Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8610 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Dana lái xe vô định, tới khi tìm được một nhà trọ xập xệ thường thấy ở ngoại vi các thị trấn nhỏ từng một thời sầm uất. Dãy nhà này của Traveler’s Rest gồm những căn phòng đơn sơ và có vẻ chưa được quét lại sơn kể từ hồi Thế chiến II. Dấu hiệu duy nhất cho thấy nhà trọ này đang tồn tại ở thế kỉ XXI là tấm biển đề HBO VÀ INTERNET MIỄN PHÍ. Khoảng hơn 5 giờ sáng, Dana trả tiền trọ vài ngày rồi lái chiếc Harley ra sau căn phòng thứ tư tính từ khu tiếp tân để tránh người đi đường nhìn thấy nó. Lợi thế duy nhất của cô là phương tiện di chuyển chưa bị ai biết đến, và cô chưa muốn để mất nó.

Dana vào một cửa hàng tiện lợi ở trạm xăng cách nhà trọ này vài giờ lái xe, trả tiền mặt để mua bàn chải và kem đánh răng, đồ dùng cá nhân cơ bản cộng với vài túi sandwich, khoai tây chiên cùng dăm chai nước lọc. Cô cũng dừng lại ở Wal-mart để sắm vài bộ quần áo và một chiếc túi đeo chéo. Sau khi đánh răng và tắm rửa qua loa, cô ngủ chập chờn được vài tiếng. Tỉnh dậy, Dana mặc nguyên chiếc áo thun và quần nhỏ ngồi xem kênh tin tức CNN, ăn nửa chiếc sandwich kẹp dăm bông và pho mát rồi uống một chai nước.

Tin tiêu điểm ngày hôm nay là Thợ Xẻ D.C vừa sát hại một nạn nhân mới. Cảnh sát sẽ công bố danh tính sau khi đã báo tin dữ cho bố mẹ nạn nhân. Không có lấy một tin vắn về vụ nổ súng trong căn hộ của cô, nhưng cô cũng chẳng mong gì. Những kẻ tấn công cô sẽ không muốn công khai vụ này. Có thể chúng đã dọn dẹp căn hộ và nhờ người bịt miệng cảnh sát. Nếu cô trốn được vài ngày, có thể chúng sẽ tưởng cô đã chuồn xa khỏi Washington. Điều đó sẽ giúp cô chút đỉnh. Vì không có nơi để đi và việc để làm, Dana đành ngồi xem mấy bộ phim cũ và thỉnh thoảng kiểm tra kênh tin tức để giết thời gian.

Một con sông chảy qua đằng sau nhà trọ. Hồi xưa, từng có một vị chủ nhà kê ba cái bàn dưới tán những cây dương mọc gần bờ sông để làm khu dã ngoại. Đến khi Dana chán ngồi trong phòng và bước ra ngoài, mặt trời đã khuất hẳn. Tiết trời khá ấm áp nên cô mặc một chiếc áo thun để che khẩu súng nhét trong cạp quần bò. Dana mang theo một chiếc sandwich cùng với túi khoai tây chiên tới một bàn và xử hết chỗ đồ ăn ấy cùng với một chai nước lọc. Trong lúc ăn, cô nghĩ về các phương án của mình. Cũng chẳng nhiều nhặn gì. Cô sẽ không thể trốn khi trong người không còn một xu và hiện giờ, thứ có giá trị duy nhất cô mang theo là những bức ảnh chụp Walsh ở cùng Farrington. Nhưng làm thế nào để biến chúng thành tiền đây? Cô không thể cứ thế lái xe tới Nhà Trắng và yêu cầu gặp tổng thống.

Mặt trời đã lặn hẳn, những đợt gió lạnh xua tan hơi ấm. Dana quyết định đi vào trong và tìm kiếm thông tin về Christopher Farrington, hi vọng sẽ tìm ra cách chuyển các yêu sách của mình tới ông ta. Hóa ra lời quảng cáo về internet của nhà trọ hơi phóng đại. Dana không thể truy cập mạng từ phòng mình nhưng khu tiếp tân có một chiếc máy tính cũ dành cho khách. Nếu muốn sử dụng, Dana phải trả tiền mật khẩu. Cô thấy như thế cũng được vì nếu các cơ quan tình báo đang lùng kiếm cô, họ sẽ chẳng thu được gì khi các lệnh tìm kiếm chỉ hiện dưới tên chủ nhà trọ.

Cô con gái của chủ nhà trọ đang trực khu tiếp tân. Dana trả tiền và cô gái trẻ nhét tiền vào ngăn kéo trước khi trở lại với chiếc ti-vi đặt trên một góc quầy. Dana lên mạng và gõ từ khóa “Christopher Farrington”. Số lượng trang web nhiều tới chóng mặt hiện ra trên màn hình và cô xem từng trang, tìm kiếm thứ gì đó dùng được.

Từ khi điều trị tại bệnh viện tâm thần, Dana đã hoàn toàn mất hứng thú với các vấn đề xã hội. Lâu nay, cô không đi bầu cử, vì thế nhiều thông tin vốn là kiến thức phổ thông với các cử tri lại mới mẻ với cô. Dana đọc câu chuyện tay trắng làm nên nghiệp lớn của Farrington và tiểu sử của đệ nhất phu nhân. Sau khi biết Charles Hawkins đã kề vai sát cánh cùng tổng thống từ những ngày đầu ở chính trường Oregon, cô đọc luôn tiểu sử của ông ta. Bài báo viết về Hawkins có nhắc đến việc ông ta từng làm nhân chứng trong phiên tòa xử Clarence Little, kẻ bị buộc tội giết hại cô trông trẻ của Farrington hồi ông ta là thống đốc bang Oregon. Đang bắt đầu đọc về vụ án, cô nghe thấy tên của một cô gái trẻ khác trên ti-vi.

“Cảnh sát tin rằng cô Walsh là nạn nhân mới nhất của Thợ Xẻ D.C, kẻ đang gieo rắc kinh hoàng cho phụ nữ trong khu vực này hơn một năm qua.” Một biên tập viên đang nói trong lúc màn hình xuất hiện bức ảnh lực lượng cảnh sát đang phong tỏa một con hẻm.

Dana choáng váng tới không tiếp tục tra cứu nổi. Ngay khi về phòng, cô bắt đầu đi đi lại lại giữa chiếc giường và tủ quần áo. Cô thấy mệt mỏi và hối hận. Nếu ngày đó Dana tiếp tục theo dõi, liệu Walsh có mất mạng không? Liệu cô có thể ngăn Thợ Xẻ tấn công cô bé đáng thương kia không?

Hồi Dana còn ở trong bệnh viện, vài đồng nghiệp tới thăm đã bảo rằng họ không mường tượng nổi những gì cô đã phải trải qua. Dana không cần tưởng tượng cũng biết Charlotte Walsh đã chịu đựng những gì. Chính bản thân cô cũng từng nếm trải nỗi sợ hãi và tuyệt vọng không gì sánh được ấy. Chỉ khác là Dana vẫn sống sót sau quãng thời gian ấy.

Một ý nghĩ khác lóe lên, làm cô thấy lạnh toát. Nếu Walsh không phải là nạn nhân của Thợ Xẻ D.C thì sao? Dana run lẩy bẩy và ngồi xuống giường. Cô nghĩ về mọi chuyện đã xảy ra với mình và Walsh rồi kết luận đây không phải trùng hợp ngẫu nhiên. Dana không tin Walsh là nạn nhân ngẫu nhiên của một tên giết người hàng loạt. Không thể khi chính Dana vừa chết hụt trong một vụ cướp-hiếp giết ngẫu nhiên. Có lẽ hai gã trong căn hộ của cô đúng là đặc vụ liên bang đang làm theo lệnh của Farrington, loại bỏ bất kì ai biết về vụ ngoại tình của ông ta. Không những Dana biết tổng thống đã ở bên Walsh, cô còn có ảnh làm bằng chứng.

Dana hít một hơi thật sâu và cố bình tĩnh lại. Chừng nào cô còn những bức ảnh, tổng thống sẽ không thể giết cô. Tuy nhiên, cô biết các đặc vụ sẽ không từ thủ đoạn để buộc cô - hay bất cứ ai giúp đỡ cô - khai ra nơi cất giấu chúng. Những bức ảnh này là tấm vé duy nhất đưa Dana ra khỏi rắc rối, và cô chỉ nghĩ ra một người có thể bàn về an toàn tính mạng của cô với tổng thống. Dale Perry đã đưa cô vào vụ này, ông ta phải đưa cô ra.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin