẹp để chi trả học phí ngành kinh tế ở trường đại học Ohio và ngành luật ở trường Penn. Vì bà xuất thân từ một gia đình nghèo khó, từng phải sống trong xe moóc nên tầng lớp bình dân rất quý mến bà. Những năm tháng làm luật sư trong một tập đoàn lớn giúp Gaylord lấy được cảm tình của tầng lớp bảo thủ, còn bằng cấp Ivy League* của bà khiến giới trí thức phải kiêng nể. Gaylord là một nữ chính trị gia trung lập, thừa khôn ngoan để không theo phe phái nào, nhưng cũng đủ khéo léo khiến cho ai tiếp cận bà cũng tưởng bà cùng phe với mình.

Quyền chủ tịch Thượng viện gõ búa yêu cầu toàn viện trật tự và Maureen nhìn thẳng vào máy quay. Hành lang phía trên Thượng viện không còn nhiều người nhưng có khá nhiều đại diện của báo đài, và chính những người này mới đáng kể.

“Tôi có mặt ở đây, trong phòng hội nghị trang nghiêm bậc nhất trên thế giới này, nhờ những nỗ lực của Cục Điều tra Liên bang Hoa Kỳ. Sáu tháng trước, một nhóm Hồi giáo cực đoan tự xưng là Đội quân Jihad Thần thánh đã âm mưu đánh bom Thượng nghị viện của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ. Nếu vụ khủng bố xảy ra, chúng ta sẽ chịu tổn thất rất lớn. Văn phòng của tôi có lẽ sẽ bị phá hủy. Nếu không nhờ khả năng làm việc tuyệt vời của Cục, những kẻ xấu xa kia đã thành công. Việc những kẻ điên rồ chuyên lẩn lút kia sẵn sàng thực hiện một kế hoạch trơ tráo đến thế đã cho thấy tầm quan trọng của những đặc vụ mẫn cán, ngày đêm mạo hiểm mạng sống của mình để đánh đổi lấy cuộc sống bình yên cho chúng ta.

Tôi tự hào được đồng bảo trợ cho Đạo luật Bảo vệ Hoa Kỳ, bởi nó sẽ tăng thêm sức mạnh cho Cục Điều tra Liên bang, Cục An ninh Nội địa, Cơ quan Tình báo Quốc gia cùng nhiều đơn vị khác đang đứng mũi chịu sào trong cuộc chiến chống khủng bố. Nhiều người đã chỉ trích các điều khoản trong đạo luật này. Một trong những lời phàn nàn khó chịu tôi được nghe liên quan đến hoạt động lưu trữ hồ sơ, điều tra và có thể giam giữ những người Ả Rập đang sống hoặc tới thăm Hoa Kỳ. Nhưng họ không nhìn rõ thực tế hiện nay. Trừ vài ngoại lệ đặc biệt, thủ phạm của các hành động tàn bạo trên khắp thế giới đều là người Ả Rập, và một vài kẻ trong số chúng - giống như Đội quân Jihad Thần thánh - đang sống giữa chúng ta.

Đúng là sẽ có vài người phải chịu những bất công do đạo luật này mang lại. Tuy nhiên, nếu chúng ta muốn bảo vệ công dân của mình, hi sinh là tất yếu. Chúng ta đang sống trong thời đại đầy rẫy những kẻ đánh bom tự sát và các phần tử khủng bố. Chúng ta có thể trông cậy hệ thống công lí tuyệt vời của đất nước sửa chữa những bất công này, nhưng hệ thống chính trị và pháp luật vĩ đại của Hoa Kỳ cần phải được bảo vệ để có thể tiếp tục giúp Hợp chúng quốc Hoa Kỳ duy trì vị thế của quốc gia lớn mạnh nhất.”

Thượng nghị sĩ Gaylord tiếp tục nói về các phần khác của đạo luật thêm bốn mươi phút nữa. Sau đó, bà tổ chức họp báo trước khi đi bộ trở lại tòa nhà văn phòng nghị viện Russell thông qua một đường hầm nối từ đồi Capitol.

Đáng lẽ bà có thể đi tàu điện ngầm có những khoang tàu nhỏ, không mui làm bà liên tưởng tới Disneyland, nhưng đi bộ cho bà một khoảng thời gian yên tĩnh. Gần cả ngày trời, bà đã phải tiếp đón những người vì một mối lợi nào đó mà tới xin xỏ bà. Vì vậy, món quà tuyệt nhất bà có thể dành cho mình là vài phút cô độc hiếm hoi.

Gaylord biết Đạo luật Bảo vệ Hoa Kỳ không thể được thông qua, nhưng đấu tranh cho nó sẽ làm phe bảo thủ trong đảng thêm ủng hộ bà. Bà cũng chắc chắn rằng Christopher Farrington sẽ phủ quyết đạo luật. Điều này là cơ hội cho bà tô vẽ ông ta thành kẻ mềm yếu trước chủ nghĩa khủng bố. Tổng thống không dứt khoát trong rất nhiều vấn đề khác nên danh hiệu ấy có tiềm năng gắn với ông ta. Hạ bệ các tổng thống đương nhiệm thường là công việc rất khó khăn, nhưng Farrington chưa từng đắc cử. Bà chưa từng nghĩ ông ta là tổng thống. Ông ta chỉ là một bù nhìn chính trị đang giữ chỗ cho bà trong mạch kế nhiệm. Maureen biết nếu thiếu lớp vỏ bảo vệ của chức danh tổng thống, Farrington không đời nào thắng được bà. Bà chắc chắn có thể lột bỏ tấm áo choàng che đậy bản chất của Farrington, để cả thế giới thấy ông ta bất tài như thế nào. Đến lúc bước vào văn phòng, thượng nghị sĩ Gaylord tự tin mình đang làm điều chính đáng. Bà đã sẵn sàng làm mọi việc cần thiết để xay Christopher Farrington ra cám.

“Một bài phát biểu tuyệt vời,” Jack Bedford ngồi trên ghế xô-pha nhận xét. Quân sư của bà từng tốt nghiệp đại học Boise, trường Kennedy thuộc đại học Harvard và là giáo sư giảng dạy môn khoa học chính trị.

“Tôi biết trước rồi. Đã có phản ứng nào từ phía báo chí chưa?”

“Đài Fox rất thích, còn MSNBC chỉ trích cô. Họ so sánh Đạo luật với hành động giam giữ tù binh Nhật thời Thế chiến II.”

“Chúng ta đã tiên liệu điều đó.”

“Nhưng hôm nay, tôi không định bàn về bài phát biểu của cô.”

“Thế hả?”

“Tôi nghĩ cô nên biết chuyện này.”

“Chuyện gì?” Gaylord hờ hững hỏi trong lúc xem qua chồng tài liệu được trợ lí riêng xếp vào mục ưu tiên.

“Một cô gái tên là Charlotte Walsh vừa bị Thợ Xẻ D.C giết hại. Cô ấy đang làm việc ở trụ sở của chúng ta.”

Gaylord sững lại và nhìn lên. “Kinh khủng quá,” bà nói với cảm xúc rất thật. “Chúng ta sẽ gửi lời chia buồn tới bố mẹ cô ấy và gửi hoa tới lễ tang. Đừng mua loại rẻ tiền đấy.”

“Tôi làm rồi.”

Nhìn Bedford bồn chồn lo lắng, Gaylord nói, “Tôi hi vọng Thợ Xẻ không phải nhân viên hay tình nguyện viên của chúng ta.”

“FBI đang thẩm vấn mọi người ở trụ sở nhưng Reggie Styles vẫn kiểm soát tốt mọi việc. Không có bằng chứng nào cho thấy Thợ Xẻ liên quan tới chiến dịch của cô. Có thể gã là một tên da trắng mạt hạng, không vợ không con, đang sống cùng mẹ.”

Gaylord cằn nhằn gì đó rồi đột nhiên im lặng khác thường. Bedford kiên nhẫn ngồi chờ. Bà chủ của ông thường tỏ ra như thế mỗi khi có ý tưởng mới nảy ra trong đầu.

“Anh nghĩ chúng ta có thể dùng sự có mặt của tên giết người hàng loạt ngay tại D.C để vẽ nên một Farrington yếu kém trong giải quyết vấn đề tội phạm không?”

“Tôi đã viết sẵn một dòng để cô sử dụng nếu bị phỏng vấn về cái chết của Walsh: ‘Nếu Farrington không thể bảo vệ những người dân sống trong thành phố của chính ông ta, làm sao ông ta bảo vệ được cả đất nước này?’. Cô nghĩ sao?”

Gaylord mỉm cười. “Tôi thích nó.”

Bedford trở nên nghiêm túc. “Còn một vấn đề nữa. Có thể Walsh là gián điệp của Farrington.”

“Cái gì?”

“Ngay khi chúng tôi biết Walsh đang làm việc cho cô, tôi đã cử người tới chia buồn với bạn cùng phòng của cô ấy. Hóa ra Walsh từng ủng hộ nhiệt tình Farrington cho đến một tuần trước khi tình nguyện làm cho chúng ta. Tôi đã kể cho Reggie nghe chuyện này. Có một nam sinh trường Georgetown đang làm tình nguyện cho chúng ta. Có vẻ như cậu ta đã ăn tối cùng Walsh vào hôm cô ấy bị giết. Cậu ta kể với Reggie là Walsh đã ở một mình trong văn phòng, dù hôm đó không phải ca trực của cô ấy và đã nhảy dựng lên khi bị phát hiện đang photo một bản báo cáo kinh tế. Vài phút sau, cậu ta lại bắt gặp Walsh trong phòng làm việc của Reggie và cô ấy lại giật mình. Reggie đã kiểm tra văn phòng và không thấy mất gì, nhưng anh ta đã để một danh sách các nhà bảo trợ bí mật trong ngăn kéo có khóa của bàn làm việc.”

“Nếu Farrington cài một gián điệp vào văn phòng của chúng ta, chúng ta lợi dụng điểm đó.”

“Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng chúng ta phải hành động cẩn trọng, bởi cô ấy đã chết. Chúng ta không muốn bị cho là đang bôi nhọ nạn nhân của một tội ác khủng khiếp.”

“Tất nhiên rồi. Sao anh không điều tra xem có bằng chứng xác thực nào chứng minh Farrington đã cài người vào trụ sở của chúng ta không? Trong khi đó, hãy tổ chức cho tôi một buổi họp báo. Có thể mời cả bố mẹ nạn nhân đến nữa. Anh nghĩ như thế có tuyệt không?”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin